Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 23

Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:06

"Vậy cho tập hợp mọi người lại, trong tối nay xuất phát sang Mỹ, chúng ta sẽ đi máy bay dân dụng để tránh bị nghi ngờ"

Biết có người sắp ra, Nhiếp Giai Giai trong trạng thái ngỡ ngàng chạy xuống lầu rồi ra khỏi biệt thự.

Chuyện quoái gì đang xảy ra vậy? Trịnh Minh Vũ là lão đại của Trác Hạo Minh? Không thể nào!! còn cái gì mà cho người bảo vệ mình 24/24, không lẽ...

Cô nhớ lại bọn họ còn nói tối nay sẽ qua Mỹ, Nhiếp Giai Giai nhìn một lượt địa chỉ ở đây rồi bắt xe về nhà.

Lúc này điện thoại Phong Tiêu Hành reo lên.

"Anh hai, anh cho người đến đón em kiểu gì để hắn ta chở em đến nhà hàng vậy?"

"Nhà hàng gì? anh nói Hạ Chí Nguyên chở em về căn cứ cơ mà?"

"Em không biết, chở em đến nơi hắn ta chạy đi luôn, giờ em không biết căn cứ ở đâu"

"Để anh gọi điện lại cho hắn"

...

"Hạ Chí Nguyên dcm nhà anh, sao không đến đón em gái tôi"

"Phong Tiêu Hành cậu bị thần kinh à, tôi chở em gái ông đến tận nơi đưa tận phòng rồi cơ mà"

"Nó vừa gọi điện bảo tôi tên nào đó chở em tôi đến nhà hàng"

"Gì vậy? rõ ràng...chết rồi, em gái ông giờ đang ở đâu tôi qua liền"

...

"Anh hai, sao anh lại nhờ một người không đáng tin như vậy đến đón em"

Phong Tiêu Hành nhìn Hạ Chí Nguyên thở dài.

"Vậy người cậu chở đến là ai?"

"Không biết, thấy cô ta mặc váy đen rồi cũng mở cửa bước vào thì tôi chở đi thôi"

"Đệt, không lẽ lên nhầm mà lúc đến nơi cô ta cũng không ý kiến gì à? lại còn để cậu dẫn vào nhà? chắc chắn cô ta có âm mưu"

"Mau kiểm tra camera"

...

"Cái quoái gì vậy, đây không phải là Nhiếp tiểu thư sao?"

Trịnh Minh Vũ không mấy quan tâm về vụ này, nghe Phong Tiêu Hành nói anh bật dậy chạy lại xem, Trác Hạo Nhiên cũng không ngồi yên.

Hạ Chí Nguyên và Phong Huyền Diệu: Nhiếp tiểu thư là ai???

"Chuyển cam lên lầu hai"

Trịnh Minh Vũ ra lệnh.

Xem xong anh biết cô cũng nghe được phần nào cuộc trò chuyện rồi. Anh biết cô ghét những tên côn đồ làm ăn bất chính, giờ cô đã hận anh lại còn hận hơn...

" Vậy phải làm sao đây lão đại?"

"Biết rồi thì thôi, đừng ngồi chơi nữa chuẩn bị xuất phát đi"

"Rõ"

Điện thoại Nhiếp Giai Giai hiện lên rất nhiều cuộc gọi nhỡ, là Dương Hoàng, chắc cậu đang lo lắng cho cô lắm. Nhiếp Giai Giai gọi lại.

"Alo Dương Hoàng, cậu dời lịch gặp đối tác qua tháng sau đi, tôi có chuyện về Mỹ trước"

Không đợi Dương Hoàng nói gì, Nhiếp Giai Giai cúp máy đi vào phòng thay một bộ quần áo kín đáo, lấy khẩu trang đeo kính râm rời khỏi nhà.

Đến chỗ lúc nãy, cô đứng một góc xa quan sát, mấy người đó vẫn chưa đi. Ngồi chờ một lúc thì đoàn người cũng lên xe rồi xe chạy một đoàn dài từ sân biệt thự đi ra, Nhiếp Giai Giai cũng bắt đầu lái xe đuổi theo.

Không ai nhận ra cô cả, cô cứ đi sát đoàn rồi mua vé sau đó cùng mọi người lên máy bay cứ như ninja chuyên nghiệp vậy.

Máy bay hạ cánh, cô lại theo đoàn người xuống, bắt taxi đuổi theo, bọn họ dừng lại trước một căn biệt thự nguy nga giữa lòng thành phố Los.

Đến cô cũng phải ngất ngưởng với độ hoành tráng này, người ghê gớm này là ai mà lại phải làm hại một con tép riu như cô chứ?

Thuộc hạ của Trịnh Minh Vũ nhanh chóng đánh gục hai tên canh cổng, hai tên canh cửa thấy vậy chạy ra xem thì liền bị đánh văng ra xa, bọn họ nhanh nhẹn lẻn vào.

Bên trong tòa nhà nguy nga.

"Coi bọn chúng nhảy múa kìa, ngày tàn của chúng sắp tới rồi ahhaha"

Lăng Kiêu ngồi trước camera xem hết từ đầu đến đuôi, dù người của Trịnh Minh Vũ đã tiến vào bên trong, hắn cũng không hề xốt xắng.

Lúc này Lăng Kiêu chú ý đến một cô gái cứ thập thò ngoài cổng, hắn ta sai người bắt ả vào trong.

Nhiếp Giai Giai lo lắng định đuổi theo thì bị bịt miệng đưa đi, cô không quay lại nhìn được là ai, chỉ biết hắn áp giải cô đi qua một căn hầm tối om xuyên vào biệt thự.

Nhiếp Giai Giai bị trói tay lại ném thẳng xuống trước mặt Lăng Kiêu.

Hiện giờ cô đang bịt khẩu trang và kính râm nên Lăng Kiêu chưa nhận ra.

Lăng Kiêu đứng dậy, muốn xem con đàn bà nào to gan đến vậy, giật khẩu trang và kính ra làm hắn ta bất ngờ.

"Ô ai quen vậy? không phải là con đàn bà của Trác Hạo Nhiên, à không hình như là của Trịnh Minh Vũ. Mà của ai cũng được, không ngờ là mày còn dám đến đây để nộp mạng, tao đã tìm mày lâu lắm đấy con đ*"

"Đưa cô ta vào hầm đi"

"Ông là ai sao lại bắt tôi???"

Nhiếp Giai Giai hét lên.

"Đây là ân oán giữa ta và Hạo Nhiên, Minh Vũ cũng không thiếu phần đâu ahhahhaha"

Nhiếp Giai Giai bị đưa vào một căn phòng trốn trơn, cô bất lực ngồi đó.

"Nội ơi, con phải tiếp tục mạnh mẽ đến lúc nào?"”

Đám người Trịnh Minh Vũ đã bước vào sảnh lớn nhưng không có ai, Trác Hạo Nhiên hét lớn.

"Lăng Kiêu mau ra đây, đồ hèn"

Cửa bốn bên bỗng dưng đóng sầm lại, Lăng Kiêu bước ra từ dãy hành lang.

"Chào những vị khách quý của tôi"

Lăng Kiêu ra ngoài mà không trang bị trên người bất cứ một thứ gì.

"Lăng Kiêu, ngày tàn của mày đến rồi"

Trác Hạo Nhiên nói.

Lăng Kiêu nhướn mày sau đó cười như được mùa, người của Trịnh Minh Vũ lên đạn nghe răng rắc chĩa thẳng súng vào hắn.

"Ha, bình tĩnh nào người anh em, chống mắt lên nhìn vào màn hình đi"

Màn hình lớn trong sảnh đột nhiên sáng lên, trong đó là một căn phòng có một người con gái ngồi ở bên trong, mà người đó không ai khác là Nhiếp Giai Giai.

Trịnh Minh Vũ không tin vào mắt mình. Nhiếp Giai Giai??

"Phu nhân?"

"Giai Giai?"

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, chẳng phải cô đang ở Lạc Thành sao?

"ahhahha con đàn bà ngu ngốc tự đến đây nộp mạng cho ta, ha ta đỡ phải tốn thêm công sức để bày chuyện giết hết các ngươi, bắn ta đi Minh Vũ, chỉ cần ta nhấn công tắc này, căn phòng đó lập tức nổ tung, lúc đó các ngươi đến mà nhặt xác ả về"

"Lăng Kiêu, đồ hèn"

"Lăng Kiêu ngươi muốn gì?"

"Ta muốn căn cứ đó phải là của ta"

Tất cả mọi người nhíu mày.

"Ông chủ, để Lăng Kiêu tự mình xử lý hết ạ?"

"Nếu hắn ta làm được thì cứ để hắn ta làm, nếu không phải hôm đó hắn chạy đến cầu xin ta giúp tiêu diệt Trác Hạo Nhiên hừ còn lâu ta mới giúp nó"

"Phải thưa ngài, căn cứ X lâu nay đã hớt tay trên ăn hết hàng ngon của mình, ba năm trước Trịnh Minh Vũ trở về căn cứ lại càng lớn mạnh hơn, hàng về tay ta toàn đồ dỏm"

"Đừng nói nữa Thiên Nhi, mấy món hàng đó với ta chẳng là gì cả, nhưng nếu cứ cho qua làm sao chúng biết ta là ai. Hôm nay nếu Lăng Kiêu không làm được thì lập tức giết hắn, mấy con chuột kia phiền con ra tay rồi"

"Vâng, thưa ông. À Lăng Kiêu lúc nãy có bắt được một cô gái, có vẻ như hắn định dùng cô gái đó để uy hiếp căn cứ X "

" Ha, để ta xem cô gái đó là ai mà có thể dùng để uy hiếp cả căn cứ X nào"

Thiên Nhi, cánh tay phải của ông trùm mafia ngầm- Nhiếp Kỉ Hoàng ở Mỹ, cô tuy là con gái nhưng rất thông minh và võ nghệ cũng không phải dạng thường nên luôn được ông tin tưởng, cô cho chiếu hình ảnh Nhiếp Giai Giai lên màn hình.

"Lăng Kiêu ân oán giữa ta và ngươi thì để ta chịu, mau thả cô ấy ra"

"Không Hạo Nhiên, cả căn cứ đều có ân oán với ta"

"Ngươi..."

Lúc này mọi người đều chú ý đến một bóng người đang bước ra, là một ông già cao to mặc vest đen, đi cạnh ông ta là một cô gái xinh đẹp nhưng nhìn khí chất cũng đủ thấy không tầm thường.

Đó chắn chắn là thế lực đứng đằng sau Lăng Kiêu.

Không biết ông ta định dở trò gì, cả căn cứ đều đứng vào trạng thái phòng bị.

Ông già rút một khẩu súng lục ra dưới sự ngỡ ngàng của mọi người chĩa thẳng vào đầu Lăng Kiêu.

Lăng Kiêu toát mồ hôi lạnh.

"Ông..ông chủ, có chuyện gì vậy.."

Nhiếp Giai Giai từ sau cũng bước ra.

"Giai Giai?"

Trịnh Minh Vũ và Trác Hạo Nhiên đồng thanh lên tiếng.

Màn hình sáng lên, Nhiếp Kỷ Hoàng nhìn rõ được người trong đó, ông đẩy ghế đứng bật dậy.

"Sao vậy thưa ngài"

"Mau dẫn ta đi gặp cô gái này"

Nhiếp Giai Giai đang tự trách bản thân, cô đã không làm được gì giờ lại còn tạo gánh nặng cho mọi người.

Bỗng cửa mở ra, cô ngước lên nhìn.

Nhiếp Giai Giai nhíu mày không tin vào mắt mình, nghi ngờ hỏi một câu.

"Ông?"

"Giai Giai, sao con lại ở đây?"

"Ông..ông chủ, có chuyện gì vậy.."

Trịnh Minh Vũ và Trác Hạo Nhiên đồng thanh lên tiếng.

"Ha Lăng Kiêu, ngươi có biết ngươi đụng đến ai rồi không? Bao lâu nay ta không quản ngươi để ngươi ngang nhiên hãm hại cháu gái ta chính dưới sự giúp đỡ của người ông này"

Lăng Kiêu không dám cử động một chút nào, hắn ta lắp bắp.

"cháu...gái?"

"Giờ thì chết đi Lăng Kiêu, ta cho ngươi đoàn tụ với người yêu của ngươi"

Thiên Nhi nhanh tay ngăn ông lại nói nhỏ vào tai.

"Để thuộc hạ làm đi thưa ông, tiểu thư sẽ sốc nếu như nhìn thấy cảnh này"

Nhiếp Kỷ Hoàng nhíu mày nhìn qua cháu gái, ông giơ một tay lên, người từ bên trong bước ra áp giải Lăng Kiêu đi.

Phong Tiêu Hành không chịu được rồi, anh ta sốt xắng nói.

"Chuyện gì vậy, ông ta là ông của cô sao Nhiếp tiểu thư"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 23: Chương 23 | MonkeyD