Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:35
CHƯƠNG 5: LẬP KHẾ ƯỚC CHIA NHÀ, TỪ NAY CHỈ BÀN CHUYỆN LÀM ĂN
Hứa Viễn nắm c.h.ặ.t cây b.út lông, đầu ngón tay run rẩy, nhìn bản khế ước trống đặt trên bàn như nhìn một đạo thánh chỉ đòi mạng.
Gân xanh trên trán ông ta giật liên hồi.
"Hứa Âm Âm, ngươi ở trong phủ thì phải giữ thể diện cho Hầu phủ." Hứa Viễn cố nén lửa giận, giọng nói trầm xuống đầy vẻ răn đe: "Dù thế nào đi chăng nữa, m.á.u mủ thâm tình không thể dùng tiền bạc để cân đo đong đếm. Ngươi làm loạn như vậy, truyền ra ngoài thì thanh danh của ngươi cũng chẳng ra gì!"
Ta thản nhiên nhấp một ngụm trà, khẽ cười thành tiếng.
Thanh danh? Ta là kẻ kinh doanh quan tài, cần cái thứ đó làm gì?
"Máu mủ thâm tình?" Ta lặp lại bốn chữ này, thanh âm trong trẻo vang lên giữa đại sảnh ngột ngạt: "Nghe nực cười thật đấy."
Mỗi lần Hứa Viễn muốn dùng đạo lý của bậc bề trên để áp chế, ta lại lười biếng đưa ngón tay ra, đẩy một tờ giấy nợ về phía ông ta.
"Cộc."
Tờ khế ước vay ba vạn lượng sửa hoa viên trượt đến sát tay ông ta.
Hứa Viễn nghẹn họng, mặt đỏ bừng lên.
Hầu phu nhân đứng bên cạnh, tức đến mức n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, bà ta đập mạnh tay xuống bàn, giọng lanh lảnh: "Ngươi thật sự muốn dùng tiền bạc tính toán với người thân? Đầu óc ngươi toàn mùi đồng hôi hám, không có một chút tính người nào cả!"
Ta ngước mắt nhìn bà ta, ánh mắt lạnh lẽo không một gợn sóng: "Người thân? Ta vừa vào cửa, các người đã muốn đ.á.n.h ta. Khách hàng còn lịch sự hơn các người nhiều."
"Ngươi..." Hầu phu nhân ôm n.g.ự.c, loạng choạng lùi lại, nhìn ta như nhìn một con quái vật m.á.u lạnh.
Bà ta nói đúng, ta lạnh m.á.u đấy.
Bởi vì kiếp trước, ta từng dốc hết lòng thành, mang tất cả của cải dâng lên cho cái gọi là "người thân" này để đổi lấy một cái nhìn dịu dàng. Kết cục thì sao? Bọn họ vì bảo toàn danh tiếng cho Hứa Diệu Diệu, vì làm hài lòng Nhị vương gia, đã nhẫn tâm đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng.
Tình thân nếu có giá trị thì kiếp trước ta đã không c.h.ế.t t.h.ả.m.
Ta đẩy bản khế ước sang trước mặt Hứa Viễn, giọng điệu chuyển sang lạnh lùng, dứt khoát: "Không nói thân tình nữa. Từ nay chỉ bàn chuyện làm ăn."
Hứa Diệu Diệu nép bên cạnh Hầu phu nhân, đôi mắt ả lóe lên tia sáng độc địa. Ả vội vàng bước lên, vừa vuốt n.g.ự.c cho Hầu phu nhân vừa khóc lóc khuyên can: "Phụ thân, người đừng ký! Tỷ tỷ vừa về đã ép người như vậy, nếu người ký, sau này trong phủ ai còn quản được tỷ ấy nữa? Thể diện trăm năm của Hầu phủ không thể bị hủy hoại như thế!"
Ả tưởng rằng lời khuyên này sẽ khiến Hứa Viễn nổi điên mà đập bàn từ chối.
Nhưng ả quên mất, Hứa Viễn là kẻ tham lam và sợ c.h.ế.t nhất. Ông ta sợ Đại Lộ Âm Ty thu nợ trước hạn, sợ ngày mai phải ra đường ở.
Ta nhìn thấu tâm tư của Hứa Diệu Diệu, khẽ nheo mắt cười: "Muội muội nhắc nhở rất đúng. Ký vào rồi thì không ai quản được ta nữa. Chưởng quầy, thêm một điều khoản phạt vào khế ước cho ta."
Chưởng quầy kế toán của Đại Lộ Âm Ty lập tức mài mực, nhanh tay viết thêm một dòng chữ rồng bay phượng múa: “Nếu người của Hầu phủ tự ý can thiệp vào hành vi của Hứa Âm Âm, tiền lãi lập tức tăng gấp đôi.”
Hứa Diệu Diệu tái mặt, ả c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không ngờ lời khuyên của mình lại tự lấy đá đập vào chân mình.
Hứa Viễn nhìn dòng chữ mới viết thêm, tim đau như cắt. Ông ta biết mình không còn đường lui. Ông ta c.ắ.n răng, dứt khoát hạ b.út, ký tên và ấn con dấu tư nhân của mình lên bản khế ước.
"Bộp."
Ta cầm lấy bản khế ước, thổi nhẹ cho vết mực mau khô, rồi đóng dấu đỏ ch.ói của Đại Lộ Âm Ty lên đó.
Khế ước chia nhà, chính thức lập thành.
Nội dung ghi rõ: Hầu phủ không được can thiệp việc kinh doanh của ta, không được ép ta giao ra tài sản, không được tự ý can thiệp vào việc hôn phối của ta, và tuyệt đối không được bước chân vào viện của ta mà chưa có sự đồng ý. Nếu vi phạm, Đại Lộ Âm Ty có quyền tịch thu toàn bộ tài sản thế chấp của Hầu phủ ngay lập tức.
Từ khoảnh khắc này, ta không còn là đứa con gái lưu lạc dễ bị quản thúc của phủ Hầu gia nữa. Ta là chủ nợ tối cao của bọn họ.
"Hứa Âm Âm, khế ước đã ký, ngươi định chọn viện nào để ở?" Hứa Viễn ném cây b.út đi, giọng nói đầy mệt mỏi và chán ghét.
"Viện phía Tây, cái viện hoang phế nhất phủ ấy." Ta thản nhiên đáp.
Hầu phu nhân và Hứa Diệu Diệu nhìn nhau, trong mắt thoáng hiện lên vẻ đắc ý. Cái viện phía Tây đó cỏ dại mọc cao quá đầu người, quanh năm âm u lạnh lẽo, là nơi hoang vu nhất phủ, ngay cả nô tỳ cũng không muốn bén mảng đến. Bọn họ tưởng ta ngu muội nên chịu thiệt.
Hứa Diệu Diệu giả vờ thở dài, giọng điệu đầy vẻ lo lắng: "Tỷ tỷ ở viện hoang như vậy, người ngoài biết sẽ chê cười Hầu phủ đối xử tệ bạc với đích nữ."
Ta đứng dậy, liếc nhìn ả một cái, cười khẩy: "Không sao. Ta chuyên làm ăn với người nằm dưới đất, không sợ người trên mặt đất chê cười."
Hơn nữa, cái viện hoang đó có một cửa sau rất lớn, thông thẳng ra con hẻm vắng vẻ bên ngoài. Đối với một kẻ kinh doanh đồ thọ táng như ta, đó là vị trí phong thủy bảo địa, cực kỳ thuận tiện cho việc vận chuyển "hàng hóa".
Chiều hôm đó, sự thuận tiện ấy lập tức được chứng minh.
Cửa sau của phủ Hầu gia bị gõ rầm rầm.
Từng cỗ xe ngựa bằng gỗ thô của Đại Lộ Âm Ty nối đuôi nhau kéo vào bên trong viện phía Tây. Đám tiểu nhị và lực điền hò hét, nhanh nhẹn khuân vác hàng hóa xuống xe.
"Khuân cẩn thận! Đống tiền giấy này phải để nơi khô ráo, ẩm ướt là không đốt được đâu!"
"Vòng hoa tang xếp gọn vào góc tường kia kìa!"
"Mấy chiếc quan tài mẫu loại nhỏ để trưng bày thì mang vào gian chính!"
Từng rương tiền giấy âm phủ dày cộp, từng bó vòng hoa tang trắng xóa, từng cặp hình nhân giấy có khuôn mặt cười toe toét quỷ dị được chuyển vào viện. Cuối cùng là ba chiếc quan tài mẫu loại nhỏ, được gọt đẽo tinh xảo từ gỗ tùng, gỗ lim, đặt ngay ngắn trên kệ gỗ ở gian phòng chính.
Gia nhân trong phủ Hầu gia đứng từ xa ngó vào, ai nấy đều run cầm cập, mặt mũi xanh mét.
Giữa một phủ Hầu môn vương triều thế gia, lại xuất hiện một cái viện đầy vòng hoa, quan tài và tiền giấy bay lả tả. Đi ngang qua đây, tiếng gió rít qua khẽ lá cũng khiến người ta có cảm giác như tiếng quỷ hú hồn.
Ta đứng giữa sân viện, hài lòng nhìn thành quả của mình. Ta giơ tay, tự đóng một tấm biển gỗ găm ngay trước cổng viện.
Ba chữ viết bằng mực đen bốc mùi chu sa nồng hắc: "Tiểu Âm Ty".
Từ nay về sau, nơi này là địa bàn của ta. Ai muốn c.h.ế.t, cứ việc bước vào.
Hứa Diệu Diệu đứng sau rặng tre ngoài viện, nhìn tấm biển gỗ và đống hình nhân giấy đang nhìn về phía mình cười toe toét, ả ghê tởm đến mức rùng mình một cái, trong lòng dấy lên một nỗi bất an mãnh liệt.
Ả nhận ra, Hứa Âm Âm không giống với bất kỳ kẻ nào ả từng đối phó trước đây. Nàng ta không dùng mưu kế hậu viện, nàng ta trực tiếp dùng quan tài và tiền giấy để bóp nghẹt đối phương.
Đêm xuống.
Không khí trong viện Tiểu Âm Ty càng trở nên quỷ dị. Những đóa hoa tang bằng giấy trắng treo đầy hành lang khẽ đung đưa theo gió, ánh nến đỏ quạnh hắt lên những con bù nhìn giấy, tạo thành những bóng đen cao lớn vặn vẹo trên vách tường.
Ta ngồi bên bàn kinh doanh, thắp một ngọn đèn dầu nhỏ.
Phúc bá bước vào, đặt lên bàn một tấm bản đồ da dê đã cũ kỹ. Đó là bản đồ địa hình và quyền sở hữu đất đai của khu vực bãi tha ma và nghĩa trang ngoại ô kinh thành.
Ta muốn mở rộng kinh doanh, mua thêm đất để xây dựng một chuỗi nghĩa trang tư nhân quy mô lớn dành cho các gia tộc giàu có.
Ta cầm cây b.út lông, chấm vào nghiên mực đỏ tươi như m.á.u. Ta chậm rãi rà đầu b.út trên bản đồ, rồi dừng lại, khoanh một vòng tròn đỏ ch.ói ngay tại khu vực vách núi hẻo lánh phía Bắc — nơi có một bãi tha ma hoang vu, phong thủy cực kỳ hung hiểm.
Phúc bá nhìn vòng tròn đỏ, nhíu mày lo lắng: "Tiểu thư muốn mua nơi này? Nơi đó đất đai cằn cỗi, âm khí quá nặng, lại là nơi các toán cướp và sát thủ thường xuyên chọn để phi tang x.á.c c.h.ế.t, không thích hợp làm nghĩa trang gia tộc đâu."
Ta nhìn vệt mực đỏ ch.ói lọi trên bản đồ, khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ cười bí hiểm, ánh mắt sâu thẳm như hố đen.
Kiếp trước, vào đúng đêm nay, tại chính bãi tha ma này, sẽ có một sự kiện chấn động vương triều xảy ra. Một vị khách vô cùng đặc biệt sẽ bị truy sát đến mức suýt c.h.ế.t ở đó.
Và vị khách đó, chính là kẻ nắm giữ vận mệnh của cả giang sơn này.
Ta buông b.út, thản nhiên nhìn Phúc bá: "Không. Ta muốn xem tối nay ai c.h.ế.t ở đó trước."
