Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 11
Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:04
Sáng sớm khi cô tỉnh dậy thì đã không nhìn thấy Trịnh Minh Vũ đâu nữa.
Cô ngồi dậy thầm chửi thề một câu. Anh đúng là tên vô sỉ!!
Nhiếp Giai Giai lê lết thân mình vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi bước xuống lầu.
Người hầu vẫn đang tất bật dọn dẹp. Mấy ngày nay ông nội đã qua Mỹ nên trong nhà yên ắng hẳn. Nhìn thấy Nhiếp Giai Giai, mọi người liền cúi đầu chào.
"Thưa phu nhân, cô mới dậy"
Nhiếp Giai Giai mỉm cười với mọi người bảo sau này không cần làm vậy nhưng chẳng ai có lá gan đó.
Điện thoại cô lại vang lên tiếng kêu ing ỏi, Nhiếp Giai Giai lấy ra xem là Lưu Ly gọi.
Vừa bắt máy đã nghe tiếng khóc sụt sùi.
"Ly Ly, Ly Ly có chuyện gì vậy?"
Nhiếp Giai Giai hốt hoảng hỏi.
"Giai Giai, mình muốn gặp cậu"
"Chờ mình"
Nói rồi cô tắt ngay điện thoại thay đồ lái xe đến thẳng nhà riêng của Lưu Ly.
Cô nhấn chuông nhưng không có ai mở cửa đành tự mở xông vào luôn.
Nhiếp Giai Giai bước thẳng một mạch vào phòng Lưu Ly, chỉ thấy cô ngồi một góc ôm lấy đầu gối khóc thút thít.
Nhiếp Giai Giai từ từ tiến lại vỗ vỗ vào lưng Lưu Ly, nhỏ giọng hỏi.
"Có chuyện gì vậy Ly Ly"
Nghe tiếng Nhiếp Giai Giai, Lưu Ly ôm lấy eo cô khóc dữ dội hơn, Nhiếp Giai Giai vẫn ôn nhu nói.
"Bình tĩnh, cậu phải bình tĩnh nói ra thì mới giải quyết được"
Nghe xong Lưu Ly cố giữ bản thân bình tĩnh sau đó mấp máy môi nói.
"Giai Giai, dạo gần đây mình thấy trong người khó chịu, hay buồn ngủ, ngửi thấy mùi đồ ăn là buồn nôn, còn thèm ăn đủ thứ, mình nghi ngờ nên ra ngoài mua thử một que thử t.h.a.i và..."
"Hai vạch à???"
Nhiếp Giai Giai không tin vào tai mình nữa.
"hức... hức"
"Cậu đã uống thuốc rồi cơ mà??"
Nhiếp Giai Giai lay lay người Lưu Ly.
"Mình không biết "
Lưu Ly lại ôm cô rồi khóc mạnh hơn.
Nhiếp Giai Giai gỡ cô ra, đứng dậy cầm tay cô nói.
"Đi, đến bệnh viện kiểm tra rồi mới biết được"
Lưu Ly cố níu cho mình một tia hi vọng, cô giữ bình tĩnh sửa soạn rồi theo Nhiếp Giai Giai đến bệnh viện. Mong rằng phép màu sẽ xảy đến với cô.
Khám xong, cả hai ngồi ra hàng ghế chờ kết quả, Nhiếp Giai Giai nhìn cô bạn thân của mình ủ rủ một bên thở dài hỏi.
"Nếu thật sự có t.h.a.i cậu sẽ làm gì?"
"Mình không biết"
"Cậu phải nói cho Thời Địch biết"
"Mình nghĩ là sẽ không, vì tụi mình đã hứa với nhau là xí xóa"
"Ly Ly...."
Nhiếp Giai Giai còn muốn nói thêm, bác sĩ đã gọi đến tên cô.
Lưu Ly găm chặt năm ngón tay vào lòng bàn tay lê thê bước vào phòng.
Cầm bảng kết quả trên tay, cô không biết bản thân nên vui hay nên buồn nữa.
Nên vui vì sắp được làm mẹ. Còn buồn là vì đứa bé không có cha?
Lưu Ly gần như không đứng vững nữa.
Nhiếp Giai Giai cũng đã đọc qua bảng kết quả, cô không ngờ chuyện này lại xảy ra với bạn mình, cuối cùng chỉ đành lắc đầu rồi đỡ cô ấy ra xe về.
Về đến nhà cả hai ngồi trên chiếc ghế sofa không ai mở miệng ra nói câu gì.
"Không được mình phải gọi điện báo cho Thời Địch"
Nhiếp Giai Giai mất kiên nhẫn nói. Nhưng Lưu Ly lại vội vã ngăn lại.
"Đừng, Giai Giai. Mình không muốn bỏ đứa bé, nhưng mình không muốn cho Thời Địch biết. Mình sẽ sinh nó và tự mình nuôi"
Lưu Ly nói rồi khẽ vuốt ve bụng đang còn phẳng lì. Nhiếp Giai Giai thở dài.
"Ly Ly, làm mẹ đơn thân không dễ. Nó cũng là máu mủ của Thời Địch, anh ta sẽ không dễ dàng ruồng bỏ đâu"
"Ly Ly, nghe lời mình nghỉ ngơi ngày mai qua công ty Thời Địch thông báo cho anh ấy có được không?"
Lưu Ly im lặng mất một lúc rồi cũng gật đầu.
Hôm nay Nhiếp Giai Giai muốn ở lại đây an ủi bạn mình, cô không muốn Lưu Ly phải ở trong một căn nhà cô quoạnh này, không khéo lại nghĩ quẩn.
Sáng sớm ngày hôm sau Lưu Ly bảo muốn ngủ thêm nên cả hai đã phải chờ đến chiều mới đi gặp Thời Địch.
Tầm 1 giờ sau khi ăn trưa xong, cả hai cho xe lăn bánh đến Thời thị.
Nhiếp Giai Giai bước lên nói với lễ tân muốn gặp Thời tổng, nhưng cô nhân viên lại bảo Thời tổng đã ra ngoài hình như là đi dùng bữa trưa còn chưa quay lại.
Nên Nhiếp Giai Giai và Lưu Ly đành phải ngồi chờ ở sảnh lớn.
30 phút trôi qua, Thời Địch cũng chịu bước vào nhưng anh không đi một mình, mà bên cạnh anh là Tử Nghiên. Hai người cười nói rất vui vẻ đi thẳng vào trong mà không thèm để ý xung quanh.
Nhiếp Giai Giai đứng lên định tiến lại gần thì Lưu Ly nhìn thấy Thời Địch vòng tay qua ôm lấy eo Tử Nghiên nói gì đó, Lưu Ly nhíu mày và tất nhiên Nhiếp Giai Giai cũng không thể không thấy.
Lưu Ly lay lay cánh tay Nhiếp Giai Giai rồi cúi mặt xuống đất rầu rĩ nói.
"Giai Giai, mình về đi, anh ấy xứng đáng có được tình yêu"
Nhiếp Giai Giai bây giờ cảm thấy thương Lưu Ly vô cùng, tại sao bạn cô lại gặp phải chuyện như vậy chứ?
Cuối cùng hai người họ ra xe, Nhiếp Giai Giai ôm lấy bả vai Lưu Ly nói.
"Ly Ly, dù sao đi nữa cậu cũng phải giữ đứa bé, đứa bé không có tội. Sau khi nó ra đời hai tụi mình sẽ nuôi nó, được chứ?"
Lưu Ly gật gù nhưng cô chẳng nghe được gì nữa, hiện tại cô chỉ biết là đứa bé này không nên tồn tại, nó cần phải biến mất...
Lưu Ly đòi về nhà nên Nhiếp Giai Giai đã đưa cô về còn bản thân mình thì bảo có việc nên rời đi. Lưu Ly mở khóa cửa lạch cạch bước vào nhà rồi nhẹ nhàng nằm xuống giường như thể sợ con sẽ đau, nước mắt cô không tự chủ được mà lăn một vệt dài từ khóe mắt xuống chiếc gối màu lục, cô nhắm nghiền mắt không muốn nghĩ gì thêm nữa.
Nhiếp Giai Giai bảo có việc nhưng thực ra là ghé vào cửa hàng quần áo và đồ chơi dành cho em bé, hiện tại cô nghĩ chỉ có những thứ này mới có thể cứu vớt nổi tâm trạng của Lưu Ly mà thôi.
Nhiếp Giai Giai tay phải tay trái đều xách không ít túi lớn túi nhỏ nhưng cô vẫn thấy không đủ. Lại đi lượn một vòng thấy cái này đẹp, cái này quá đáng yêu nên cứ thế chốt đơn chốt đơn.
Cùng lúc đó tại Trịnh thị.
Thiếu gia, thiếu phu nhân cùng bạn thân đến bệnh viện sau đó đã trở về nhà. Hiện tại phu nhân đang ở khu mua sắm đồ cho trẻ sơ sinh.
Giọng Minh Hạo dõng dạc nói với người đối diện. Trịnh Minh Vũ nghe không sót một chữ, anh mở miệng hỏi lại.
"Cậu nói thật chứ?"
"Không tôi nói đùa đó"
Nói dài đến vậy còn hỏi là thật hay đùa, ai dám đùa với hung thần này trờiii.
Trịnh Minh Vũ nhìn Minh Hạo, giờ phút này anh không hơi đâu đôi co với hắn nữa. Anh đứng dậy khỏi ghế nhìn ra cửa kính xuống thành phố ở sau lưng khẽ nhíu mày thầm nghĩ
"Không lẽ cô ấy có thai?"
Nghĩ đến đây Trịnh Minh Vũ thầm cười trong bụng, anh sắp được làm ba, ông nội ông sắp toại nguyện rồi.
Trịnh Minh Vũ không giữ được bình tĩnh mà giơ nắm đấm lên trời giật một cái yey.
Minh Hạo còn chưa rời đi và hắn biết tỏng anh đang nghĩ gì.
Trịnh Minh Vũ chợt nhận ra Minh Hạo còn ở đây nên anh ho khan vài cái, sửa sang lại áo vest rồi ngồi lại ghế giả bộ xem hồ sơ.
Một lúc anh ngẩng dậy nhìn Minh Hạo vẫn còn đứng đó.
"Minh Hạo cậu cũng rảnh rang không có gì làm đi?"
Minh Hạo giật mình trả lời.
"Vâng thưa sếp"
"À mà thôi cậu nghỉ ngơi một tháng đi"
Minh Hạo bất ngờ quay lại nghi ngờ hỏi.
"Sao ạ?"
"Tôi bảo cho cậu nghỉ phép một tháng, còn nữa thông báo cho các nhân viên hôm nay không cần phải tăng ca"
Minh Hạo không nghe nhầm, anh được nghỉ phép được đến tận 1 tháng, 1 tháng đóo.
"Còn đứng đó, không tôi đổi ý"
"À... vâng "
Tuyệt quá phu nhân, cô đẻ thêm chục đứa nữa đi...
