Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 6

Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:35

CHƯƠNG 6: ĐÊM KHUYA Ở BÃI THA MA VÀ VỊ KHÁCH ĐẶC BIỆT

Ta không sợ người c.h.ế.t.

Người c.h.ế.t rất ngoan, bảo nằm thế nào liền nằm thế ấy, không bao giờ nửa đêm bò dậy lật lọng quỵt tiền nợ của ta.

Ta chỉ sợ đất xấu, không bán được giá tốt.

Đêm khuya, ngoại ô kinh thành sương mù dày đặc.

Gió lạnh rít qua những tán cây khẳng khiu, tà áo thô vải xanh thẫm của ta bay phần phật, lướt qua những t.h.ả.m cỏ dại đẫm sương đêm.

Xung quanh, những bia mộ hoang xiêu vẹo, rêu phong loang lổ ẩn hiện dưới ánh trăng mờ đục. Thỉnh thoảng, tiếng quạ kêu thê lương vang lên càng làm tăng thêm vẻ âm u, quỷ dị của bãi tha ma.

Phúc bá cầm l.ồ.ng đèn bọc vải sọc trắng đi bên cạnh, soi sáng từng lối đi đầy sỏi đá.

Phía sau ta, bốn gã hộ vệ thân tín của Đại Lộ Âm Ty im lặng bước đi, trên tay bọn họ khiêng theo một chiếc quan tài gỗ tùng trống rỗng dùng để làm mẫu khảo sát đất đai.

"Tiểu thư, sương xuống dày quá, hay là để mai xem tiếp?" Phúc bá khẽ rùng mình, nâng cao l.ồ.ng đèn.

Ta dừng lại bên một gò đất cao, hướng mắt nhìn về khoảng đất hoang trải dài phía trước. Ta giơ ngón tay thon dài gạt một lớp sương mù, lắc đầu cười nhẹ:

"Không được. Mảnh đất này lưng tựa núi hắc thạch, trước mặt có dòng sông ngầm chảy qua, tuy bề ngoài hoang vu nhưng khí mạch ngưng tụ. Chỉ cần ta mua đứt, cho thợ san lấp, xây tường bao quanh, quy hoạch thành từng khu mộ biệt lập, đây sẽ là nghĩa trang tư nhân cao cấp nhất kinh thành."

Ta khẽ nhếch môi, tính toán một cách chuyên nghiệp: "Đến lúc đó, ta bán một khoảnh đất nhỏ cho đám vương công quý tộc với giá ngàn lượng vàng, bọn họ còn phải tranh nhau xếp hàng để được chôn ở nơi phong thủy bảo địa này. Người sống thích thể diện, người c.h.ế.t lại càng cần hư vinh."

Phúc bá nghe xong, lẩm nhẩm gật đầu, bái phục sát đất đầu óc kinh doanh của ta.

"Keng! Keng! Keng!"

Đột nhiên, tiếng đao kiếm va chạm ch.ói tai phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm.

Tiếng kim loại rít lên, tiếng bước chân dồn dập xen lẫn tiếng thở dốc nặng nề từ phía rừng cây rậm rạp cách đó không xa dội lại.

Bốn gã hộ vệ của Đại Lộ Âm Ty lập tức cảnh giác, hạ chiếc quan tài mẫu xuống đất, nhanh ch.óng rút đoản đao gài bên hông ra, đứng vây quanh bảo vệ ta.

Ta đứng yên tại chỗ, khoanh tay trước n.g.ự.c, nét mặt không một chút biến hóa.

Một cái bóng đen toàn thân đầy m.á.u từ trong bụi rậm loạng choạng lao ra. Nam nhân kia áo choàng đen rách nát, một tay ôm n.g.ự.c, thanh trường kiếm trên tay nhỏ m.á.u tùng giọt xuống cỏ xiêu.

Hắn kiệt sức, ngã khuỵu xuống ngay trước đoàn người của ta.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, vạt áo rách của hắn lộ ra một miếng ngọc bội điêu khắc hình rồng năm vuốt bằng mỡ cừu thượng hạng, bị m.á.u nhuộm đỏ một nửa.

Cố Diệc Thần.

Thái t.ử đương triều.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt góc cạnh quen thuộc kia, một luồng khí lạnh thấu xương từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu ta.

Ký ức kiếp trước như một con d.a.o rỉ m.á.u, tàn nhẫn đ.â.m toạc l.ồ.ng n.g.ự.c ta.

Kiếp trước, vào đúng đêm nay, ta cũng đi ngang qua đây và bắt gặp hắn bị truy sát. Lúc đó, ta là một đứa con gái ngu muội, vừa nhìn thấy một nam nhân tuấn tú gặp nạn liền không quản hiểm nguy lao về phía hắn, dùng mạng sống của mình và thế lực của Đại Lộ Âm Ty để cứu hắn một mạng.

Ta đã từng tin hắn đến thế.

Ta tin lời hắn hứa sẽ cho ta một danh phận, tin hắn là người duy nhất trên đời này trân trọng ta. Vì hắn, ta biến Đại Lộ Âm Ty thành công cụ ám sát, giúp hắn trừ khử mọi đối thủ chính trị, hai tay nhuốm đầy m.á.u tanh.

Để rồi khi hắn đăng cơ đứng trên đỉnh cao quyền lực, hắn lập tức quay lưng, nhìn phủ Hầu gia và Hứa Diệu Diệu đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng để cướp đoạt gia sản.

Ánh mắt hắn kiếp trước nhìn ta trước khi c.h.ế.t, lạnh lùng và tàn nhẫn không một chút gợn sóng.

Vết thương ấy, kiếp này vẫn còn nhói đau. Nó nhắc nhở ta rằng, lòng thương hại của nữ nhân chính là thứ độc d.ư.ợ.c tự chôn vùi chính mình.

"Vút! Vút! Vút!"

Mười cái bóng đen bịt mặt cầm trường đao sắc bén lao ra khỏi rừng cây, bao vây c.h.ặ.t chẽ lấy khu vực này.

Toán sát thủ áo đen liếc nhìn Cố Diệc Thần đang thoi thóp dưới đất, rồi quay sang nhìn ta và đám hộ vệ Đại Lộ Âm Ty cùng chiếc quan tài trống bên cạnh.

Gã cầm đầu tiến lên một bước, lưỡi đao sáng loáng chỉ thẳng vào mặt ta, giọng nói đầy sát khí: "Không muốn c.h.ế.t thì cút! Giao nam nhân dưới đất ra đây, bằng không ta cho các ngươi chôn cùng hắn!"

Phúc bá và đám hộ vệ biến sắc, nhưng ta thì không.

Ta thản nhiên tiến lên vài bước, đứng bên cạnh một tấm bia mộ vô danh xiêu vẹo, bình tĩnh nhìn gã sát thủ.

"Không muốn c.h.ế.t thì cút?" Ta lặp lại câu nói của gã, khẽ cười khẩy: "C.h.ế.t ở đất của ta cũng phải trả phí chôn cất. Các ngươi mang đao mang kiếm đến địa bàn ta sắp mua để làm loạn, làm ô uế phong thủy của ta, ta còn chưa tính tiền tổn thất đấy."

Đám sát thủ ngẩn người. Bọn chúng chưa từng gặp nữ nhân nào đối mặt với mười thanh đao rỉ m.á.u lại có thể bình tĩnh nói chuyện tiền nong một cách điên khùng như vậy.

"Hự..."

Cố Diệc Thần dưới đất khẽ rên rỉ một tiếng, hắn cố gắng mở ra đôi mắt phượng dài hẹp.

Máu từ vết thương trên vai nhuộm đỏ cả nền đất hoang. Hắn nhìn thấy chéo áo thô vải màu xanh thẫm của ta, ánh mắt vốn lạnh lẽo bỗng gợn sóng dữ dội.

Hắn nhìn ta, nhìn trân trân như thể sợ ta chỉ là một ảo ảnh sương mù sẽ tan biến mất.

"Âm Âm..." Hắn khàn giọng thốt lên, thanh âm run rẩy chứa đựng một sự thống khổ và nhớ thương sâu sắc đến nghẹn ngào.

Ta nheo mắt lại, trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc.

Kiếp trước, vào thời điểm này, hắn hoàn toàn không biết ta là ai, mãi sau này mới biết ta tên Hứa Âm Âm. Hơn nữa, hắn luôn gọi ta là "Hứa cô nương" với vẻ khoảng cách, chưa từng gọi hai chữ "Âm Âm" một cách thân mật và chứa chan tội lỗi như thế này.

"Điện hạ gọi thân mật như vậy, ta còn tưởng chúng ta quen lắm." Ta khoanh tay, đứng từ trên cao nhìn xuống hắn, giọng nói xa cách tột cùng.

Cố Diệc Thần khẽ ho ra một ngụm m.á.u tươi, nhưng khóe môi hắn lại run rẩy cong lên, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ si mê dịu dại: "Ta tìm nàng rất lâu... Âm Âm..."

"Tìm ta mua quan tài à?" Ta thản nhiên cắt ngang lời hắn.

Hắn nhìn ta, trong mắt không có sự kiêu ngạo của một vị Thái t.ử, chỉ có một nỗi đau đớn vỡ vụn. Hắn dường như muốn nói điều gì đó, nhưng vết thương quá nặng khiến hắn lại ngã quỵ xuống đất.

Gã sát thủ cầm đầu mất kiên nhẫn, gầm lên: "Nói nhảm đủ chưa?! Lên cho ta! G.i.ế.c hết bọn chúng!"

"Khoan đã." Ta giơ một ngón tay lên, ra hiệu dừng lại.

Ta không cứu Cố Diệc Thần, không lao ra chắn đao cho hắn như kiếp trước. Ta chậm rãi bước đến, ngồi xổm xuống ngay bên cạnh thân thể đầy m.á.u của vị Thái t.ử đương triều.

Ta nhìn thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của hắn, ngón tay thanh mảnh chỉ vào chiếc quan tài gỗ tùng trống rỗng mà đám hộ vệ mang theo bên cạnh, mỉm cười dịu dàng nhưng lời nói ra lại sắc bén như d.a.o cạo:

"Điện hạ muốn đặt trước chỗ nằm sao? Chọn bãi tha ma nào ta chừa phần, phong thủy rất tốt."

Cố Diệc Thần nhìn chiếc quan tài trống kia, rồi nhìn nụ cười điên cuồng, lạnh lùng của ta. Hắn không hề tức giận, ngược lại l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, trong đôi mắt đỏ hoe hiện lên một sự dung túng và hối hận tột cùng.

Hắn biết tất cả. Hắn nhớ rõ kiếp trước hắn đã nợ người nữ t.ử này những gì.

"Con khốn! Dám đùa giỡn bọn ta!" Gã sát thủ áo đen nổi điên, vung đao lao thẳng về phía ta.

"Vút! Vút! Vút!"

Thế nhưng, lưỡi đao của gã còn chưa kịp hạ xuống, từ bốn phương tám hướng của bãi tha ma, hàng loạt mũi tên bọc sắt xé gió lao ra, đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c gã sát thủ cầm đầu và ba tên đứng bên cạnh.

"A!"

Máu b.ắ.n tung tóe.

Hàng chục cái bóng đen khác, di chuyển nhanh như chớp với thân thủ cực kỳ quỷ mị, đột ngột xuất hiện từ trong màn sương mù dày đặc, bao vây ngược lại toán sát thủ của Nhị vương gia.

Ám vệ của Thái t.ử.

Tình thế đảo ngược hoàn toàn trong một chớp mắt. Đám sát thủ áo đen nhanh ch.óng bị tàn sát không còn một mống, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên rồi lịm dần trong đêm tối âm u.

Cố Diệc Thần dùng thanh trường kiếm cắm xuống đất, cố gắng chống đỡ thân thể đầy thương tích của mình để ngồi dậy.

Hắn nhìn chiếc quan tài trống nàng mang theo để khảo sát mẫu đất, ánh mắt hắn sáng lên một cách kỳ lạ, như thể vừa tìm thấy một báu vật quý giá nhất thế gian.

Dưới ánh trăng rằm lạnh lẽo của bãi tha ma, hắn nhìn ta, nụ cười trên khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ cố chấp và bệnh hoạn:

"Nếu là nàng chôn, nơi nào cũng tốt."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 7: Chương 6 | MonkeyD