Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:35
CHƯƠNG 3: TRÀ XANH GIẢ VỜ KHÓC LÓC, GẶP NGAY THỢ LÀM TIỀN GIẤY
Bàn tay béo múp, đeo đầy nhẫn bích ngọc của Hầu phu nhân mang theo một luồng gió lạnh xé thẳng về phía mặt ta.
Ta không né.
Ta đứng im, mắt không chớp, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng kỳ dị.
Ngay khi lòng bàn tay bà ta chỉ còn cách gò má ta một tấc, ta đột ngột giơ tay trái lên.
"Bộp."
Một tiếng động khô khốc vang lên.
Năm ngón tay mảnh khảnh nhưng cứng cáp như gọng kìm của ta khóa c.h.ặ.t lấy cổ tay Hầu phu nhân. Động tác của ta cực nhẹ, cực chuẩn xác, giống như cách ta lật một tấm gỗ làm ván quan tài ở tiệm thọ táng.
Toàn bộ đại sảnh phủ Hầu gia lập tức rơi vào một trạng thái kinh hãi tột độ.
Mấy mươi gã gia nhân, nha hoàn đang nấp sau cột nhà há hốc mồm, mắt trợn trừng như nhìn thấy quỷ giọt giữa ban ngày.
Không một ai có thể ngờ tới, một đứa con gái lưu lạc chốn chợ b.úa, vừa bước chân vào cửa phủ chưa đầy nửa canh giờ, lại dám công khai phản kháng, bắt lấy tay của mẫu thân ruột thịt.
"Ngươi... ngươi dám giữ tay ta?!" Hầu phu nhân sửng sốt, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận. Bà ta cố sức rút tay lại, nhưng mặc cho bà ta dùng hết sức bình sinh, cánh tay kia vẫn bất động như bị đóng đinh vào không khí.
"Mẫu thân bớt giận." Ta khẽ chớp mắt, giọng nói đều đều không một chút gợn sóng: "Bàn tay này của người đắt giá lắm, nhẫn ngọc bích này nếu va vào quan tài gỗ lim của ta mà vỡ nứt thì uổng phí lắm."
Hứa Diệu Diệu thấy tình hình không ổn, đôi mắt ả đảo liên tục. Ả biết cơ hội đến rồi.
Ả lập tức buông tà áo Hầu phu nhân ra, quỳ sụp xuống nền gạch nứt nẻ, nước mắt như chuỗi hạt trân châu đứt dây, lã chã rơi xuống. Ả vừa khóc vừa run rẩy, giọng điệu nghẹn ngào, đau đớn đến tận cùng:
"Tỷ tỷ, nếu tỷ ghét ta, ta có thể rời khỏi phủ, đem danh phận đích nữ này trả lại cho tỷ. Nhưng tỷ không nên nguyền rủa phụ thân mẫu thân! Hôm nay là ngày vui, tỷ lại mang quan tài vào nhà, mang điềm xấu yểm bùa cả dòng họ... Phụ mẫu vì thương tỷ nên mới đón tỷ về, sao tỷ lại bất hiếu đến mức này chứ?!"
Ả liên tục nhấn mạnh hai chữ "bất hiếu", ba chữ "nguyền rủa phụ mẫu", bốn chữ "mang điềm xui xẻo".
Cái tát của Hứa Diệu Diệu bằng lời nói quả thực so với bàn tay của Hầu phu nhân còn độc địa hơn gấp vạn lần. Ả muốn biến ta thành một đứa con gái đại nghịch bất đạo ngay ngày đầu tiên hồi phủ, khiến ta bị cả vương triều phỉ nhổ.
Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hoa nhường nguyệt thẹn của Hứa Diệu Diệu, l.ồ.ng n.g.ự.c ta bỗng nhói lên một cái lạnh ngắt.
Ta nhớ kiếp trước.
Kiếp trước, vào đúng ngày này, khi ta bị Hứa Diệu Diệu dùng những lời lẽ trà xanh này vu oan, ta đã sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống đất. Ta khóc lóc, ta dập đầu đến chảy m.á.u, ta cố gắng giải thích với phụ mẫu rằng ta không có ý đó, ta chỉ muốn dâng tặng những gì tốt nhất của ta cho bọn họ.
Nhưng lúc đó, có ai tin ta không?
Hầu phu nhân nhìn ta bằng ánh mắt ghê tởm. Hầu gia mắng ta là đồ dối trá. Đám gia nhân cười nhạo ta là kẻ thô bỉ.
Nước mắt của ta kiếp trước là thật, nhưng đổi lại chỉ là sự ruồng bỏ và khinh miệt.
Kiếp này, nhìn nước mắt của Hứa Diệu Diệu, ta chỉ thấy nó rẻ tiền như đống gỗ tạp vụn ở xưởng cưa.
"Ngươi còn dám ngụy biện?" Hầu phu nhân nghe tiếng khóc của Hứa Diệu Diệu thì lòng đau như cắt. Bà ta nghiến răng gào lên, dùng bàn tay còn lại chỉ thẳng vào mặt ta: "Ngươi nhìn Diệu Diệu xem! Nó hiểu chuyện biết bao nhiêu! Còn ngươi, cái loại không có giáo dưỡng, vừa về đã khiến muội muội khóc lóc, khiến phụ mẫu tức giận! Bản phu nhân hối hận vì năm xưa đã sinh ra cái thứ nghịch chủng như ngươi!"
Ta nhìn thẳng vào mắt bà ta, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.
Ta buông lỏng năm ngón tay ra.
Sức lực đột ngột thu về khiến Hầu phu nhân loạng choạng lùi lại hai bước, suýt chút nữa thì ngã ngửa nếu không có đám nha hoàn nhanh tay đỡ lấy.
Ta đứng chắp tay sau lưng, thản nhiên nhìn Hứa Diệu Diệu đang quỳ dưới đất, giọng nói lười biếng: "Ta đã gọi tên ai chưa?"
Hứa Diệu Diệu khựng lại một nhịp, giương đôi mắt đẫm lệ lên nhìn ta: "Tỷ tỷ... tỷ mang quan tài vào đây, không phải trù phụ mẫu thì là trù ai?"
"Người khóc là nàng ta. Người tự nhận bị trù là các người. Liên quan gì đến ta?" Ta nhún vai, giọng điệu vô tội đến cực điểm: "Ta mở tiệm thọ táng, mang sản phẩm tốt nhất của tiệm đến làm quà. Các người không thích thì thôi, sao cứ phải tự vơ cái c.h.ế.t vào người mình thế?"
"Ngươi... ngươi..." Hứa Diệu Diệu nghẹn lời, ả c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố nặn thêm nước mắt: "Ta chỉ đau lòng thay phụ thân mẫu thân… Ta không muốn thấy gia đình ly tán..."
"Khóc tang sớm thế? Cần ta gọi đội thổi kèn đám ma đến phục vụ luôn không?" Ta thản nhiên cắt ngang lời ả.
Cùng lúc đó, ta đưa tay vào trong ống tay áo thô vải rộng thùng thình của mình, rút ra một xấp đồ vật dày cộm.
Ta vung mạnh tay lên trời.
"Vút!"
Một xấp tiền giấy màu vàng, màu trắng dành cho người c.h.ế.t bay rợp trời, rải rác khắp không trung đại sảnh phủ Hầu gia.
Những tờ tiền giấy âm phủ lả tả rơi xuống như một trận mưa tang tóc.
Một tờ rơi thẳng vào b.úi tóc mai tinh xảo của Hứa Diệu Diệu. Một tờ khác đáp gọn gàng trên vai áo lụa của Hầu phu nhân. Ba bốn tờ bay vù vù rồi tiếp đất ngay trên bàn trà, bên cạnh chiếc chén sứ Thanh Hoa đã vỡ của Hầu gia.
"A! Cái gì thế này?!"
"Tiền giấy! Tiền giấy âm phủ!"
Đám nha hoàn gia nhân hét lên kinh hãi, vội vàng ôm đầu lùi lại phía sau.
Đại sảnh oai nghiêm của một phủ Hầu môn vương triều, trong chớp mắt biến thành một cái linh đường rực rỡ tiền giấy bay phấp phới.
Hầu phu nhân run rẩy nhìn tờ tiền giấy trên vai mình, bà ta tức đến mức thở không ra hơi, đưa tay giật phắt nó xuống rồi ném mạnh: "Điên rồi! Con khốn này điên thật rồi! Nó mang cả tiền giấy vào đại sảnh!"
Ta bước lên hai bước, đứng ngay trước mặt Hứa Diệu Diệu đang ngơ ngác quỳ dưới đất. Ta cúi người xuống, ngón tay thanh mảnh khẽ khàng phủi tờ tiền giấy đang dính trên vai áo hồng nhạt của ả.
Động tác của ta dịu dàng vô cùng, giống như một người thợ liệm đang sửa sang lại trang phục cho một cái x.á.c c.h.ế.t.
Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn tròn vì kinh hãi của ả, thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Muội muội, ta thấy năng lực khóc tang của muội tốt lắm. Tiệm thọ táng của ta đang thiếu một vị trí khóc mướn cho các đám ma nhà đại phú gia, một buổi ta trả cho muội mười lượng bạc, muội có muốn đổi nghề không?"
Hứa Diệu Diệu sợ hãi co rúm người lại. Ả nhìn thấy trong đôi mắt đen thẳm của ta không có một chút hơi ấm nào của con người, chỉ có một sự điên cuồng và lạnh lẽo đến thấu xương.
Ả nhận ra, chiêu giả vờ yếu đuối, dùng nước mắt để ép người của ả hoàn toàn vô tác dụng trước đứa con gái điên khùng này. Nàng ta không sợ bị ghét, không sợ mang danh bất hiếu, nàng ta thậm chí còn sẵn sàng biến nơi này thành một đám tang thật sự.
Ngoài cửa đại sảnh, hai gã thợ làm tiền giấy mặc áo ngắn của Đại Lộ Âm Ty đứng chờ từ lúc nào, vô cùng phối hợp ló đầu vào, lớn tiếng hỏi: "Chủ t.ử! Tiền giấy phát xong rồi, có cần anh em khiêng luôn mấy vòng hoa tang bằng giấy trúc với hai con bù nhìn giấy hầu hạ vào luôn không ạ?"
Không khí trong đại sảnh vừa đáng sợ, vừa mang một nét hài hước đen tối quỷ dị.
Hứa Diệu Diệu nghẹn họng hoàn toàn. Ả vội vàng đưa khăn lụa lên lau sạch nước mắt, không dám nấc thêm một tiếng nào nữa. Ả biết rõ, nếu ả còn tiếp tục khóc, ta sẽ lập tức cho đội kèn tang vào thổi kèn đám ma ngay tại chỗ để tiễn ả.
Màn giả vờ đáng thương của giả thiên kim, bị một xấp tiền giấy của thợ làm tiền giấy đập nát tan tành ngay tại chỗ.
"Đủ rồi!"
Hứa Viễn nãy giờ im lặng ngồi trên chủ vị, rốt cuộc cũng không thể chịu đựng thêm được nữa.
Ông ta đứng phắt dậy, khuôn mặt già nua tràn đầy sát khí và sự nhục nhã. Ông ta liếc nhìn đống tiền giấy bừa bãi dưới sàn nhà, rồi nhìn đứa con gái ruột đang đứng ngạo nghễ giữa sảnh, trong lòng dấy lên một sự tức giận lôi đình.
Danh tiếng trăm năm của phủ Hầu gia hôm nay đã bị đứa con gái này chà đạp không còn một mảnh vụn.
"Người đâu! Mang roi gia pháp ra đây cho ta!" Hứa Viễn gầm lên.
Một gã hộ vệ thân tín vội vã chạy vào, trên tay bưng một chiếc khay gỗ, bên trên đặt một cây roi dài làm bằng da trâu ngâm dầu, đen bóng và sắc bén. Đây là cây roi gia pháp của Hầu phủ, chuyên dùng để trừng phạt những kẻ phạm tội đại nghịch bất đạo, một roi đ.á.n.h xuống là rách da nát thịt.
Hứa Viễn bước xuống, cầm lấy cây roi da trâu, đập mạnh xuống chiếc quan tài gỗ lim đặt giữa nhà.
"Chát!"
Tiếng roi da va vào thớ gỗ lim thượng hạng phát ra một âm thanh ch.ói tai.
Hứa Viễn chỉ thẳng cây roi vào mặt ta, giọng nói lạnh lùng, chứa đựng uy nghiêm tột cùng của một bậc cha chú quyền lực:
"Quỳ xuống."
Ta nhìn cây roi da trâu đen bóng kia, rồi lại nhìn khuôn mặt tràn đầy vẻ tham lam và độc ác của người gọi là cha ruột kia. Khóe môi ta chậm rãi cong lên, nụ cười càng lúc càng sâu, ánh mắt đầy sự giễu cợt.
"Đánh ta?" Ta khoanh tay, khẽ nghiêng đầu nhìn ông ta: "Ngài trả nổi giá không?"
