Dưới Đèn Có Nhà - 3

Cập nhật lúc: 31/08/2026 05:02

Trong thư viết: “Giữa ta và nàng vốn không có danh phận phu thê. Niệm tình nhiều năm, số bạc này đủ để nàng an thân. Từ nay đừng tới quấy rầy nhau nữa.”

Cuối thư ký tên Thôi Khác.

Ta đọc bức thư ba lần.

Ta nhận ra chữ của hắn, nhưng lúc ấy nước mắt nhòe đến lợi hại, từng nét ngang dọc chen chúc vào nhau, ta cũng chẳng nhìn ra chỗ nào không đúng.

Ta muốn quay về Thôi gia hỏi cho rõ, nhưng ni cô trong am vội vàng đưa ta ra khỏi huyện Thanh Hà, tuyệt đối không chịu thả ta đi.

Nàng lạnh lùng nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của ta, chỉ nói một câu:

“Bát canh kia còn chưa đủ rõ sao?”

“Ngươi còn muốn kết quả gì nữa?”

Khi bước ra khỏi huyện Thanh Hà, ni cô nói nếu đời này ta còn dám bước vào Thanh Hà nửa bước, bà ta sẽ báo quan bắt ta vì tội trộm cắp.

Sau đó ta sang huyện bên.

Ta sống nhờ nhà người mợ góa bụa vài năm, rồi mợ qua đời, bà mai mới tác hợp ta với Chu Đình.

Bà mai hỏi ta: “Trước kia từng làm con dâu nuôi từ nhỏ nhà người ta, có muốn giấu không?”

Ta đáp: “Không giấu.”

Bà ta bĩu môi nhìn ta một cái: “Người thật thà thường dễ chịu thiệt.”

Ta nghĩ, chịu thiệt thêm bao nhiêu cũng còn hơn một lần nữa bị một bát canh đưa đi.

Bây giờ ta ngồi trong phòng khách của Thôi gia, cầm chiếc lược gỗ ấy, lại nhớ tới bức thư năm xưa.

Dưới đáy hộp lược đè một mảnh giấy.

Trên đó chỉ có một câu:

“Bức thư ấy không phải ta viết.”

Ta thức trắng một đêm.

Tư thế ngủ của Chu Đình rất xấu, nửa đêm cuộn mất hơn nửa cái chăn.

Ngày thường ta luôn giật chăn lại, nhưng đêm ấy chỉ ngồi bên mép giường, ngây người nhìn bàn chân chàng thò ra ngoài.

Tất rách một lỗ.

Trước khi đi ta rõ ràng đã nói sẽ vá, vậy mà lại quên mất.

Hóa ra khi người ta sợ hãi, trong đầu toàn chứa những chuyện vô dụng như thế.

Trời sáng, Chu Đình tỉnh dậy, thấy ta ngồi ngẩn ngơ bên mép giường, tay chân lạnh cóng, tưởng mình độc chiếm chăn khiến ta giận đến mất ngủ cả đêm.

Chàng vội giành thế chủ động, kéo ta vào lòng, đang định mở miệng xin lỗi thì cúi xuống thấy chiếc lược gỗ trong tay ta, bèn đổi lời: “Lược ở đâu ra vậy?”

Ta gượng ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: “Một cố nhân tặng.”

Chàng buông ta ra, xuống giường đi giày, khéo léo giấu lỗ rách trên tất vào trong, rồi lại hỏi: “Bữa sáng muốn ăn gì?”

Ta suýt nữa buột miệng kể hết mọi chuyện cho chàng.

Tại sao không nói?

Ân nhân mà chàng kính trọng năm xưa đã vô tình vô nghĩa với ta như vậy.

Nhưng chàng sẽ nghĩ ta thế nào?

Không chỉ là một con dâu nuôi từ nhỏ, mà còn là kẻ bị nhà người ta ruồng bỏ, đuổi ra khỏi cửa.

Tất cả sự thật đã dồn lên cổ họng khàn đặc của ta, chỉ chờ bật ra thành lời thì bên ngoài đột nhiên vang tiếng nha hoàn:

“Phu nhân mời các nữ quyến tới hậu viên ngắm cúc.”

Ta nhét chiếc lược vào đáy rương: “Ta về rồi nói.”

“Được.”

Chu Đình nhìn theo ta rời đi.

Tạ Vân Nghi bày tiệc cua trong vườn.

Nàng bóc cua rất chậm, ngón tay vẫn sạch sẽ tinh tươm, hỏi chuyện cũng chậm rãi: “Khương nương t.ử là người nơi nào?”

“Thôn Thanh Khê.”

“Cha mẹ còn tại thế chứ?”

“Không còn.”

“Trước kia từng tới Thanh Hà chưa?”

Ta đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Phu nhân muốn hỏi điều gì?”

Tiếng cười nói trong vườn dần nhỏ lại.

Chẳng mấy chốc, nơi đó chỉ còn ta và nàng.

Tạ Vân Nghi lấy khăn lau tay: “Hôm qua ngươi nhìn thấy bài vị trong từ đường, sắc mặt rất khó coi. Ta chỉ tò mò thôi.”

Ta lắc đầu: “Tên người c.h.ế.t giống tên ta, thật xúi quẩy.”

Nàng ngẩng mắt nhìn ta: “Chỉ giống tên thôi sao?”

Ta cúi đầu không đáp.

Nàng cũng không hỏi thêm.

Tiệc trưa có món đậu phụ om hành.

Từ nhỏ ta đã không ăn hành, gắp vào bát cũng phải nhặt từng cọng ra.

Tiểu Mãn luôn cười ta, bảo mợ còn kén ăn hơn cả nó.

Khi nhặt tới cọng thứ ba, ta cảm giác có người đang nhìn mình.

Ngẩng đầu lên, ta vừa vặn chạm mắt Thôi Khác đang ngồi đầu bàn nam khách.

Chén rượu trước mặt hắn chưa hề động tới.

Ta dời mắt, tiếp tục nhặt hành, suốt cả bữa chỉ cúi đầu nghiêm túc ăn cơm.

Sau khi tan tiệc, một nha hoàn nhỏ chạy tới đụng vào người ta, liên tục xin lỗi.

Đợi nàng chạy xa, trong tay áo ta đã có thêm một mảnh giấy gấp lại.

“Giờ Tý tới bếp cũ.”

“Nếu không tới, ta sẽ nói cho Chu Đình biết, người hắn cưới là vong thê của ta.”

Tim ta giật thót, lập tức vò mảnh giấy thành một cục.

Suốt đường trở về phòng khách, ta nghĩ ra rất nhiều cách.

Có thể giả bệnh, yêu cầu Chu Đình lập tức rời đi đêm nay.

Có thể đốt mảnh giấy, coi như chưa từng nhìn thấy.

Cũng có thể chỉ kể với Chu Đình một nửa, nói trước kia ta từng làm nha hoàn ở Thôi gia.

Hoặc là, cầu xin Thôi Khác buông tha cho ta.

Trước kia ta luôn như vậy, trước tiên giữ thể diện cho người khác, sau đó mới nghĩ xem mình nên trốn đi đâu.

Về đến phòng, ta mới phát hiện Chu Đình không ở đó, tay nải của chàng cũng biến mất.

Chàng đã đi một mình rồi.

Ta không biết chàng đã nghe thấy điều gì, hay có người nào nói cho chàng biết chuyện gì, chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, phải vịn mép bàn mới không ngã xuống.

Cục giấy trong lòng bàn tay đã bị mồ hôi thấm ướt.

Một lúc sau, Chu Đình ôm hai bộ chăn đệm quay về: “Chăn trong phòng khách Thôi gia có mùi mốc, ta ra xe lấy chăn nhà mình.”

Chàng trải chăn ra, thấy ta vẫn đứng cạnh bàn thì lo lắng hỏi: “Sao vậy?”

Ta máy móc mở mảnh giấy kia ra, nghẹn giọng: “Chu Đình, ta có chuyện giấu chàng.”

Chàng đọc xong mảnh giấy, lại nhìn ta một lúc: “Nói đi.”

Ta bắt đầu kể từ năm chín tuổi bị đưa vào Thôi gia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.