Giữa Thế Gian Thành Kiến - 12

Cập nhật lúc: 13/08/2026 11:05

Ta lập tức đỏ mắt, nhưng vẫn cứng đầu ngồi thẳng, không chịu quay sang nhìn hắn.

“Đốc công không tin ta đến mức đó sao?”

“Thôi, ngài không tin thì tùy.”

“Ta buồn ngủ rồi, Đốc công về đi.”

Trình Tụ cười lạnh, từ phía sau giữ cằm ta.

“Ngoan ngoãn một chút.”

“Từ hôm nay, không có lệnh của ta, ngươi không được tự ý ra ngoài.”

Ta c.ắ.n môi, không đáp.

Một giọt nước mắt đúng lúc rơi xuống mu bàn tay hắn.

Trình Tụ như ghét bỏ mà lập tức rút tay về, nhìn ta thật lâu rồi mới quay người bỏ đi.

Cửa vừa khép, ta lập tức lau sạch nước mắt, quay lại ngắm mình trong gương.

Quả nhiên là ta.

Ngay cả khóc cũng vẫn rất đẹp.

Chỉ có một chuyện khiến ta phải suy nghĩ.

Trình Tụ vừa rồi… chẳng lẽ thật sự đang ghen sao.

Đỗ Nhược thấy hắn đi rồi mới cẩn thận bước vào.

“Phu nhân, đến giờ dùng bữa.”

Ta xua tay.

“Không ăn.”

Nàng ngạc nhiên.

“Ban nãy người còn bảo đói mà.”

“Hay vẫn ăn một chút đi.”

Ta quay mặt sang chỗ khác, làm ra vẻ hoàn toàn mất khẩu vị.

“Không muốn ăn nữa.”

“Các ngươi lui xuống đi, ta muốn nghỉ.”

Trong lòng ta lại rất bình tĩnh.

Lát nữa nhất định sẽ có người tự tìm tới dỗ ta ăn.

Cùng lúc ấy, ở một nơi khác, Lư Đạo Viễn đang đứng trước mặt Trình Tụ mà trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi.

Từ ngày được phái làm ám vệ theo bên phu nhân, hắn thường xuyên cảm thấy cái đầu trên cổ mình không còn chắc chắn.

“Những gì thuộc hạ nghe thấy đều là sự thật, tuyệt đối không dám giấu nửa chữ.”

Trình Tụ ngồi trước mặt, sắc mặt còn đen hơn lúc ở Minh Hiên Đường.

Hắn chỉ nghe Tam Đồng và Tứ Điều báo nàng muốn ra ngoài cưỡi ngựa, sau đó lại có người nhìn thấy Triệu Vong Kiếm cũng xuất hiện ở ngoại thành.

Cơn ghen vừa nổi, hắn lập tức cho rằng Lương Ngân Liễu lén đi gặp tình nhân, vì thế mới giận dữ trở về chất vấn.

Trước khi về, hắn đã nghĩ ra vô số cách trừng phạt nàng.

Thế nhưng đến lúc nhìn thấy gương mặt nhỏ thản nhiên kia, chẳng hiểu sao nửa câu nặng cũng không thể nói cho trọn.

Bây giờ nghe rõ đầu đuôi, Trình Tụ lại nghĩ tới nước mắt đầy tủi thân của nàng mà đau đầu.

Dù sao chuyện cũng bắt đầu từ việc nàng nhất quyết tự ý ra ngoài cưỡi ngựa.

Hắn có hiểu lầm thì nàng chẳng lẽ không biết giải thích.

Cứng đầu đến mức ấy cũng chẳng biết giống ai.

Chỉ giỏi khóc.

Nếu là phi tần trong cung, tính tình như vậy sớm đã bị ném vào lãnh cung.

Nghĩ đến giọt nước mắt vừa rồi rơi trên tay, lòng hắn càng bực bội.

Đồ ngốc ấy bị mắng cũng đáng.

Trình Tụ quay trở lại cung, cố ép mình không nghĩ nữa.

Đến tối muộn, khi về Trình phủ, hắn làm như thuận miệng gọi Tam Đồng tới.

“Phu nhân đang làm gì?”

Tam Đồng cung kính đáp: “Phu nhân tối nay không dùng bữa, đã đi nghỉ rồi.”

Trình Tụ im lặng hồi lâu, sau đó cười lạnh mấy tiếng.

“Tốt.”

“Bây giờ còn biết giở tính với ta.”

“Không ăn thì thôi, cứ để nàng c.h.ế.t đói.”

Tam Đồng quỳ dưới đất, chẳng biết nên lui hay tiếp tục ở lại.

Chẳng bao lâu, Trình Tụ đột nhiên đứng bật dậy.

“Các ngươi hầu hạ kiểu gì vậy?”

“Phu nhân không ăn thì không biết ép nàng ăn sao?”

Tam Đồng cúi đầu thấp hơn, trong lòng lại âm thầm kêu oan.

Ban nãy chính Đốc công bảo cứ để phu nhân c.h.ế.t đói còn gì.

Trình Tụ chẳng buồn để ý, sải bước thẳng tới Minh Hiên Đường.

Chính hắn cũng không biết mình đang giận ai.

Có thể là giận Lương Ngân Liễu không biết trời cao đất dày, dám nói hắn mới là nam nhân thật sự.

Cũng có thể là giận Triệu Vong Kiếm đến giờ vẫn chưa chịu hết hy vọng.

Cửa phòng bị đẩy ra.

Ánh trăng lạnh lọt qua song cửa, rơi lên người nữ t.ử đang ngồi trước gương đồng.

Tóc nàng xõa dài sau lưng, đen óng như tơ.

Người lại gầy nhỏ, gương mặt chỉ bằng bàn tay.

Nghe tiếng động, nàng chậm rãi quay đầu.

Đôi mắt đen trắng rõ ràng còn ướt nước nhìn thẳng vào hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, đầu lưỡi Trình Tụ bỗng thấy đắng.

Rốt cuộc hắn cũng hiểu.

Người hắn giận nhất, từ đầu đến cuối vẫn là chính mình.

Ta khẽ gọi một tiếng.

“Đốc công.”

Giọng nghẹn đến mức nghe chính ta cũng thấy đau lòng.

Trong lòng lại âm thầm thở phào.

Làm ta sợ muốn c.h.ế.t, cứ tưởng tên này thật sự không tới nữa.

Trình Tụ lạnh mặt bước tới, đưa tay lau nước mắt.

“Biết sai chưa?”

Ta lắc đầu ngay.

Hắn bị chọc đến bật cười, khóe môi cong lên, đuôi mắt cũng khẽ nhướng, gương mặt vốn đẹp lại thêm vài phần tà khí.

“Ai cho ngươi không ăn cơm?”

“Ngươi giỏi lắm, hơi một chút là giở trò bỏ bữa.”

“Ở Lương gia cũng khó chiều như vậy sao?”

Ta quay mặt đi.

“Ở nhà không ai vu oan ta.”

“Nếu không phải ngươi tự ý ra ngoài thì có gặp hắn không?”

Trình Tụ cười nhạt, nâng cằm bắt ta quay lại.

“Đáng lẽ nên nhốt ngươi trong viện.”

“Đỡ cho người ngoài lúc nào cũng nhớ thương.”

Ta lập tức rơi thêm nước mắt.

“Đốc công xấu lắm.”

“Cả ngày ta không gặp được ngài, trong lòng buồn bực.”

“Ta lại chẳng ngồi yên được nên mới ra ngoài dạo một vòng.”

“Nếu ngài chịu đi cùng ta thì đã chẳng có chuyện hôm nay.”

Hắn vừa thấy ta khóc đã cau mày, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

Thế nhưng tay lại lấy khăn ra, lau nước mắt rất nhẹ.

“Nói như vậy, cuối cùng vẫn là lỗi của ta?”

Tên thái giám c.h.ế.t tiệt.

Không trách ngài thì trách ai.

Ta tủi thân gật đầu.

“Ừm.”

Trình Tụ khẽ mắng mấy tiếng.

“Đúng là chiều hư ngươi rồi.”

“Bây giờ còn dám mắng ta xấu.”

“Đáng lẽ phải thật sự bỏ đói một bữa cho nhớ.”

Hắn chịu tới đây, khổ nhục kế của ta đã thành công được một nửa.

Ta bèn nhẹ nhàng áp má vào lòng bàn tay hắn, ngẩng lên nhìn bằng vẻ chân thành nhất.

“Trong lòng ta chỉ có Đốc công.”

“Nếu Đốc công không cần ta nữa, ta thà c.h.ế.t đói còn hơn.”

Trình Tụ nhìn ta thật lâu.

Gương mặt ấy rõ ràng như hận ta đến nghiến răng, nhưng ánh mắt lại chẳng thể rời đi.

Trong lòng hắn hẳn đang có vô số suy nghĩ trái ngược giằng co đến rối loạn.

Ta thì chẳng rảnh giằng co gì cả.

Ta lập tức vòng tay ôm eo hắn.

“Đốc công, lần sau cùng ta ra ngoài cưỡi ngựa được không?”

Cả người hắn lại cứng.

Cuối cùng vẫn không đẩy, chỉ đưa tay vuốt tóc rồi lạnh giọng.

“Được rồi, sao dính người thế.”

“Ta không có nhiều thời gian rảnh để ngày ngày theo ngươi cưỡi ngựa.”

Ta nghe xong liền khẽ thở dài.

Trình Tụ lập tức dừng tay.

“Nếu buồn chán thì cứ ra phố dạo.”

“Các cửa hàng thích gì thì mua nấy.”

“Nếu có kẻ dám chọc ngươi, cứ đ.á.n.h ngay tại chỗ, ta sẽ chống lưng.”

“Nếu muốn cưỡi ngựa thì báo trước một tiếng.”

“Dẫn theo Ngũ Bính và Lục Vạn, hai người họ biết cưỡi ngựa, đủ bảo vệ ngươi.”

Ta ôm hắn c.h.ặ.t hơn, nghiêm túc hỏi.

“Vậy nếu ta nhớ Đốc công thì làm sao?”

Trình Tụ nghiến răng, cũng chẳng biết đang bực ta hay bực chính mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giữa Thế Gian Thành Kiến - Chương 12: 12 | MonkeyD