Đốt Quyển Sinh Tử - 23

Cập nhật lúc: 02/08/2026 05:03

Những cuộc đấu đá chốn hậu viện dẫu khốc liệt đến đâu, cũng chỉ là d.a.o găm múa vuốt trong cửa đóng then cài. Còn nơi sắp đặt chân đến ngày hôm nay là hoàng cung, kẻ an tọa trên điện cao kia là đấng thiên t.ử uy quyền, một lời thốt ra đủ định đoạt vinh nhục của một con người.

Bà chẳng thể để thua. Và Bùi gia lúc này cũng chẳng thể thua.

Ta cất giọng thì thầm: “Nương, chớ sợ. Nếu họ chỉ mong dùng lời lẽ dọa dẫm, chúng ta cứ vin vào quy củ mà phản bác. Nếu họ mượn ân oán cá nhân để gây sự, ta liền nâng vấn đề lên tầm trung liệt và danh phận.”

Thẩm thị liếc sang ta, rất lâu sau mới gật nhẹ đầu.

Người khẽ đáp: “Được.”

Lúc cỗ xe ngựa dừng lại, thái giám đã chực sẵn phía ngoài.

Các mệnh phụ tham dự yến tiệc đông đúc, trên những bậc thềm dài vang vọng tiếng ngọc bội va lanh canh, hương thơm thoang thoảng. Kẻ ngước nhìn đ.á.n.h giá chúng ta, kẻ khẽ khàng to nhỏ cùng bạn đồng hành, trong những ánh nhìn ấy chất chứa sự tò mò, lòng xót thương, và cả thái độ hả hê như xem diễn kịch.

Dẫu sao, sau trận cuồng phong ở từ đường, tin tức đã đồn thổi xôn xao khắp giới quý tộc kinh thành.

Ai nấy đều biết rõ Quốc công phủ vừa phơi bày một vụ bê bối chấn động kinh thành.

Và cũng thấu tỏ, chuyến tiến cung hôm nay của hai mẹ con ta, ắt hẳn chẳng êm ả gì.

Trong đại điện bày tiệc, Hoàng hậu ngự ở vị trí trung tâm, các phi tần ngồi dọc hai bên. Y phục của Hoàng hậu hoa lệ quý phái, nhưng thần thái lại điềm tĩnh như mặt hồ thu, khiến người khác khó nhìn thấu. Cách bà không xa là một phi tần dung mạo kiều diễm, tuổi còn trẻ, luôn giữ nụ cười e ấp; trên tóc cài một cây trâm vàng khảm thúy, mỗi lần khẽ động lại ánh lên rực rỡ.

Tuy nàng ta mỉm cười hướng về phía mẹ con ta, song ánh nhìn lại sắc lạnh hơn cả cây trâm ấy.

Chẳng cần đoán, ta cũng biết nàng ta là ai. Chính là Vinh phi – vị phi tần đang đắc sủng dạo gần đây.

Và cũng chính là kẻ mà Tạ Hành nhắc đến, người hết sức có khả năng đứng sau thao túng.

Ta và Thẩm thị hạ đầu hành lễ theo đúng quy củ, rồi đứng lên vào vị trí. Âm nhạc nhã nhặn trỗi lên không ngớt, men rượu quyện cùng hương hoa lan tỏa, thoạt nhìn vẫn là cảnh sắc mùa xuân êm đềm. Nhưng ta thừa biết, ở nơi chốn này, đao kiếm xưa nay vốn dĩ không vấy m.á.u.

Quả nhiên không ngoài dự liệu, chỉ vài câu hàn huyên, Vinh phi đã mở lời trước.

Nàng ta cười tươi như hoa nhìn Thẩm thị: “Sớm nghe danh Thẩm phu nhân đoan trang mực thước, hôm nay diện kiến, quả nhiên chẳng tầm thường. Chỉ tiếc cho Quốc công tráng niên tảo thế, khiến người ta không khỏi xót xa thay phu nhân.”

Câu này nghe như lời an ủi, chẳng có gì bất ổn. Thẩm thị đứng dậy tạ ân, đáp lời cũng kín kẽ không kẽ hở.

Song Vinh phi tức thì đổi giọng, thở dài não nuột: “Chỉ là gần đây bổn cung nghe vài lời xì xầm bên ngoài, trong lòng thấy khó ở. Nghe nói Bùi phủ mấy ngày trước khuấy lên sóng gió lắm, một đứa trẻ còn ngây dại, suýt chút nữa thì ngay cả họ cha cũng không được mang.”

“Nói gì thì nói đứa bé cũng vô tội. Thẩm phu nhân là chính thất, lại mang chức mệnh phụ, hẳn là người coi trọng đức hạnh từ bi của bậc nữ nhi nhất, chắc sẽ không thật sự hằn học với một phụ nhân hèn mọn bên ngoài đến mức ấy chứ?”

Đại điện vốn còn tiếng rầm rì trò chuyện, câu này vừa dứt, cả đại điện lập tức im phăng phắc.

Ai cũng rõ ràng, nàng ta đang định lật án cho Liễu Nhu Nương.

Lại còn lợi dụng bốn chữ “đức hạnh từ bi”, ngấm ngầm mỉa mai Thẩm thị ghen tuông thất đức.

Nếu lúc này đáp lời chẳng khéo, việc thỉnh phong hôm nay coi như thất thế.

Nét mặt Thẩm thị hơi nhợt nhạt.

Suy cho cùng bà vẫn đang mang đại tang Quốc công, theo lễ nghĩa chẳng nên trực tiếp cự cãi với sủng phi. Huống hồ thân phận bà dẫu có cao quý, cũng chỉ là thần phụ, nếu mạo phạm phi tần, ắt khó tránh khỏi kết cục bất lợi.

Ta đặt chén trà xuống rồi đứng dậy.

“Bẩm nương nương, thần nữ có một lời muốn thưa.”

Những ánh nhìn trong đại điện đồng loạt chĩa vào ta.

Vinh phi nhìn ta, nụ cười trên môi càng sâu thêm: “Ồ? Đây là Bùi Nhị cô nương sao? Bổn cung cũng nghe đồn rồi, ngày ở từ đường, chính ngươi là kẻ vạch mặt đưa ra chứng cứ trước hết, ép mẹ con họ đến bước đường cùng.”

Vừa nói, nàng ta vừa thở dài, ra vẻ nửa cười nửa mỉa mai: “Khuê các nữ nhi mà có thủ đoạn như thế, quả thật hiếm có. Chỉ là nữ nhân quá mức sắc sảo, chưa chắc đã là phúc. Nhị cô nương, ngươi nói ta nói có sai chăng?”

Đây chẳng chỉ chĩa mũi nhọn vào Thẩm thị nữa.

Nàng ta đang vu khống ta tàn nhẫn, chẳng dung thứ đệ thứ xuất, thủ đoạn quá độc ác.

Nếu ta thuận theo thanh minh “ta chẳng độc ác”, thì chính là chui vào bẫy của ả.

Bởi vì thứ nàng ta muốn, xưa nay chẳng phải là một lời biện bạch.

Mà là muốn trói hai mẹ con ta vào những lời buộc tội “ghen tuông”, “thâm hiểm”, “chẳng dung chứa nổi m.á.u mủ”.

Ta nâng mắt đón lấy ánh nhìn của nàng ta, giọng điệu hết sức bình tĩnh.

“Thần nữ có sắc bén hay không, chẳng dám tự xưng. Nhưng thần nữ hiểu rằng, nếu thần nữ không nhẫn tâm, thì lúc này quỳ trên đại điện, e rằng đã là mẫu thân thần nữ rồi.”

Cả điện im bặt. Ngay cả mấy vị quý phu nhân vốn đang bưng chén che miệng cười mỉm cũng thoáng cứng người.

Ánh mắt Vinh phi đông cứng. Song ta không dừng lại.

“Liễu thị kia biển thủ của hồi môn của chính thất, làm giả kỳ t.h.a.i nghén, làm vấy bẩn huyết mạch, rắp tâm đem con hoang của kẻ ngoài thế chỗ làm người thừa tự của Quốc công. Nếu chẳng nhờ thần nữ cùng mẫu thân tra rõ, thì hôm nay kẻ chịu nhục nhã trước từ đường Bùi gia, không phải là ả, mà là mẫu thân của thần nữ; kẻ bị người đời đay nghiến là ghen tuông thất đức, không dung thứ nổi m.á.u mủ, cũng chẳng phải ai khác, chính là Quốc công phu nhân.”

“Nương nương vừa nói đứa trẻ vô tội, điều ấy không sai. Vậy danh tiết của Quốc công, tước vị được triều đình sắc phong, thanh danh lừng lẫy bao đời của trung liệt chi gia, lẽ nào lại không vô tội?”

Giọng ta chẳng cao, nhưng rõ ràng từng chữ.

“Bùi gia được thụ hưởng ân điển của triều đình, tuân thủ nghiêm ngặt quy chế của nhà tướng. Nếu đến huyết mạch cũng có thể làm giả, tước vị cũng có thể mượn đồ giả thay đồ thật, thì thứ mà thần nữ đang bảo vệ chẳng phải là tư thù, cũng chẳng phải hờn ghen.”

“Điều thần nữ muốn gìn giữ là danh tiết của Quốc công, là bài vị tổ tông Bùi gia, và cũng là thể diện của triều đình.”

Mấy chữ sau cùng thốt ra, nhịp thở trong đại điện cũng trở nên nhẹ bẫng.

Nụ cười vốn treo trên mặt Vinh phi, cuối cùng cũng lạnh tanh hoàn toàn.

Nàng ta có thể lôi đạo làm vợ chốn hậu cung ra dọa nạt, có thể giả bộ xót thương kẻ yếu thế, nhưng tuyệt đối chẳng thể giữa thanh thiên bạch nhật mà cãi lại một câu “thể diện triều đình không quan trọng”.

Bởi vì một khi nói ra, thì chẳng còn là tranh cãi với ta nữa.

Mà chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Thiên t.ử. Nàng ta trân trân nhìn ta, rất lâu mới chầm chậm bật cười nhạt.

Vinh phi nhạt giọng: “Quả là một cái miệng sắc bén.”

“Thần nữ chẳng dám.” Ta rũ mắt, “Chỉ là trước từ đường, nếu thần nữ cũng giống bao người khác chỉ biết động lòng thương xót mà không màng quy củ, thì hôm nay Bùi gia e rằng đã thành trò cười cho thiên hạ kinh thành rồi. Đến lúc đó nương thấy, chắc gì đã nói đỡ một lời công đạo cho mẫu thân thần nữ.”

Lời lẽ đã sắc như gươm giáo. Không ít người trong đại điện khẽ biến sắc.

Thẩm thị ngồi kề bên ta, những ngón tay vốn dĩ căng cứng sau cùng cũng khẽ buông lỏng.

Đúng lúc ấy, Hoàng hậu ở ngôi cao bao lâu nay chưa hề cất lời, cuối cùng cũng mở miệng.

Giọng bà rất khẽ, nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh và uy quyền thiên bẩm của bậc mẫu nghi thiên hạ.

Hoàng hậu lạnh nhạt phán: “Đủ rồi.”

Vinh phi vội vã dập tắt nụ cười, quay đầu thưa: “Hoàng hậu nương——”

Hoàng hậu dửng dưng liếc nàng ta một cái: “Xuân yến trong cung không phải nơi để nhắc đi nhắc lại những lời thị phi ngoài phố. Từ đường Bùi gia đã điều tra rõ ràng, tộc lão cũng đã đưa ra phán quyết, tuyệt nhiên không có đạo lý vì một ngoại thất có tội mà lật lại mọi chuyện.”

Lời nói này buông ra, nét mặt Vinh phi cuối cùng cũng khó bề che đậy nổi sự sượng sùng.

Song Hoàng hậu tựa hồ chẳng hề hay biết, quay sang nhìn Thẩm thị.

Hoàng hậu gọi: “Thẩm phu nhân.”

Thẩm thị lập tức đứng dậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đốt Quyển Sinh Tử - Chương 23: 23 | MonkeyD