Gió Xuân Qua Ngõ, Đâu Chờ Người Xưa - 6

Cập nhật lúc: 14/08/2026 05:04

Thứ không đành lòng thực sự.

Chính là giọt nước mắt của Khương Nghi vào ngày hôm đó, đã qua gần một tháng rồi.

Vẫn rơi vào trong tim Tạ Liễm, vẫn còn vương chút hơi ấm, nóng hừng hực.

Đốt cháy thành một cái lỗ hỗng to tướng trong tim.

Khiến hắn tự nguyện thu lại mọi tâm can, tự trói buộc mình trong cái tiểu viện tĩnh mịch của phủ họ Tạ.

Hắn cuối cùng cũng ngộ ra.

Sự náo nhiệt, sự tươi mới trong lòng hắn vốn chẳng ở chốn xa xôi nào cả.

Thế nên chẳng cần phải đi Giang Nam nữa, cũng chẳng cần phải chơi trò chơi nợ nần chuyến cuối cùng ấy làm gì.

Tạ Liễm cất tiếng: "Thuyền gia cập bến đi, ta muốn quay về kinh thành."

Phu chèo thuyền có vẻ ngà ngà say cười hì hì: "Ngươi tưởng bến đò là nhà ngươi mở chắc, muốn cập bến là cập bến ngay được à."

"Không có độ khẩu, ngươi có quay đầu cũng chẳng kịp đâu!"

…….

Tâm sự thiếu niên trên thuyền, chỉ có trời xanh mới thấu.

Trong Tạ phủ lúc này, chỉ lo dồn dập chuẩn bị cho hôn lễ.

Bùi Dung Hạo chê đồ hồi môn nhà họ Tạ chuẩn bị không xứng tầm, vừa khéo ở Trân Bảo Các trong kinh thành có vị chủ cố đặt riêng một bộ trâm cài, ngọc bội nguyên một bộ trang sức nữ nhân.

Quá thời hạn hẹn lấy mà mãi chẳng thấy ai tới lấy.

Biểu muội của Bùi Dung Hạo cực kỳ yêu thích trang sức, nàng ta liền chỉ đạo thợ thủ công sửa lại kiểu dáng.

Bàn tay khéo léo của thợ thủ công, sau khi sửa đơn giản xong liền chẳng còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu mấy phần.

Nàng ta cùng Bùi Dung Hạo đến phủ họ Tạ đưa trang sức.

Biểu muội Bùi Dung Hạo đưa được một nửa, bộ dạng thèm thuồng hoa mắt ấy khiến ta thấy quen mắt.

Ta cúi đầu suy nghĩ, dù sao cũng là họ hàng của Bùi Dung Hạo, sau này thế nào cũng có lúc qua lại. Biết đâu biểu muội thích thì có thể chọn lấy một món.

Ánh mắt biểu muội đang do dự lưỡng lự giữa hai món đồ.

Bùi Dung Hạo vươn tay che kín miếng vải đỏ lại.

"Cái này vốn không phải tặng cho muội, thích thì bảo tiểu di đi làm cho một bộ khác."

Tấm vải đỏ rực.

Lại khiến tim ta lỗi nhịp thêm một nhịp.

Biểu muội vỗ vỗ vào đầu mình, tự trách bản thân mang cái đầu rỗng tuếch đi ra cửa, tự cười cợt bản thân suýt chút nữa chọn thật rồi.

Lúc này ta mới dám ngẩng đầu lên.

Bất thình lình chạm phải ánh mắt ngập tràn ý cười của Bùi Dung Hạo.

Biểu muội thấy vậy, lén lút lẩn đi sang một bên.

Bùi Dung Hạo đặt món đồ lên bàn, chậm rãi lên tiếng: "Đồ mình thích, không thể khách sáo giả vờ, càng không thể khách sáo thật."

"Đã cho nàng thì chính là của nàng."

Hình như bảy năm ở nhờ Tạ phủ, nơi nào của Tạ phủ cũng tốt.

Lầu đài son gác tía, cao lương mỹ vị, thế nhưng chưa từng có món đồ nào thuộc về ta.

Ta mặc đẹp hơn một chút, trong mắt kẻ khác lại tựa như được dệt nên từ sinh mạng của hai vị cha mẹ.

Ta nghĩ, chắc chẳng có ai nguyện ý sống dưới mái hiên nhà người khác, ngước mắt lên nhìn sắc mặt người khác qua từng cử chỉ.

Ta không muốn thế.

Nếu như năm đó ta biết trước.

Ta đã chẳng bảo với cha mẹ rằng ta nhìn thấy một cỗ xe ngựa bị kẹt giữa lùm cây trên sườn núi, chao đảo chực chờ rơi xuống.

Nếu như năm đó ta biết trước.

Ta đã giả vờ như không nghe thấy tiếng khóc thét trong xe, giả vờ như không biết bên trong có người, chứ chẳng nài nỉ cha mẹ mau ch.óng đến cứu người.

Hình như quả thực là do ta khi ấy còn nhỏ tuổi mà tâm địa độc ác, dùng tất cả để đổi lấy tiền đồ cẩm tú cho bản thân.

Cũng chẳng trách Tạ Liễm oán hận ta, ta còn oán hận bản thân mình hơn cả hắn.

Lúc Tạ Liễm bảo ta nhường nhịn Thẩm Mão nhiều hơn một chút, ta cũng đâu phải là đang nhường.

Mà là có một số thứ.

Từ trước đến nay vốn dĩ chưa từng thuộc về ta.

Hôm nay cũng thế, đã bảy năm trôi qua, đây là lần đầu tiên có người đường đường chính chính đặt món đồ ấy trước mặt ta, nói đó là đồ của ta.

……..

Ngày rằm tháng Giêng là ngày lành tháng tốt để thành thân.

Khung cảnh trống chiêng rộn ràng náo nhiệt vô cùng.

Tiểu tư khiêng sính lễ nhìn thấy hai chiếc rương đang khóa kín trong phòng liền hỏi: "Cô nương có muốn mang theo không?"

Tiểu tư lại chỉ chỉ chiếc đèn cá trên bàn: "Chiếc này của cô nương thì sao?"

Ta khẽ lắc lắc đầu.

Đều không cần mang theo nữa.

Những thứ này vốn dĩ đều là đồ của riêng Tạ Liễm.

……….

Mấy tháng sau.

Lại là một dịp tết Thượng Ty đi đạp thanh.

Bùi Dung Hạo từ sớm đã gọi ta đi cùng thả diều để bù đắp cho lời hứa trước kia.

Ta ngoan ngoãn nhận lời, bắt đầu từ việc chẻ nan tre, làm khung, dán giấy rồi vẽ hình.

Thế nhưng đến ngày thả diều thật sự, Bùi Dung Hạo cứ khăng khăng nhét cuộn dây vào tay ta.

Đã lâu lắm rồi ta không thả diều, động tác dưới tay có phần vụng về.

Chỉ là ta vốn khéo tay, làm việc gì cũng ra tay cực nhanh.

Một đầu dây ở trong tay ta kéo, con diều bay lượn trên bầu trời.

Chỉ là một chuyện nhỏ nhặt thế thôi mà Bùi Dung Hạo cứ ngập tràn ý cười khen ngợi ta không ngớt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gió Xuân Qua Ngõ, Đâu Chờ Người Xưa - Chương 6: 6 | MonkeyD