Đôi Đường Từ Đây - 4
Cập nhật lúc: 30/07/2026 07:05
Lục Nghiễn Chu hạ thấp giọng.
"Phụ thân nói, buổi bình tuyển vải Hồi Lang có liên quan đến việc thăng chức của người. Chỉ cần mẫu thân giao bản gốc hoàn chỉnh, phụ thân có thể không truy cứu chuyện hôm qua, việc hòa ly cũng có thể bàn lại."
Ta đặt b.út xuống.
"Đó là bản gốc của ta."
"Nhưng nữ t.ử không thể nhậm chức ở Bộ Công. Phụ thân dâng kỹ thuật dệt lên triều đình, thanh danh vẫn thuộc về Lục gia, mẫu thân cũng có lợi."
"Lợi ở đâu?"
Hắn há miệng, nhưng không thốt nổi lời nào.
Ta thay hắn đếm từng điều.
"Phụ thân con được tiếng thơm, con có tiền đồ, muội muội con có của hồi môn, Tống Ỷ La có nhà cửa. Còn ta tiếp tục bị nhốt trong hậu viện, đợi đến khi các người thiếu bạc thì lại mở hòm của ta."
Mặt Lục Nghiễn Chu nóng bừng, giọng nói cũng trở nên gay gắt.
"Người một nhà, hà tất phải tranh công của ai? Mẫu thân sinh con, dưỡng d.ụ.c con, lẽ nào lại không nên mong con được tốt?"
"Ta mong con được tốt, không có nghĩa là ta phải để con giẫm lên ta mà bước."
Ta lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp gỗ. Bên trong là những mảnh giấy hắn viết cho ta từ năm sáu tuổi đến năm hai mươi tuổi: có tờ xin ta mua nghiên mực mới, có tờ lúc bệnh gọi "mẫu thân", cũng có tờ sau khi đỗ tú tài, nói rằng sau này nhất định sẽ kiếm cho ta một cáo mệnh.
Ánh mắt hắn khẽ d.a.o động.
Nhưng ta không đưa chiếc hộp cho hắn, chỉ khép cánh tủ lại.
"Con đã hai mươi hai tuổi rồi. Nếu muốn nhận lỗi thì ngồi xuống; còn nếu đến thay phụ thân con đòi bản gốc, cửa ở đằng kia."
Hắn đứng lặng một lúc lâu, cuối cùng chỉ nói:
"Mẫu thân rồi sẽ hối hận."
"Đó cũng là chuyện của ta."
Sau khi hắn rời đi, Mạnh Hoài Chân từ xưởng nhuộm bước ra, đặt trước mặt ta một tờ phiếu cung hàng.
Ba thương hành vốn đã nhận lời cung cấp sợi gai đồng loạt hủy khế ước. Thà bồi thường tiền đặt cọc, họ cũng không chịu giao hàng. Kẻ đứng sau là ai, chẳng khó để đoán.
Ta gấp tờ phiếu cung hàng lại.
Sang ngày hôm sau, lại có thêm hai thương hành đến trả lại tiền đặt cọc, ngay cả lý do cũng giống hệt nhau: trong kho đã hết hàng. Lục Thừa Giản đã chướng mắt khung cửi của ta suốt bao năm, đến lúc này ngược lại còn nhớ phải cắt đứt nguồn sợi trước tiên.
6
Ba thương hành đồng loạt cắt nguồn cung, số sợi gai còn lại trong Cẩm Vân Phường chỉ đủ dệt mười bảy cây vải.
Mạnh Hoài Chân hỏi ta, nên hoàn lại tiền đặt cọc, hay đi cầu cạnh Thiệu Minh Chương, hội thủ của phường dệt.
"Thiệu Minh Chương giao hảo với Lục Thừa Giản. Cầu hắn, chẳng khác nào tự đưa cổ cho người ta siết."
Ta lật quyển sổ khách buôn cũ của phụ thân, tìm được nhà họ Tịch ở phía bắc thành. Nhà họ Tịch làm chiếu cỏ và dây chão, sợi gai mịn họ dùng tuy không đủ trắng, nhưng lại rất bền.
Mạnh Hoài Chân vê thử mẫu sợi, nói: "Màu hơi ngả vàng, quan kho chưa chắc đã vừa mắt."
"Khách buôn cần là khả năng chống ẩm, chứ đâu phải chỉ để nhìn cho đẹp."
Ta dẫn theo hai học đồ đến phía bắc thành.
Lúc đầu, chưởng quầy nhà họ Tịch nhất quyết không chịu bán. Họ vừa nhận được đơn đặt làm dây chão cho đường thủy, sợi gai mịn cũng đang khan hiếm. Ta không tăng giá để tranh mua, chỉ hỏi số sợi gai ngắn chất trong kho có bằng lòng bán hay không.
Sợi gai ngắn dài không đều, dệt vải thì không được, làm dây chão lại quá vụn, những năm trước phần nhiều đều bị đem đốt làm củi. Ngay tại chỗ, ta tháo một bó ra, bảo học đồ dùng phương pháp xe hai sợi để nối chỉ. Chỉ nửa canh giờ sau, đống sợi gai ngắn đã trở thành sợi ngang có thể dùng để dệt.
Chưởng quầy đứng nhìn hồi lâu rồi hỏi: "Phương pháp này, cô nương bằng lòng truyền lại sao?"
"Ta sẽ mua toàn bộ số sợi gai ngắn của nhà họ Tịch trong ba năm, giá mỗi cân bằng sáu phần giá sợi gai mịn thông thường. Tiền xe sợi sẽ tính riêng. Phụ nhân nhà họ Tịch ai bằng lòng làm đều có thể nhận việc. Các vị cũng không cần chia phần sợi gai tốt cho ta."
Chưởng quầy nghe xong liền dứt khoát nhận lời.
Trở về Cẩm Vân Phường, ta điều chỉnh lại tỷ lệ pha trộn trước kia là bảy phần gai, ba phần bông. Sợi gai ngắn hút hồ nhiều hơn, nếu vẫn làm theo cách cũ thì tấm vải sẽ cứng như gỗ. Ta cùng lão thợ dệt Ngô Tải Phúc túc trực trong xưởng nhuộm suốt hai ngày, giảm bớt một phần phèn chua, rồi pha thêm keo nấu từ quả hòe vào hồ gạo.
Đến khi cây vải mẫu thứ ba được đưa xuống khỏi khung cửi, Ngô Tải Phúc liền phủ tấm vải lên một thùng gỗ đựng nước nóng. Hơi nước bốc lên hun suốt nửa canh giờ, mặt vải cũng chỉ hơi ẩm nhẹ.
Ông cười tươi đến nhe cả răng.
"Còn bền hơn cả mẫu cũ."
Ta bảo ông đừng vội khen, rồi cắt tấm vải thành bốn mảnh: một mảnh chôn xuống đất ẩm, một mảnh treo trong nhà bếp, một mảnh nhét vào chum đựng lương thực bịt kín, mảnh cuối cùng đưa cho Mạnh Hoài Chân giặt vò nhiều lần.
Lục Thừa Giản đang chờ đến mười ngày sau ta không thể giao hàng, vậy thì ta càng phải tìm ra hết mọi chỗ có thể xảy ra sai sót trước hắn.
Đến ngày thứ năm, Lục Tri Vi tìm đến.
Lục Tri Vi đến một mình, không dẫn theo nha hoàn. Gấu váy lấm đầy bùn đất, vừa bước vào cửa đã hỏi: "Mẫu thân, có phải người đã sai người đưa thư đến Văn gia không?"
"Ta chỉ báo cho họ biết, của hồi môn của con từ nay sẽ do Lục gia chuẩn bị."
"Hôm nay Văn phu nhân đã sai người đến hỏi, rốt cuộc phụ thân có bao nhiêu điền sản đứng tên. Tống di nói người cố ý phá hỏng hôn sự của con."
Ta nhìn đôi mắt đỏ hoe vì cuống quýt của nó.
"Lúc nghị thân, một nửa sính lễ của Văn gia là vì Cẩm Vân Phường. Cửa hiệu là của ta, ta rút lại phần tài vật đã hứa trong hôn sự này, lẽ dĩ nhiên phải nói rõ."
"Con là nữ nhi của người!"
"Nếu con vẫn muốn giữ mối hôn sự này, vậy thì hãy để Văn gia nghị lễ lại một lần nữa, chỉ dựa vào những gì Lục gia thực sự có thể đưa ra. Nếu họ không chịu, thì hủy hôn."
Giọng nó run rẩy.
"Người không thể cứ giao của hồi môn cho con trước, đợi con xuất giá rồi mới tính sổ với phụ thân sao?"
"Không thể."
Ngoài cửa, gió thổi khiến sợi dây phơi vải khẽ đung đưa. Nó chăm chú nhìn đôi tay ta, như thể lần đầu tiên nhận ra đôi tay từng may áo, chải tóc cho nó cũng có ngày thu lại những gì đã trao.
Trước khi rời đi, nó khẽ hỏi:
"Cây bộ d.a.o vàng ròng ấy... người cũng không cho con nữa sao?"
"Đó là vật ta tặng cho nữ nhi biết kính trọng mẫu thân. Còn bây giờ, cứ để ta giữ trước."
Nó c.ắ.n c.h.ặ.t môi, xoay người chạy đi.
Ta không đuổi theo. Trong xưởng dệt, tiếng thoi đưa vẫn không ngừng vang lên, mà kỳ hạn mười ngày giờ chỉ còn lại bốn ngày.
7
Tống Ỷ La ở Lục gia cũng chẳng được thư thái như bà ta từng nghĩ.
Những lời ấy là do tiểu nhị đưa than kể lại.
Chính viện đã bị ta khóa, Lục Thừa Giản bèn sắp xếp cho bà ta ở gian tây sương.
Bà ta chê than thường nhiều khói, liền đổi sang than Ngân Sương; lại chê thức ăn trong bếp quá mặn, nên thuê riêng một đầu bếp; rồi còn đứng ra lo liệu hôn sự của Lục Tri Vi, một hơi đặt luôn sáu hòm vải vóc kiểu mới nhất.
Mọi hóa đơn đều được đưa đến thư phòng của Lục Thừa Giản.
Lần đầu tiên, Lục Thừa Giản mới hiểu rằng muốn giữ thể diện thì phải có bạc thật để chống đỡ.
