Dưới Đèn Có Nhà - 2
Cập nhật lúc: 31/08/2026 05:01
Ta cúi đầu uống canh, không muốn nhìn cảnh hạnh phúc mà mình không thể nào chúc phúc ấy.
Khi Thôi Khác đi ngang qua bàn này, Chu Đình đứng dậy hành lễ: “Tiên sinh.”
“Thủ Chuyết cũng tới rồi.”
Thôi Khác vỗ vai chàng, ánh mắt chuyển sang ta: “Vị này chính là đệ muội?”
Hiếm khi Chu Đình cười rõ đến vậy: “Là nội t.ử của ta, Tuế Nương.”
Chiếc thìa trong tay ta rơi tõm xuống bát.
Nụ cười trên mặt Thôi Khác không đổi, chỉ nhìn ta thật lâu rồi khen: “Tên hay.”
Sau bữa tiệc, nha hoàn mang tới một chiếc lược gỗ cũ, trên sống lược có một vết mẻ nhỏ.
Ta vừa nhìn đã nhận ra.
Đó là chiếc lược năm ta mười sáu tuổi cãi nhau với Thôi Khác, trong lúc tức giận đã ném vỡ.
Khi ấy hắn nhặt lược lên, nhìn ngắm một hồi rồi cười cợt nhả:
“Ném hỏng rồi thì phải đền ta cả đời.”
Năm chín tuổi, ta vào Thôi gia.
Năm ấy quê nhà gặp hạn lớn, phụ thân nợ Thôi gia sáu đấu lương thực nên đem ta tới gán nợ.
Thôi lão phu nhân sờ cánh tay, xem răng ta, gật đầu bảo đứa nhỏ này nuôi sống được, rồi lại nói thêm một câu:
“Sau này làm tức phụ cho Khác nhi.”
Khi ấy ta không hiểu tức phụ là gì, chỉ biết cuối cùng cũng có cơm ăn, liền gật đầu lia lịa.
Thôi Khác lớn hơn ta năm tuổi, rất ghét bỏ ta.
Lần đầu ta xới cơm cho hắn, trong bát rơi một sợi tóc, hắn lập tức đẩy bát trở lại: “Bẩn.”
Ta đói đến phát hoảng, lén bưng bát cơm vào phòng củi ăn sạch.
Ngày hôm sau hắn lại đẩy bát sang, bên trên còn có một quả trứng ốp: “Ta ăn không nổi.”
Ta mừng đến cười toe, bưng cả bát vào phòng củi ăn ngon lành.
Khi ấy ta còn nghĩ, con cháu nhà bình thường cũng được nuông chiều đến vậy sao, thời buổi khó khăn thế này rồi mà còn chẳng biết quý lương thực.
Mãi rất lâu về sau ta mới biết, thiếu niên mười bốn tuổi ấy vì muốn để dành một quả trứng cho ta mà sáng sớm đã cãi nhau với mẫu thân.
Thôi gia khi đó chưa giàu có như bây giờ.
Hễ trời mưa là tường viện tróc bùn, chum gạo trong bếp thường xuyên thấy đáy.
Lão phu nhân thích thể diện, thà vay tiền bày tiệc cũng không chịu để khách biết trong nhà đã ăn dưa muối suốt ba ngày.
Khách vừa đi, chúng ta lại đổ thức ăn thừa về nồi, thêm nước nấu thành một nồi lớn.
Thôi Khác vừa nhai dưa muối vừa khoa tay múa chân vẽ cho ta một tương lai đẹp đẽ:
“Đợi ta đỗ cử nhân, lúc thành thân sẽ bày cho nàng tám bát cỗ lớn!”
“Mỗi bát đều là đồ mới nấu, chúng ta không ăn thức thừa của người khác nữa.”
Ta hỏi tám bát gồm những gì.
Hắn thuận miệng đếm: “Gà, cá, chân giò, thịt chiên giòn, viên thịt, củ sen, măng, thêm một bát chè ngọt.”
Ta vui suốt mấy ngày.
Về sau trong nhà khá lên đôi chút, ta vẫn không nỡ ăn đùi gà.
Ta luôn nghĩ sau này trên tiệc cưới sẽ có nguyên một bát, muốn ăn mấy cái cũng được.
Rồi thêm nhiều năm nữa, ta ở Thôi gia tròn mười năm.
Sáng sớm dậy đun nước, hầu lão phu nhân rửa mặt chải đầu, rồi quét sân, vo gạo, phơi chăn.
Mỗi khi đông tới, hai tay ta đầy vết nứt vì rét, đến nắm một nhúm muối cũng đau rát.
Ban đêm Thôi Khác đọc sách, ta ngồi bên bếp đợi hắn.
Cơm nguội thì hâm, hâm nóng rồi lại nguội.
Năm ta mười bảy tuổi, hắn đỗ tú tài.
Huyện lệnh mời hắn dự tiệc.
Ta nghĩ hắn về muộn ắt vẫn đói.
Ta hầm một con gà, từ quá trưa chờ tới canh hai.
Lớp mỡ trên mặt canh đã đông lại, tim đèn cũng sắp cháy hết, hắn mới mang theo hơi rượu trở về.
Ta định đi hâm cơm, hắn ngăn lại, nói đã ăn ở Tạ gia rồi.
Hắn nắm tay áo ta, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Tạ cô nương hiểu biết rộng, có thể cùng ta bàn kinh nghĩa. Nàng không hiểu đâu.”
Ta quả thật không hiểu.
Ta chỉ hiểu con gà ấy tốn bốn mươi văn, củi lại đốt thêm hai bó.
Thấy ta không nói, hắn cười rồi véo má ta: “Sau này ta có tiền đồ, ngày nào cũng mua gà cho nàng.”
Ta lại tin.
Mùa xuân năm sau, một đoàn người mang lễ vật tới Thôi gia.
Lụa đỏ chất từ cửa trước vào tận chính đường, lão phu nhân cười đến không khép nổi miệng.
Bà bảo ta thay y phục mới, dập đầu trước quản sự Tạ gia, còn nói từ nay ta sẽ là người hầu cận trong phòng Thôi Khác.
Ta hỏi: “Người hầu cận trong phòng là gì?”
Không ai trả lời.
Đèn l.ồ.ng đỏ treo đầy khắp sân.
Tối đó Thôi Khác tới bếp tìm ta: “Tạ gia đồng ý gả nữ nhi cho ta.”
Khối bột trong tay ta như đột nhiên mất nước, dính c.h.ặ.t lên mặt bàn: “Vậy còn ta?”
“Nàng vẫn ở trong nhà. Vân Nghi tính tình hiền hòa, sẽ không làm khó nàng.”
“Năm xưa lão phu nhân nói ta là tức phụ của chàng.”
Thôi Khác nhíu mày: “Chưa bái đường, không có hôn thư thì tính là tức phụ gì?”
“Nàng chỉ là cô nương được nuôi trong nhà thôi.”
Mười năm.
Từ chín tuổi đến mười chín tuổi, hóa ra chỉ một chữ “chỉ” đã có thể nói hết.
“Vậy tám bát cỗ kia còn bày không?”
Thôi Khác sững người, dường như đã quên sạch lời nói bâng quơ năm xưa.
“Tuế Nương, đừng làm loạn vào lúc này.”
“Tạ gia có thể giúp ta vào huyện học, cũng có thể giúp Thôi gia trả sạch nợ cũ.”
“Nàng hiểu chuyện nhất, hẳn phải biết điều gì nặng nhẹ.”
Ta không muốn để tâm tới khối bột đã hỏng trong tay nữa, quay người đi rửa tay: “Ta không hiểu.”
Thôi Khác im lặng rất lâu: “Vậy nàng muốn thế nào?”
“Ta muốn về nhà mình.”
Phụ thân sớm đã bặt vô âm tín.
Ta không còn nhà.
Hắn biết, ta cũng biết.
Nhưng chẳng ai nói toạc ra.
Ta cứ chờ như thế đến mùng sáu tháng sáu.
Lão phu nhân bưng cho ta một bát canh an thần, nói đợi ta tỉnh dậy, Thôi Khác sẽ cho ta câu trả lời.
Lúc tỉnh lại lần nữa, ta đã ở am Bạch Vân.
Bên cạnh đặt mười lượng bạc, một bộ y phục cũ và một bức thư.
