Giữa Thế Gian Thành Kiến - 11

Cập nhật lúc: 13/08/2026 11:05

Từ đó hắn bận hẳn lên, chẳng còn nhiều thời gian rảnh để quản ta.

Ta lập tức sai người về Lương phủ dắt Sánh Phong, con ngựa ta yêu thích nhất, sang Trình phủ.

Mấy ngày không được cưỡi ngựa, cả người ta đã ngứa ngáy khó chịu, chỉ muốn ra ngoại thành chạy một vòng.

Ta vừa bước tới cửa, Tam Đồng và Tứ Điều đã vội vàng theo sau.

Người nói ngoài thành nguy hiểm, kẻ bảo cưỡi ngựa dễ ngã gãy chân, nghe cứ như ta vừa lên lưng ngựa là sẽ mất mạng.

Ta bật cười.

“Các ngươi đúng là có mắt không biết núi Thái Sơn.”

“Có biết tiểu nương t.ử cưỡi ngựa giỏi nhất kinh thành là ai không?”

Tam Đồng thật thà suy nghĩ rồi đáp: “Là Cao Dương quận chúa ạ.”

Ta nghẹn một chút rồi bình tĩnh gật đầu.

“Đúng, là nàng ấy.”

“Ta từng đ.á.n.h mã cầu với quận chúa, nàng còn khen ta cưỡi ngựa rất giỏi.”

Nếu hắn không biết Cao Dương quận chúa thì ta chính là người giỏi nhất.

Còn nếu hắn biết, vậy coi như ta chưa từng nói câu trước.

Không cho hai người thêm cơ hội khuyên can, ta xoay người đi thẳng.

Trúc Linh vội vàng dắt ngựa theo sau.

Tứ Điều vẫn cuống quýt nói: “Chuyện này tiểu nhân phải bẩm báo Đốc công.”

Ta đã chống yên, nhẹ nhàng nhảy lên lưng Sánh Phong.

Ta cười vô cùng hiền hòa với hắn.

“Ngươi cứ bẩm báo của ngươi, ta cứ đi phần ta, hai bên không cản trở nhau, được chứ?”

Nói xong ta thúc ngựa đi luôn, bỏ hai người đứng lại phía sau.

Ra tới ngoại thành, gió trời khoáng đạt làm cả người thoải mái hẳn.

Ta hít sâu một hơi, thả chậm cương ngựa, thong thả đi dọc con đường đất.

Đúng lúc ấy, phía sau đột nhiên có người gọi lớn.

“Liễu Nương!”

Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần.

Ta vừa nghe giọng đã đưa tay vỗ trán.

Thật muốn quay lại đ.á.n.h hắn một trận.

Ta ghìm Sánh Phong, xoay người nhìn Triệu Vong Kiếm đang đuổi tới.

“Có chuyện gì?”

Hắn nhìn ta, ánh mắt như chứa cả ngàn lời, cuối cùng lại chỉ nói được một câu.

“Ta nhất định sẽ cứu nàng ra.”

Ta ngẩn người.

Hắn có bệnh sao.

Ta lại chẳng phải cô nương bị bọn buôn người bắt bán vào kỹ viện, ngày ngày chờ hắn xông tới cứu.

Ta đã gả chồng đàng hoàng, hắn đang diễn vở kịch gì vậy.

Ta vừa tức vừa buồn cười.

“Triệu Vong Kiếm, ngươi phát điên gì thế?”

“Ta có bị ai giam cầm đâu mà cần ngươi tới cứu.”

“Ta là xuất giá, không phải bị bán vào thanh lâu.”

“Ngươi làm ầm lên để làm gì?”

Mắt hắn đỏ hẳn.

“Không giống nhau.”

“Nàng không thể xem đó là gả chồng.”

“Hắn căn bản không phải nam nhân.”

Nghe đến đây, lửa giận trong ta lập tức bốc lên.

Ta giơ roi ngựa chỉ thẳng vào hắn.

“Không ngờ ngươi cũng là loại người chỉ biết nhìn thứ ấy mà phán xét.”

“Ngươi nói cho ta nghe, thế nào mới gọi là nam nhân?”

“Những kẻ g.i.ế.c vợ, hành hạ con cái, cưỡng ép nữ t.ử làm thú vui thì vì thân thể đầy đủ nên được gọi là nam nhân sao?”

“Hay những kẻ tham sống sợ c.h.ế.t, bán nước cầu vinh cũng được xem là nam nhân?”

“Trong mắt ta, loại người ấy có đủ thứ trên người cũng chẳng bằng kẻ thiếu đi một phần.”

Triệu Vong Kiếm bị ta hỏi đến sững sờ, một lúc lâu không nói được lời nào.

Nhìn vẻ mặt ấy, ta biết hắn còn chưa tiêu hóa hết những gì vừa nghe, đành nói chậm hơn.

“Ta nói thật với ngươi.”

“Muốn nhìn một người có đáng gọi là nam nhân hay không, đừng nhìn thân thể.”

“Hãy nhìn phẩm hạnh, năng lực và bản lĩnh giải quyết chuyện.”

“Ta bằng lòng gả cho Trình Tụ vì hắn có năng lực, có thủ đoạn, gặp việc cũng đủ sức gánh.”

“Ở những phương diện ấy, hắn hơn rất nhiều người bình thường.”

“Trong mắt ta, đó mới là một nam nhân thật sự.”

Ta thu roi, kéo cương quay đầu.

“Cho nên, Vong Kiếm ca, không cần ngươi cứu.”

Ta thúc ngựa đi qua hắn.

Phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi đầy tuyệt vọng.

“Liễu Nương, ta thật lòng yêu nàng.”

Ta không quay lại.

“Ta chỉ trả lời ngươi lần cuối.”

“Ta không yêu ngươi.”

“Ta chỉ yêu phu quân của mình.”

Thật ra câu ta muốn nói nhất là chuyện đó liên quan gì tới ta.

Nhưng dù sao cũng là bằng hữu lớn lên cùng nhau, ta vẫn không muốn hắn quá tổn thương.

Nghĩ vậy, ta còn thở dài một tiếng.

Ta đúng là người tốt.

Buổi sáng cưỡi ngựa một vòng, tới trưa ta ăn no rồi ngủ liền một giấc.

Chiều dậy không có việc gì làm, ta lại lấy đao ra mài.

Mài xong còn tiện tay múa một bài cho đám nha hoàn xem.

Các nàng vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay, làm ta rất hài lòng, lúc ấy mới chịu cất đao đi tắm.

Tắm xong tóc vẫn chưa khô, ta để xõa sau lưng, nằm trên giường La Hán cạnh cửa sổ đọc thoại bản.

Đang đọc đến đoạn nhàm chán, trên đầu đột nhiên vang xuống một giọng âm trầm.

“Trời lạnh thế này còn ngồi sát cửa sổ hóng gió, không sợ c.h.ế.t cóng sao?”

Ta giật mình ngẩng đầu.

Trình Tụ đang đứng ngoài cửa sổ, sắc mặt khó coi đến mức chẳng khác nào ai nợ hắn cả núi bạc.

Ta lập tức bật dậy, vươn tay ôm lấy eo hắn.

“Đốc công về rồi sao?”

“Làm người ta nhớ c.h.ế.t đi được.”

Hắn kéo hai tay ta ra, lạnh mặt ra lệnh.

“Vào trong.”

“Đóng cửa sổ lại.”

Ta ngoan ngoãn đáp một tiếng, kéo cửa sổ xuống rồi quay vào phòng.

Bên ngoài lập tức vang lên tiếng Trình Tụ trách người hầu.

“Các ngươi hầu hạ phu nhân kiểu gì?”

“Trời lạnh như vậy còn để nàng ngồi trước cửa sổ.”

“Nếu nhiễm phong hàn thì sao?”

Hôm nay tâm trạng hắn rõ ràng không tốt, đám người hầu vô duyên vô cớ cũng bị vạ lây.

Ta sợ hắn thật sự trách phạt Trúc Linh cùng Đỗ Nhược, vội gọi từ trong phòng.

“Đốc công còn đứng ngoài làm gì?”

“Ta nhớ ngài lắm, mau vào đây đi.”

Thật ra ta chẳng thấy mình dễ nhiễm phong hàn.

Từ nhỏ ta luyện võ, sức khỏe vốn tốt hơn người thường.

Trình Tụ bực bội phất tay.

“Lui xuống hết.”

Hắn bước vào phòng, sắc mặt vẫn âm u.

Ta coi như không thấy, chủ động khoác cánh tay hắn.

“Hôm nay Đốc công tan triều sớm vậy sao?”

Hắn cúi nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch lên.

“Hôm nay ngươi đi đâu?”

Ta đáp rất tự nhiên.

“Ra ngoại thành cưỡi ngựa.”

“Còn gặp Vong Kiếm ca ca nữa.”

Trình Tụ hừ lạnh.

Thấy ta vẫn tỉnh bơ, hắn đưa tay véo má một cái, giọng đầy châm chọc.

“Chắc không phải hai người hẹn nhau từ trước đấy chứ?”

Ta đau đến kêu khẽ, mắt lập tức ngấn nước.

“Đốc công nói gì vậy?”

Ta buông tay hắn, giận dỗi ngồi xuống trước gương đồng.

Trình Tụ im lặng đứng sau một lúc rồi bất ngờ cầm lấy lược.

Hắn chải tóc cho ta từng chút một, động tác vô cùng nhẹ.

Trong gương, gương mặt vốn âm trầm ấy dưới ánh đèn bỗng trở nên dịu hơn vài phần.

“Ta nói gì, Lương Tứ cô nương hẳn tự hiểu.”

Ta nhìn má mình trong gương, chỗ bị hắn véo đã đỏ lên một mảng.

Trình Tụ lại như chẳng thấy, vẫn từ tốn nói.

“Nếu cô nương không hiểu cũng không sao.”

“Chẳng qua chỉ là con trai một vị Thị lang.”

“Ta muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c, muốn tru tam tộc cũng không phải chuyện khó.”

Chải tóc xong, đầu ngón tay lạnh của hắn khẽ lướt qua gáy ta.

Trình Tụ cúi xuống sát bên tai.

“Lương Tứ cô nương tốt nhất đừng nghĩ tới chuyện bỏ trốn.”

“Kinh thành này có nhiều người cô nương quen biết như vậy, cô nương thật sự nỡ mặc kệ họ sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giữa Thế Gian Thành Kiến - Chương 11: 11 | MonkeyD