
Đốt Quyển Sinh Tử
Ngày ta được sống lại một lần nữa, mẫu thân ta đang viết hòa ly thư.
Trên án thư bằng gỗ ô mộc đặt một tờ giấy trắng tựa tuyết đầu mùa.
Đến khi nét bút dừng lại sau chữ “ly” cuối cùng, cổ tay người vẫn run lên không ngớt.
Phía dưới công đường lại có một nữ nhân đang ôm đứa trẻ trong lòng.
Nữ nhân ấy mặc một chiếc bối tử màu ngó sen thanh đạm, vành mắt ửng đỏ, thân hình mỏng manh như gió thổi là đổ. Bé trai trong ngực ả chừng sáu tuổi, có dáng vẻ môi hồng răng trắng, nhút nhát túm lấy vạt áo ả, trông hết sức ngây thơ và vô tội.
Song ta chỉ nhìn lướt qua, máu mủ toàn thân đã lạnh toát.
Đó là Liễu Nhu Nương, cùng đứa con mang tên Bùi Thừa An đang được ả ôm trong lòng.
Đời trước, chính đôi cẩu mẫu tử này đã giẫm lên xương máu của mẫu thân ta mà bước vào cửa Bùi gia. Đời trước, cũng chính đứa trẻ này, kế thừa tước vị, cướp đoạt mọi thứ của chúng ta. Cuối cùng mẫu thân ta chết trong đêm tuyết, ta chết trên giường sinh, đến một chiếc chiếu rách bọc thây cũng chẳng có.
Ta không ngờ mình còn có thể quay trở lại, hơn nữa còn trở về đúng ngày mẫu thân đặt bút viết hòa ly thư.
“Minh Yểu, qua đây với nương.”












