Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:35
CHƯƠNG 2: MÓN QUÀ GẶP MẶT CHẤN ĐỘNG VƯƠNG TRIỀU
Ngày ta chính thức bước chân vào phủ Hầu gia, món quà gặp mặt của ta là một chiếc quan tài.
Kiệu tám người khiêng đỗ chễm chệ trước cửa tiệm Đại Lộ Âm Ty.
Lớp gấm vóc màu đại hồng phủ quanh kiệu lấp lánh chỉ vàng, rực rỡ đến mức khiến cả khu phố táng nghiêng ngả ngó nghiêng.
Quản gia Hứa Phúc đứng bên cạnh, mặt mày xám xịt như vừa mới vớt từ dưới mồ lên. Gã cúi đầu khúm núm, nhưng đôi mắt giấu sau kẽ mi vẫn hằn học nhìn ta đầy cam chịu.
Ta không vội lên kiệu.
Ta chậm rãi đi vòng quanh chiếc kiệu lớn. Ta giơ ngón tay thon dài gõ gõ vào thanh đòn gánh bọc lụa, lật từng tấm rèm gấm lên ngắm nghía, kiểm tra kỹ lưỡng từ góc sườn đến chân đế giống như một người thợ mộc đang kiểm tra chất lượng của một đơn hàng quan tài thượng hạng.
"Đòn gánh thô, lụa bọc lỏng lẻo. Phủ Hầu gia các người quả thực nghèo đến mức này rồi sao?" Ta tặc lưỡi, thản nhiên buông một câu.
Hứa Phúc nghẹn họng, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến mức phát ra tiếng động thô kệch: "Đại tiểu thư, kiệu này đã là quy cách cao nhất rồi. Xin người mau lên kiệu, đừng làm lỡ giờ lành của Hầu gia."
Ta cười nhạt, xoay người bước lên kiệu.
Cửa phủ Hầu gia nguy nga tráng lệ, sơn son thiếp vàng rực rỡ. Nhưng trong mắt ta, nơi này chẳng khác nào một ngôi mộ lớn được trang hoàng lộng lẫy, bên ngoài hào nhoáng bấy nhiêu, bên trong thối rữa bấy nhiêu.
Khi kiệu hạ xuống ở sân trước, gia nhân và nô tỳ trong phủ đã đứng thành hai hàng dài. Ánh mắt bọn họ nhìn ta như nhìn một sinh vật lạ lẫm chui ra từ lòng đất.
"Nghe nói đại tiểu thư từ nhỏ lớn lên trong tiệm quan tài, người ngợm chắc chắn toàn mùi tiền giấy dơ bẩn."
"Đúng vậy, loại người chốn chợ b.úa thô lỗ như thế, làm sao so được với Nhị tiểu thư Diệu Diệu tinh tế như hoa như ngọc."
Những tiếng xì xào bàn tán nhỏ như muỗi kêu lọt vào tai ta.
Ta thản nhiên bước ra khỏi kiệu, y phục thô vải màu xanh thẫm không thêu một chút hoa văn, gót giày dẫm lên t.h.ả.m đỏ một cách vững vàng. Ta không giận, ngược lại còn thấy buồn cười.
Mùi tiền giấy? Tiền giấy của Đại Lộ Âm Ty ta chính là thứ nuôi sống một nửa cái phủ Hầu gia đang nợ nần chồng chất này đấy.
Bước vào đại sảnh, không khí lập tức chùng xuống.
Hầu gia Hứa Viễn ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ vị, nét mặt nghiêm nghị, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t đầy vẻ uy quyền của một bậc gia trưởng.
Bên cạnh ông ta, Hầu phu nhân đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Hứa Diệu Diệu. Bà ta thản nhiên bưng chén trà lên nhấp một ngụm, cố ý không thèm nhìn ta lấy một cái, hành động rõ ràng là muốn cho ta một gáo nước lạnh ngay khi bước vào cửa.
Hứa Diệu Diệu hôm nay mặc một bộ y phục bằng lụa vân mây màu hồng nhạt, trên đầu cài trâm ngọc quý giá, khuôn mặt trang điểm tao nhã, nhu thuận vô cùng.
Nhìn thấy ta, mắt ả sáng lên, vội vã đứng dậy, giọng nói ngọt ngào đến chảy nước: "Tỷ tỷ, tỷ cuối cùng cũng về rồi. Muội muội nhớ tỷ lắm."
Ta đứng giữa sảnh, không hành lễ, không quỳ lạy, thẳng lưng nhìn thẳng vào ba người bọn họ. Ánh mắt ta quét qua từng khuôn mặt, thầm đ.á.n.h giá kích thước khung xương của từng người một cách chuyên nghiệp.
Hầu gia vai rộng, thích hợp với quan tài dáng đại. Hầu phu nhân gầy gò, gỗ tạp là vừa vặn. Còn Hứa Diệu Diệu... ả thích diện đồ đẹp, lúc c.h.ế.t chắc phải cần một chiếc quan tài khảm ngọc mới xứng với cái thói trà xanh của ả.
Trong mắt ta, bọn họ không phải thân nhân. Bọn họ là những khách hàng tiềm năng.
Hứa Viễn thấy ta đứng trân trân không chịu quỳ lạy hành lễ, sắc mặt lập tức đen như đ.í.t nồi. Ông ta đập mạnh chén trà xuống bàn, giọng nói trầm xuống đầy vẻ răn đe:
"Hứa Âm Âm! Ngươi đã bước chân vào phủ Hầu gia thì phải rũ bỏ hết cái thói quen thô lỗ, hoang dã chốn chợ b.úa ngoài kia đi! Cái gì mà Đại Lộ Âm Ty, cái gì mà bán quan tài tiền giấy, những thứ xui xẻo dơ bẩn đó hoàn toàn không xứng đặt cạnh thanh danh trăm năm của Hầu phủ chúng ta!"
Ông ta nâng giọng, tiếp tục giáo huấn: "Từ ngày mai, ngươi phải ở trong viện cấm túc, học lại nữ tắc nữ hồng, quên sạch cái tiệm thọ táng kia đi. Phủ Hầu gia không thiếu chút tiền lẻ đó của ngươi, đừng làm bẩn mặt mũi của tổ tiên!"
Ta nhìn ông ta, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười vô hại.
Không thiếu tiền lẻ? Kiếp trước, chính cái miệng này của ông ta đã ép ta giao ra toàn bộ khế ước đất và ngân hiệu ngầm của Đại Lộ Âm Ty để cứu vãn cái lỗ hổng tài chính khổng lồ của Hầu phủ.
Ta không tranh cãi, không giải thích. Ta chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên, vỗ nhẹ một tiếng.
"Chát."
Tiếng vỗ tay thanh gọn vang lên giữa đại sảnh phong kiến ngột ngạt.
Ngay sau đó, bên ngoài truyền đến những tiếng bước chân nặng nề, rầm rập như trống trận. Mặt đất dưới chân dường như cũng đang rung chuyển theo từng nhịp bước.
"Tránh ra! Tất cả tránh ra!" Tiếng hô lớn của đám lực điền Đại Lộ Âm Ty vang dội.
Hứa Viễn và Hầu phu nhân chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì mười gã lực điền thân hình vạm vỡ, mặc gia phục màu đen bó sát, cơ bắp cuồn cuộn đã xuất hiện ở cửa đại sảnh.
Bọn họ không mang theo hành lý của ta. Bọn họ đang khênh trên vai một vật khổng lồ.
Đó là một chiếc quan tài gỗ lim đen bóng, nước sơn láng mịn phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh như một khối hắc thạch ngàn năm. Chiếc quan tài quá lớn, chiều rộng của nó vượt quá kích thước của cửa chính.
"Hầu gia, ngưỡng cửa hẹp quá, không lọt!" Một gã lực điền hét lớn.
"Tháo ngưỡng cửa ra!" Ta thản nhiên ra lệnh.
Đám gia nhân trong phủ chưa kịp phản ứng thì đám lực điền của ta đã thô bạo đạp gãy hai thanh gỗ chắn cửa gấm hoa của đại sảnh. Tiếng gỗ gãy "rắc rắc" vang lên ch.ói tai.
Mười gã lực điền nhịp nhàng bước vào, khênh chiếc quan tài đen ngòm đặt rầm một tiếng ngay giữa trung tâm đại sảnh của phủ Hầu gia.
"Rầm!"
Sức nặng của chiếc quan tài khiến những viên gạch men cao cấp dưới nền nhà nứt toác ra thành những đường mạng nhện. Chén trà sứ Thanh Hoa trên bàn của Hứa Viễn nảy lên, nước trà đổ lênh láng.
"Á!!!" Hầu phu nhân kinh hoàng hét lên một tiếng thất thanh, vội vã nép sát vào người hộ vệ, mặt mũi cắt không còn một giọt m.á.u.
Hứa Viễn đứng bật dậy, tức đến mức toàn thân run rẩy, ngón tay chỉ thẳng vào chiếc quan tài rồi chỉ vào mặt ta: "Nghịch t.ử! Ngươi... ngươi làm cái trò gì thế này?!"
Hứa Diệu Diệu khuôn mặt thanh tú cũng trắng bệch ra, ả lùi lại mấy bước, hai tay ôm n.g.ự.c, vừa run rẩy vừa nhìn ta bằng ánh mắt đầy sợ hãi nhưng không quên nhỏ lệ nghẹn ngào: "Tỷ tỷ... tỷ tỷ dù tỷ có lớn lên bên ngoài, chịu nhiều uất ức, cũng không nên dùng thứ này để làm nhục phụ thân mẫu thân chứ? Hôm nay là ngày vui tỷ hồi phủ mà..."
Ta thản nhiên bước đến bên cạnh chiếc quan tài gỗ lim vĩ đại kia.
Ta đưa tay vuốt ve thớ gỗ mát lạnh, gõ nhẹ lên nắp quan tài một tiếng "cộc" thanh giòn. Ta nhìn quanh một lượt đám gia nhân đang sợ hãi trốn sau các cây cột, rồi nhìn thẳng vào ba người trên chủ vị, nụ cười trên môi càng lúc càng rạng rỡ.
"Làm nhục? Muội muội nói lời này là sai rồi." Ta chớp chớp mắt, giọng nói ngọt ngào nhưng lạnh buốt: "Quan tài gỗ lim thượng hạng này được làm từ thân cây tùng ngàn năm trên đỉnh núi tuyết, chống ẩm, chống mối, người nằm vào trong bảo đảm trăm năm không mục, ngàn năm không rữa. Thứ này đắt hơn nửa số trang sức làm bằng vàng ròng, ngọc bích trên người muội đấy. Ta phải tốn bao nhiêu công sức mới mang được đến đây để làm quà gặp mặt cho cả nhà chúng ta."
"Ngươi vừa vào cửa đã mang quan tài tới, rốt cuộc muốn trù ai c.h.ế.t?!" Hứa Viễn gào lên, tiếng gầm của ông ta làm rung động cả xà nhà.
Ta nhìn thẳng vào mắt ông ta, nhướng mày: "Ai chột dạ thì người đó tự biết."
"Ngươi... đồ nghịch t.ử bất hiếu! Mang nó ra ngoài ngay! Mang cái thứ dơ bẩn này cút ra ngoài cho ta!" Hầu phu nhân lấy lại tinh thần, chống gậy đập xuống đất liên hồi, giọng lanh lảnh đầy ghê tởm.
Ta khẽ lắc ngón tay trỏ, tặc lưỡi đầy vẻ tiếc nuối: "Không vội. Người trong phủ Hầu gia đông đúc như vậy, sớm muộn gì cũng có khách dùng đến. Mang đi mang lại tốn tiền công khênh vác lắm."
Hứa Diệu Diệu khóc nấc lên từng tiếng, bám c.h.ặ.t lấy cánh tay Hầu phu nhân: "Mẫu thân, tỷ tỷ đang nguyền rủa chúng ta... Tỷ ấy oán hận phủ Hầu gia không tìm thấy tỷ ấy sớm hơn, nên mới mang thứ đồ âm ty này về để đòi mạng chúng ta..."
Nhìn bộ dạng diễn kịch chảy nước mắt của ả, ta chỉ thấy nực cười. Ta khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng nói dõng dạc vang lên, át đi cả tiếng khóc của ả:
"Nghe nói trong phủ sắp có người c.h.ế.t vì tranh giành gia sản, ta mang đến tặng trước, giảm giá năm thành."
Lời vừa thốt ra, toàn bộ đại sảnh rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ.
Đám gia nhân há hốc mồm, nhìn ta như nhìn một kẻ điên đích thực. Đại tiểu thư của phủ Hầu gia vừa trở về, việc đầu tiên làm không phải là nhận cha mẹ, mà là công khai rêu rao phủ Hầu gia sắp có người c.h.ế.t vì tranh đoạt tài sản, còn đòi giảm giá năm thành tiền quan tài.
Sắc mặt Hứa Viễn từ đen chuyển sang tím, rồi từ tím chuyển sang đỏ. Ông ta là người trọng mặt mũi nhất, việc ta làm hôm nay chẳng khác nào tát thẳng vào cái mặt già dòng dõi quý tộc của ông ta trước mặt bao nhiêu nô tỳ.
"Hỗn xược! Phủ Hầu gia ta gia phong chính trực, huynh đệ hòa thuận, làm sao có chuyện tranh giành gia sản đến mức c.h.ế.t người?!" Hứa Viễn tức đến nghẹn họng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
Ta nhìn ông ta bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Kiếp trước, chính đứa con trai trưởng của ông ta và gã Nhị vương gia đã ngầm đầu độc ông ta để chiếm đoạt binh quyền, phủ Hầu gia lúc đó m.á.u chảy thành sông, người c.h.ế.t không có chỗ chôn.
"Ồ, vậy sao?" Ta cười tủm tỉm: "Thế thì tốt quá. Nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh, cứ để chiếc quan tài này ở đây, biết đâu ngày mai có người lại cần đến gấp thì sao?"
Hứa Diệu Diệu khóc càng dữ dội hơn, ả quỳ sụp xuống đất, ôm lấy chân Hầu phu nhân: "Mẫu thân, đều là lỗi của con. Nếu con không ở lại Hầu phủ, tỷ tỷ đã không điên cuồng đến mức này. Con xin tự nguyện rời khỏi phủ, nhường lại vị trí cho tỷ tỷ, xin tỷ tỷ bớt giận mà thu hồi chiếc quan tài này lại đi..."
Hầu phu nhân nhìn thấy đứa con gái mình nuôi nấng mười lăm năm bị bắt nạt đến mức này, ngọn lửa giận dữ trong lòng bà ta lập tức bùng phát. Bà ta không thể chịu đựng nổi đứa con gái quê mùa, điên khùng này thêm một giây nào nữa.
Bà ta đứng bật dậy, sắc mặt vặn vẹo vì giận dữ.
Bà ta bước nhanh xuống bậc tam cấp, tà áo lụa quét rầm rập trên nền đất. Bà ta lao thẳng đến trước mặt ta, đôi mắt trợn trừng đầy sát khí, giơ cao bàn tay đeo đầy nhẫn ngọc quý giá định tát mạnh vào mặt ta một cái thật đau để dạy dỗ.
"Đồ tạp chủng chốn chợ b.úa! Hôm nay ta phải thay mặt tổ tiên phủ Hầu gia đ.á.n.h c.h.ế.t cái loại ngỗ ngược, bất hiếu như ngươi!" Bà ta gào lên.
Bàn tay xé gió lao thẳng về phía má ta.
Ta đứng yên tại chỗ, không hề né tránh, không một chút sợ hãi. Khóe môi ta chậm rãi cong lên thành một nụ cười kỳ dị, sâu hoắm.
Đánh đi. Cứ đ.á.n.h xuống đi.
Chỉ cần cái tát này rơi xuống, ngày mai ta sẽ có lý do chính đáng để khiến cái phủ Hầu gia này phải trả một cái giá đắt gấp trăm lần bằng m.á.u.
