
Diều Về Bên Hạc
Khi ngôi Đông cung đổi chủ, đôi chân của Thái tử cũng bị trận đòn trong ngục đánh hỏng đến chẳng thể đứng lên.
Ấy vậy mà hôn ước giữa chàng và đích tỷ của ta vẫn không được phép hủy bỏ.
Trong cung truyền lời xuống rất lạnh nhạt, chỉ cần đưa một tân nương đến biệt viện, xem như hoàn thành thể diện cuối cùng cho mối hôn sự ấy.
Đích tỷ ở trong phủ khóc đến long trời lở đất, hết đòi chết lại đòi sống, nhất quyết không chịu bước lên xe hoa.
Thế là chuyện vốn chẳng liên quan đến ta, cuối cùng lại lặng lẽ rơi xuống vai ta.
Đêm thành thân, ta đứng trước chiếc giường cũ, nhìn nam nhân nằm đó với dáng vẻ tĩnh lặng như ngọn đèn sắp cạn dầu, bèn mím môi nói:
“Chàng chớ chê ta là thứ nữ bị đưa tới thay người khác xuất giá, ta cũng sẽ không ghét bỏ chàng vì nay đã mất ngôi vị, lại mang đôi chân không lành lặn.”
“Chỉ cần hai chúng ta còn sống tử tế qua từng ngày, vậy đã là điều đáng quý hơn mọi thứ trên đời.”
Thẩm Tri Hạc từng là Thái tử đứng trên muôn người, nay lại thành kẻ bị bỏ quên nơi góc tối nhân gian.









![Cuộc Sống Thường Ngày Của Mẹ Ruột Trùm Phản Diện Cùng Vận May Cá Chép [xuyên Sách]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F6979234098556d37d5fff1e4.jpg%3Ftime%3D1769546560455&w=3840&q=75)


