Gió Xuân Qua Ngõ, Đâu Chờ Người Xưa - 7
Cập nhật lúc: 14/08/2026 05:04
Ta vừa vui mừng vừa thấy ngượng ngùng.
Cảm thấy hắn thật sự quá mức khoa trương.
"Rõ ràng nương t.ử nhà ta vốn khéo tay, biểu muội khen thì chớ, sao đến huynh cũng khen ngợi không thôi thế."
Ta mỉm cười khẽ đẩy hắn một cái.
Đúng lúc một cơn gió lớn thổi qua, dây diều căng phồng trong tay ta, siết ngón tay đến mức hơi sưng đỏ.
Ta vội vã buông tay, mặc cho con diều bay v.út đi xa.
Gió lặng, con diều từ từ rơi xuống, rớt trúng vào tay một nam nhân.
Bùi Dung Hạo kéo ta đi tìm lang trung.
Ta cười hắn làm quá lên.
Trên tay ta đến một vết xước da cũng chẳng có.
Lúc này Bùi Dung Hạo mới bắt đầu tiếc nuối con diều kia.
Ta bảo rớt xa như vậy rồi, hôm khác làm lại một cái khác là được.
Hắn đáp: "Thế thì ta đành phải đòi lại con diều của biểu muội thôi."
Con diều đầu tiên đưa cho biểu muội là chuyện bé tí xíu, sao mà đáng để hắn ghen tuông mãi đến tận bây giờ chứ.
Nhìn Bùi Dung Hạo đường đường chính chính là thế, nhưng ghen tuông kiểu này thì chưa biết chừng hắn làm thật cũng nên.
Ta nào biết hắn làm thật thì mặt mũi ta biết giấu đi đâu.
Thế là ta kéo tay hắn dỗ dành: "Đi nhặt về thôi, chúng ta đi nhặt về thôi."
Dọc đường hoa cỏ lấm tấm, mây trời lững lờ, người đàn ông phía xa, hình như vô số lời muốn nói.
Đoạn đường ngắn ngủi, Bùi Dung Hạo cứ mãi quyến luyến trêu đùa ta, quãng đường ngắn chẳng bao nhiêu mà đi mãi chẳng xong.
Cuối cùng Bùi Dung Hạo sợ nam nhân đằng trước đợi lâu mất kiên nhẫn bèn chạy bước nhỏ qua đó, đưa tay về phía nam nhân kia: "Phiền các hạ trả lại con diều giùm."
Ta đứng từ xa nhìn lại, nam nhân đó càng bóp c.h.ặ.t con diều hơn.
Gió nhẹ thoảng qua, chiếc mũ che mặt của nam nhân bị gió thổi tốc lên.
Chính là Tạ Liễm.
Hắn không hề nhìn Bùi Dung Hạo, chỉ nhìn ta từ phía xa rồi cất lời:
"Nếu ta không muốn thì sao? Ta cứ muốn điện hạ nhường món đồ này cho ta thì thế nào?"
Nào tới lượt hắn muốn hay không.
Ta bước tới ôm lấy cánh tay Bùi Dung Hạo, đưa tay về phía Tạ Liễm: "Nhưng đó là đồ của ta."
"Phiền ngươi trả lại cho ta."
Tạ Liễm buông thõng tầm mắt, cười khổ một tiếng.
Một góc con diều đã bị hắn bóp nhàu nát.
Hắn dâng món đồ ấy đến trước mặt ta.
Giọng ta dịu dàng như thuở nào, chỉ nói: "Cảm ơn ngươi đã nhặt lại con diều giúp ta."
Giọng hắn khàn khàn: "Tiểu Nghi, nàng khách sáo với ta làm gì."
Bùi Dung Hạo lạnh lùng thanh chính, lúc này bắt đầu bới móc lỗi sai của Tạ Liễm:
"Tạ Liễm, tính về vai vế, ngươi nên gọi một tiếng tẩu t.ử; tính về quân thần, ngươi nên gọi một tiếng hoàng t.ử phi."
Câu nói ấy nghẹn đứ đừ ở cổ họng Tạ Liễm.
Hắn c.ắ.n răng mấy lần, cái gì cũng không thốt lên lời.
Ta lười biếng chấp nhặt mấy tiểu tiết vụn vặt này, cầm lại đồ xong liền muốn xoay người rời đi.
Vành mắt Tạ Liễm sưng đỏ, gần như gào lên:
"Trước khi ta đi, chẳng phải nàng đã đồng ý với ta rồi sao?"
Thế nhưng ta nào có đồng ý.
Hắn còn chưa kịp nghe hết câu từ chối ấy.
"Sao nàng lại chẳng mang theo bất cứ thứ gì thế, nàng dẫu có oán hận ta, hà tất phải oán hận cả mấy món đồ ấy chứ?"
Hai rương sính lễ, ta không biết đã nhường bao nhiêu lần, nén bao nhiêu tủi hờn.
Ngay cả chiếc đèn cá cũng chẳng nhét nổi vào rương nữa rồi.
"Ngày mười chín tháng Giêng ta đã quay đầu rồi, sao nàng không đợi thêm chút nữa, nàng đợi ta thêm mấy tháng nữa thì có sao đâu?"
Kỳ thực hắn chẳng cần phải hỏi gì nữa, trong lòng tự khắc có câu trả lời.
Không phải quay đầu chậm, mà là ngay từ đầu vốn dĩ không nên bước đi.
Hoa liễu bay lả tả, một mảng xanh ngắt, ngọn gió se lạnh hóa thành gió xuân mơn man bờ má.
Trời đất khoác lên chương mới.
Sao hắn lại đến muộn thế này?
Sao ngày mười chín tháng Giêng quay đầu trở về kinh thành thì đã là mùng ba tháng Ba rồi cơ chứ?
...
Ngày mười chín tháng Giêng.
Thuyền cập bến độ khẩu, Tạ Liễm áy náy nói với Thẩm Mão:
"Thẩm cô nương, ngươi cứ tiếp tục đi Giang Nam đi, ta sẽ viết thư cho Lâm huynh đợi ngươi ở độ khẩu bên đó."
Thẩm Mão bỗng bật cười: "Thế còn huynh thì sao?"
Tạ Liễm đáp: "Ta phải quay về kinh thành kết hôn."
Thẩm Mão cứ như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thế gian, cười mãi không ngừng.
"Tạ Liễm ngươi vẫn còn cơ hội sao? Khương Nghi đã đồng ý đổi hôn sự với ta rồi."
Câu nói ấy giáng xuống đầu Tạ Liễm khiến hắn hoa mắt ch.óng mặt.
Hắn theo bản năng phản bác: "Sao có thể như thế được?"
Nụ cười trên mặt Thẩm Mão từ từ thu lại, lộ ra bộ dạng nghịch ngợm khiến Tạ Liễm lạnh sống lưng.
"Tiện nghi ngươi chiếm đủ rồi, ta đâu có dễ bắt nạt như Khương Nghi, ngươi đừng hòng, đừng hòng mơ tưởng nữa."
Trong tay nàng ta không biết từ lúc nào đã cầm lấy chiếc túi tiền mà nàng ta lấy của Tạ Liễm, dùng sức ném mạnh xuống dòng sông cuồn cuộn nước chảy.
Chính là cái hôm đ.á.n.h bài trên thuyền hôm trước, hắn để quên trên bàn.
Thẩm Mão giống như vớ được trò vui mới, trong ánh mắt lóe lên sự ranh mãnh linh động: "Tạ Liễm, chúng ta chỉ có thể cùng nhau đi bộ trở về thôi."
Thẩm Mão một mực dở chứng cố chấp.
Hai người dọc đường chịu đủ mọi cay đắng.
Làm những công việc vặt vãnh lặt vặt, bữa đói bữa no.
Tạ Liễm mấy lần muốn vứt Thẩm Mão ở bên đường, cuối cùng vẫn không nhẫn tâm.
