Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 15: Cuộc Thanh Trừng
Cập nhật lúc: 21/08/2026 08:03
CHƯƠNG 15: CUỘC THANH TRỪNG TRONG ĐÊM TRẮNG
Bệnh viện Quốc tế Thẩm thị đêm nay được phong tỏa nghiêm ngặt chưa từng có. Toàn bộ tầng năm — khu vực phòng VIP cấp cứu — đều có vệ sĩ áo đen của Thẩm gia đứng gác, nội bất xuất ngoại bất nhập.
Bên ngoài phòng phẫu thuật, Lâm Uyển Đình ngồi cô độc trên dãy ghế chờ, trên người cô vẫn là bộ quần áo dính đầy tro bụi và những vệt m.á.u khô của Thẩm Gia Thần. Đôi bàn tay cô đan c.h.ặ.t vào nhau, run rẩy không ngừng.
*Cạch.*
Đèn phòng phẫu thuật tắt phụt. Vị bác sĩ trưởng khoa bước ra, mệt mỏi tháo khẩu trang: "Thẩm thiếu phu nhân, Thẩm tổng đã qua cơn nguy kịch. Vết bỏng ở lưng tuy rộng nhưng may mắn không tổn hại đến xương và cơ cốt lõi. Thuốc mê sẽ hết tác dụng trong vài tiếng nữa."
Uyển Đình như trút được tảng đá ngàn cân trong lòng, cô cúi đầu: "Cảm ơn bác sĩ."
Khi cô bước vào phòng hồi sức, Thẩm Gia Thần đang nằm sấp trên giường bệnh, gương mặt góc cạnh nghiêng sang một bên, hơi thở đã đều đặn trở lại. Cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh. Nhìn bờ vai quấn đầy băng gạc trắng xóa của anh, lòng cô nhói lên một trận đau đớn.
"Gia Thần, anh nhất định phải mau tỉnh lại..." Cô thì thầm, áp mu bàn tay anh lên má mình.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh khẽ mở, trợ lý Giang bước vào với gương mặt ngập tràn sát khí, cúi đầu báo cáo: "Thiếu phu nhân, Lục gia bên kia đã bàn giao gã tài xế phóng hỏa cho cảnh sát. Hắn đã khai ra kẻ đứng sau giật dây là Chủ tịch Cố. Cục Cảnh sát Kinh tế và Cảnh sát Hình sự đã lập tổ chuyên án, lệnh bắt giữ khẩn cấp Cố thị đã được phê duyệt."
Uyển Đình chậm rãi buông tay Gia Thần ra, cô đứng thẳng người lên, ánh mắt trong vắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh như một lưỡi d.a.o vừa tuốt khỏi vỏ.
"Còn Thẩm phu nhân thì sao?" Cô lạnh lùng hỏi. Bà mẹ kế hiểm độc của Gia Thần, kẻ đã cấu kết với Cố gia mười năm trước, chắc chắn không thể đứng ngoài cuộc.
"Bà ta biết Cố gia sắp sụp đổ nên đang bí mật thu gom cổ phần cá nhân, định ba giờ sáng nay sẽ bay sang Thụy Sĩ định cư." Trợ lý Giang đưa cho cô một xấp tài liệu.
Uyển Đình lật qua vài trang, khóe môi khẽ cong lên một độ cong tàn nhẫn. Cô nhìn người đàn ông đang hôn mê trên giường bệnh, rồi quay sang trợ lý Giang: "Gia Thần vì bảo vệ tôi nên mới nằm đây. Giang sơn của anh ấy, đêm nay tôi sẽ thay anh ấy canh giữ. Chuẩn bị xe, chúng ta về Thẩm gia."
Hai giờ sáng, tại biệt phủ Thẩm gia.
Thẩm phu nhân — mẹ kế của Gia Thần — đang điên cuồng vơ vét số nữ trang và hộ chiếu nhét vào két sắt cầm tay, quản gia thân tín của bà ta đang thúc giục bên ngoài: "Phu nhân, xe đã chuẩn bị xong ở cửa sau rồi, chúng ta phải đi ngay trước khi cảnh sát phong tỏa tài khoản!"
"Biết rồi! Cái con ranh Lâm Uyển Đình đó mạng lớn thật, Cố gia ra tay phóng hỏa thế mà nó không c.h.ế.t!" Thẩm phu nhân nghiến răng, vừa ôm lấy chiếc két sắt quay người định bước ra cửa thì bước chân bà ta đột ngột khựng lại.
*Tách.*
Ánh đèn chùm trong phòng khách lớn đột ngột bật sáng rực rỡ.
Lâm Uyển Đình đang ngồi ung dung trên chiếc ghế bành bọc da ở chính giữa phòng khách, hai chân vắt chéo đầy kiêu hãnh. Phía sau cô là mười mấy vệ sĩ đô con của Thẩm gia cùng trợ lý Giang, khóa c.h.ặ.t mọi lối ra vào của biệt thự.
"Mẹ kế, đêm hôm khuya khoắt thế này, bà định mang tài sản của Thẩm gia đi đâu vậy?" Uyển Đình thản nhiên nhấp một ngụm trà thanh nhiệt, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo áp lực bức người.
Thẩm phu nhân tái mặt, nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ mặt đanh ác của một phu nhân quyền quý: "Lâm Uyển Đình! Cô chỉ là một con nhỏ xung hỷ, có quyền gì mà đứng đây chất vấn tôi? Tránh ra, tôi đi đâu không đến lượt cô quản!"
"Tôi không có quyền, nhưng pháp luật có quyền." Uyển Đình đặt mạnh tách trà xuống bàn phát ra một tiếng *cạch* khô khốc.
Cô đứng dậy, từng bước tiến lại gần Thẩm phu nhân, ném thẳng xấp chứng từ ngân hàng vào mặt bà ta: "Mười năm trước, bà cấu kết với Cố gia làm giả hồ sơ để thu tóm Lâm thị, bức t.ử mẹ tôi, khiến cha tôi sống thực vật. Mười năm sau, bà lại dùng tài khoản ma để chuyển mười triệu đô cho Cố thị tạo thế rò rỉ thông tin đấu thầu nhằm hạ bệ Gia Thần. Bà nghĩ những việc này Thẩm Gia Thần không biết sao?"
"Cô... cô nói bậy! Bằng chứng đâu?!" Thẩm phu nhân run rẩy, chiếc két sắt trên tay suýt rơi xuống.
"Bằng chứng đã được gửi đến Viện kiểm sát nhân dân tối cao lúc một giờ sáng rồi." Uyển Đình lạnh lùng cười, cô nhìn ra phía cửa lớn.
*Hú... ú... ú...*
Tiếng còi xe cảnh sát vang dội cả một vùng biệt thự ngoại ô. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy rọi thẳng qua khung cửa kính vào thẳng gương mặt xám xịt của Thẩm phu nhân. Bốn chiến sĩ cảnh sát hình sự bước vào, dứt khoát rút lệnh bắt giữ và chiếc còng số tám sáng loáng:
"Bà Nguyễn Thị Mai (Thẩm phu nhân), bà bị bắt vì tội danh lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, cố ý làm lộ bí mật kinh doanh và cấu kết g.i.ế.c người. Mời bà về trụ sở làm việc."
"Không! Thẩm Gia Thần! Mày không thể đối xử với tao như thế! Tao là mẹ kế của mày!" Thẩm phu nhân điên cuồng gào thét khi bị cảnh sát áp giải đi, chiếc két sắt rơi xuống đất, trang sức vàng bạc đổ tung tóe.
Uyển Đình đứng ở sảnh lớn, nhìn chiếc xe cảnh sát khuất dần trong đêm tối. Trận chiến mười năm của Lâm gia, mối hận thù của cô và những cái bẫy bên trong Thẩm thị, cuối cùng cũng được dẹp sạch trong một đêm trắng.
Cô khẽ thở phào một hơi, xoay người nói với trợ lý Giang: "Quay lại bệnh viện thôi. Tôi muốn ở bên cạnh anh ấy khi anh ấy tỉnh dậy."
