Gió Thổi Đêm Say, Nửa Đời Sương Phụ - Chương 6

Cập nhật lúc: 23/06/2026 09:01

Chàng lại hỏi:

“Nếu đêm hôm ấy nàng không mở cửa, bây giờ ta sẽ ra sao?"

“Có lẽ sẽ bị mưa xối ch/ết, hoặc là sốt ch/ết rồi."

Chiêu Nương bảo, “Rồi phía nam thành sẽ bớt đi một gã thư sinh nghèo kiết xác làm phiền người ta."

Chàng cười, nụ cười rất nhẹ, như sợ làm kinh động điều gì.

“Cho nên chính nàng đã cứu mạng ta."

Chàng quay đầu lại, ánh trăng rơi trên trắc diện khuôn mặt chàng, đường nét nhu hòa như một bức tranh công b/út, “Mạng của ta là của nàng, con người ta cũng là của nàng."

Tim Chiêu Nương bỗng nẩy lên một cái dữ dội.

Nàng dời mặt đi nơi khác, giọng nói căng thẳng:

“Thẩm Ngạn Thanh, đừng có nói lời càn rỡ."

“Ta không nói càn."

Chàng đứng dậy, đối diện với nàng, trong đêm tối đôi mắt chàng sáng như hai ngôi sao, “Chiêu Nương, ta tuy nghèo, nhưng ta không ngốc.

Ta biết nàng đang sợ điều gì.

Nàng sợ lời ra tiếng vào của người đời, sợ bị người ta chỉ trỏ sau lưng, sợ thể diện của Lâm gia bị nàng bôi tro trát trấu.

Thế nhưng —"

Chàng tiến lên một bước, đứng rất gần nàng, gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi bồ kết trên người chàng.

“Thế nhưng nàng đã bao giờ nghĩ lại chưa, nàng góa bụa bốn năm trời, thế là đủ rồi.

Nàng đã làm tròn bổn phận với Chu Hằng rồi, nàng không cần phải chôn vùi cả đời mình vào đó nữa."

Đầu ngón tay Chiêu Nương cuộn c.h.ặ.t lại.

Nàng muốn nói “Ngươi thì hiểu cái gì", muốn nói “Tiết hạnh của một kẻ góa bụa còn quan trọng hơn cả mạng sống", muốn nói “Giữa chúng ta là chuyện không thể nào".

Nhưng lời đến cửa miệng, tất thảy đều nghẹn lại nơi cổ họng.

Bởi vì nàng biết, lời chàng nói là đúng.

Nàng đã thủ tiết bốn năm, đủ rồi.

Thế nhưng có đủ hay không, không phải do một mình nàng quyết định.

“Thẩm Ngạn Thanh," nàng rốt cuộc cũng mở lời, giọng nói chát ngắt như quả hồng chưa chín, “Ngươi là người đọc sách, tiền đồ như gấm, cớ sao phải —"

“Tiền đồ như gấm?"

Chàng bỗng nhiên cười khổ, nụ cười ấy mang theo một nỗi đắng cay, “Chiêu Nương, nàng tưởng tại sao đến cái danh đồng sinh ta còn thi không đỗ?

Bởi vì ta không có tiền bái sư, không có tiền mua sách, đến cả tiền nộp học phí dự thi ta cũng không lo nổi.

Tiền đồ của ta ở nơi nào?

Khi người ta mặc tơ lụa gấm vóc, ta chỉ có thể mặc bộ quần áo cũ vá chồng vá miếng.

Khi người ta ăn sơn hào hải vị, ta đến một bát cháo còn phải chia làm hai bữa mà húp."

Giọng chàng ngày một thấp xuống, cuối cùng gần như biến thành tiếng thì thầm bên tai.

“Ta không có tiền đồ.

Ta chỉ có nàng mà thôi."

Nước mắt Chiêu Nương không một điềm báo trước cứ thế lã chã rơi xuống.

Nàng không biết mình khóc vì lẽ gì.

Có lẽ là vì xót thương, có lẽ là vì sợ hãi, có lẽ là vì câu nói “Ta chỉ có nàng" của chàng, như một nhát d.a.o, đ.â.m trúng góc mềm yếu nhất trong cõi lòng nàng.

Chàng thấy giọt nước mắt của nàng thì hốt hoảng cuống cuồng, đưa tay định lau đi.

“Nàng đừng khóc, ta không phải cố ý nói những lời này đâu..."

Tay chàng còn chưa chạm vào mặt nàng, Chiêu Nương đã đột ngột lùi lại một bước.

“Ngươi đi đi."

Giọng nàng run rẩy, “Sau này đừng đến đây nữa."

“Chiêu Nương —"

“Cút!"

Nàng đóng sầm cửa lại, lưng tựa vào cánh cửa, vùi mặt vào lòng bàn tay.

Người ở ngoài cửa im lặng hồi lâu, cuối cùng truyền đến một tiếng thở dài cực nhẹ, và tiếng bước chân ngày một đi xa.

Đêm hôm ấy, Chiêu Nương thức trắng đêm.

Nàng trằn trọc băn khoăn nghĩ về lời chàng nói, nghĩ về đôi mắt chàng, nghĩ về dáng vẻ chàng đứng dưới ánh trăng.

Nàng nghĩ, có lẽ nàng thật sự nên nghe theo lời chàng, có lẽ nàng thật sự có thể ích kỷ một lần, có lẽ —

Không được.

Nàng là Lâm Chiêu Nương.

Nàng là kẻ góa bụa của Chu gia.

Nàng không thể bôi nhọ thanh danh Chu gia, không thể làm nhục gia môn Lâm gia, không thể để người cha già phải cúi đầu hổ thẹn trước mặt bà con lối xóm.

Nàng nhất định phải tránh xa chàng ra một chút.

Nàng đã làm được.

Suốt một tháng trời ròng rã, nàng không hề mở cửa sau, không hề bén mảng đến phía nam thành, đến cả chợ mua rau nàng cũng đổi sang hướng khác mà đi.

Thẩm Ngạn Thanh đã đến tìm nàng ba lần.

Lần thứ nhất, chàng đứng nơi cửa sau, gõ ba tiếng cửa, không ai đáp lại.

Chàng đặt một bọc đường hoa quế lên ngưỡng cửa, rồi bỏ đi.

Lần thứ hai, chàng đứng đợi suốt một canh giờ, từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi trời tối mịt, cuối cùng nhét một bức thư qua khe cửa.

Chiêu Nương nhặt lên, không hề bóc ra xem, ném thẳng vào trong bếp lò đốt thành tro bụi.

Lần thứ ba, là vào đêm khuya thanh vắng.

Nàng nghe thấy chàng ở ngoài cửa khẽ gọi tên mình.

“Chiêu Nương, ta biết nàng ở bên trong.

Ta không cầu nàng mở cửa, ta chỉ muốn nói với nàng một câu thôi."

Nàng đứng sau cánh cửa, nín thở ngưng thần.

“Ta thi đỗ rồi."

Giọng chàng mang theo nỗi phấn khích không kìm nén được, “Ta đã đỗ đồng sinh rồi.

Mùa xuân năm sau, ta có thể thi tú tài rồi."

Chiêu Nương bịt c.h.ặ.t miệng, nước mắt trào ra như suối.

“Chiêu Nương, ta hứa với nàng, sẽ có một ngày ta cưới nàng một cách vẻ vang đường hoàng.

Không phải lén lén lút lút, không phải bị người ta chỉ trỏ sau lưng, mà là để cho tất cả mọi người đều biết, Thẩm Ngạn Thanh ta cưới Lâm Chiêu Nương, là bởi vì ta yêu nàng."

Tiếng bước chân ngoài cửa dần dần đi xa.

Chiêu Nương ngồi thụp xuống sau cánh cửa, khóc đến mức toàn thân run rẩy.

Điều nàng không biết là, đêm hôm ấy Thẩm Ngạn Thanh không hề đi xa.

Chàng ngồi trên bệ đá nơi đầu ngõ, nương theo ánh trăng, nhìn đi nhìn lại bóng ánh nến hắt trên cửa sổ nhà nàng.

Mãi cho đến khi ngọn nến kia lụi tắt, chàng mới đứng dậy rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gió Thổi Đêm Say, Nửa Đời Sương Phụ - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD