Giữa Thế Gian Thành Kiến - 14

Cập nhật lúc: 13/08/2026 11:06

Ta đang vui nên mắt cũng cong lên, khóe môi đầy vẻ đắc ý.

Hai sợi dây trên áo theo đó cứ lay qua lay lại trước mắt hắn, làm người ta vô cớ thấy bực.

Cũng giống tối nay ở Minh Hiên Đường.

Rõ ràng Trình Tụ biết ta nói dối, vậy mà vẫn bị ta làm cho tâm tình rối tung.

Hắn cụp mắt, không vạch trần, chỉ mặc ta khoe khoang.

“Ta có một loại t.h.u.ố.c bột gây ảo giác.”

“Ngửi phải sẽ nhìn thấy thứ bản thân sợ nhất.”

“Là Tu Nhiên ca ca cho ta mang theo phòng thân, lợi hại lắm.”

Nói đến đây, Trình Tụ bỗng đưa tay nắm lấy hai sợi dây đang lay trước n.g.ự.c ta rồi ngẩng lên nhìn.

Ánh mắt ấy khiến ta chẳng hiểu gì.

Trong lòng hắn chỉ có một câu.

Rốt cuộc nàng có bao nhiêu ca ca vậy.

Xe của Nhiếp Chính Vương đã đi xa, con hẻm nhỏ lập tức yên tĩnh trở lại.

Ta cúi xuống nhìn tay Trình Tụ vẫn đang giữ hai sợi dây trên áo mình, trong lòng đầy nghi hoặc.

Hắn kéo áo ta làm gì vậy.

Ta hơi lạnh nên vô thức nhích sát hơn.

“Đốc công không thích hai sợi dây này sao?”

Trình Tụ lập tức buông tay, quay người đi rất nhanh.

“Đi thôi, ăn cơm.”

Giọng nghe lạnh nhạt như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Ta vội đuổi theo rồi nắm lấy bàn tay đang buông bên người hắn.

Trình Tụ định rút ra, ta liền siết nhẹ ngón tay.

“Đông người thế này, ngài không sợ có người vô ý va phải ta sao?”

Hắn không trả lời, nhưng cũng chẳng tiếp tục rút tay nữa.

Món ăn ở Hoài Các quả nhiên xứng với danh tiếng.

Chỉ tiếc lúc ấy trời đã rất muộn, bụng ta lại hơi khó chịu, nếm được vài món liền đặt đũa xuống.

Trình Tụ từ nãy chỉ thong thả uống rượu, thấy ta ngừng ăn mới nhướng mày.

“Không hợp khẩu vị?”

Ta cười đáp: “Buổi tối ăn nhiều quá không tốt.”

“Chỉ cần không đói đến mức mất ngủ là được.”

Hắn đặt chén rượu xuống, liếc ta một cái.

“Xem ra vẫn chưa thật sự đói.”

Ta mặc kệ câu châm chọc ấy.

“Dù sao vẫn phải cảm ơn Đốc công chịu đi cùng ta.”

“Đây là lần đầu tiên ta tự tới Hoài Các đấy.”

Trình Tụ dời mắt sang nơi khác.

“Ăn xong rồi thì về.”

Xe ngựa lăn chậm trên đường đêm.

Ta ngáp một cái, nhìn người ngồi đối diện đang nhắm mắt dưỡng thần.

“Đốc công?”

Hắn không mở mắt, chỉ lười biếng đáp một tiếng.

Ta nhích tới gần rồi hạ giọng bên tai hắn.

“Ta có thể gối lên đùi ngài một lát không?”

Hơi thở lướt qua tai, Trình Tụ lập tức nghiêng đầu tránh.

Hắn mở mắt, cười lạnh.

“Ngươi nói xem?”

Nếu hắn đã thành tâm hỏi như vậy, ta đương nhiên không khách khí nữa.

Chưa kịp để Trình Tụ phản ứng, ta đã nghiêng người nằm xuống, gối đầu thật yên ổn trên đùi hắn.

“Lương Ngân Liễu!”

Hắn lập tức đưa tay đẩy.

Ta vòng hai tay ôm lấy eo, vùi mặt vào người hắn.

“Chính ngài bảo ta nằm mà.”

“Ta nói khi nào?”

Giọng Trình Tụ lập tức cao hơn.

Hắn kéo ta dậy, không ngờ dùng sức quá mạnh, một tiếng xé vải vang lên ngay trong khoang xe.

Ta cũng kêu thất thanh.

Lưng bỗng lạnh toát.

Ta theo bản năng ôm hắn c.h.ặ.t hơn.

Trình Tụ cứng người, nhất thời chẳng nói được gì.

Chuyện này thật sự nằm ngoài dự liệu của cả hai.

Ta vốn chỉ chọn bộ váy lụa mỏng nhất vì nó tôn dáng đẹp, nào ngờ một cái kéo đã rách hẳn phía sau.

Bây giờ nếu bước xuống xe với lưng lộ ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa.

Ta âm thầm mắng một câu.

Tên thái giám c.h.ế.t tiệt này lực tay đúng là lớn đến kinh người.

Đang không biết xử lý thế nào, Trình Tụ đã tháo áo choàng ngoài của mình, phủ kín lên người ta.

Mùi đàn hương quen thuộc lập tức bao quanh.

Ta cau mày, bỗng chẳng còn tâm trạng nói gì.

Bình thường gặp hoàn cảnh này, ta chắc chắn đã nhân cơ hội trách hắn, nào là Đốc công xấu, Đốc công không thương ta nữa.

Nhưng lúc ấy cả người thật sự thấy lạnh.

Cho dù quấn áo choàng vẫn không ấm lên bao nhiêu.

Ta lại vừa ăn xong, cơn buồn ngủ kéo tới khiến đầu óc nặng trĩu, chỉ muốn nằm im.

Đùi Trình Tụ cứng ngắc, gối chẳng dễ chịu chút nào.

Mùi đàn hương trên áo hắn lại càng khiến ta khó chịu.

Ta ghét mùi ấy từ rất lâu rồi.

Ngày nhị tỷ mất, nhà mời cao tăng tới siêu độ.

Khói đàn hương trong đại sảnh cuộn từng làn, mờ mịt đến mức ta có cảm giác linh hồn nhị tỷ cũng đang theo khói bay đi.

Xung quanh toàn tiếng khóc, còn ta chỉ cố nhìn cho rõ gương mặt nàng lần cuối.

Thế nhưng mùi đàn hương nồng đến đau đầu, làm mắt ta hoa lên, càng nhìn càng không thấy gì.

Từ đó, chỉ cần ngửi thấy mùi này, trong lòng ta lại vô cớ bức bối.

Ta hơi cựa người, định ngồi dậy.

Một bàn tay lại nhẹ nhàng đặt lên lưng, chậm rãi vuốt xuống.

Ta suy nghĩ một lát rồi thôi không động nữa.

Mãi đến khi xe về tới Trình phủ, ta vừa ngồi dậy đã thấy đầu nặng chân nhẹ, suýt ngã ngay trong xe.

Ta chỉ nghĩ đều tại mùi đàn hương trên người Trình Tụ hun đến đau đầu.

Xuống xe, gió đêm vừa lướt qua, cả người ta lập tức run lên.

Sao tự nhiên lạnh đến thế.

Ta kéo c.h.ặ.t áo choàng, mới đi được hai bước đã bị người phía sau bế ngang lên.

Trình Tụ không nói câu nào, ôm ta đi nhanh về Minh Hiên Đường.

Bước chân hắn rất vững.

Ta nằm trong tay hắn, không hiểu sao mặt lại nóng dần, cuối cùng nhịn không được ngẩng lên nhìn.

Ban ngày rõ ràng cũng là gương mặt này, sao lúc này lại thấy đẹp hơn nhiều vậy.

Trình Tụ nhận ra ánh mắt, lập tức hừ lạnh.

“Sao, không muốn ta ôm?”

Ta lắc đầu, nhìn hắn rất nghiêm túc.

“Không phải.”

“Chỉ là Đốc công đại nhân hôm nay đẹp quá.”

Hắn liếc xuống.

“Còn nói linh tinh ta sẽ ném ngươi xuống.”

Khó khăn lắm ta mới nói thật lòng một lần, hắn lại chẳng chịu tin.

Ta lười tranh cãi, trực tiếp rúc sâu vào lòng, vùi mặt lên n.g.ự.c hắn cho đỡ nóng.

Minh Hiên Đường sáng trưng ánh đèn.

Vào đến phòng, hơi ấm cuối cùng cũng bao quanh người.

Trình Tụ miệng nói sẽ ném, nhưng lúc đặt ta xuống giường lại nhẹ đến mức gần như chẳng có tiếng động.

Ta nhìn hắn, nhỏ giọng nói.

“Đa tạ Đốc công.”

Trình Tụ đang định đứng thẳng thì bỗng cau mày.

Hắn đưa tay chạm trán ta.

“Sao mặt đỏ thế?”

Ta bình thản lắc đầu.

“Không sao, chắc vừa rồi gặp gió lạnh.”

Sắc mặt hắn lập tức tối xuống.

“Không sao cái gì.”

“Trán nóng thế này còn nói không sao.”

Hắn quay sang đám nha hoàn ngoài cửa, giọng lập tức nghiêm lại.

“Đi mời đại phu.”

“Hai người nấu canh gừng.”

“Hai người đun nước.”

“Còn ngươi, mang một chậu nước ấm vào đây.”

Ta vội ngăn.

“Không cần đâu, ta thật sự không sao.”

“Muộn rồi, đừng làm mọi người vất vả.”

“Từ nhỏ ta ít bệnh lắm, sức khỏe rất tốt.”

Trình Tụ bỗng bật cười, giống như bị ta chọc tức đến buồn cười.

“Ngươi nói từ nhỏ tới lớn chưa từng nhiễm phong hàn sao?”

Ta gật đầu chắc nịch.

“Đúng.”

Hắn vừa kéo áo choàng khỏi người, ta lập tức chui sâu vào chăn.

“Lạnh.”

Trình Tụ cười khẽ một tiếng, lấy khăn ướt lau mặt cho ta.

“Thế này mà gọi là không bệnh?”

Khăn mát áp lên mặt vô cùng dễ chịu.

Ta nhắm mắt, chẳng còn muốn cãi nữa.

Vừa nằm xuống đã thấy buồn ngủ dữ dội.

Trong cơn mơ màng, một bàn tay lạnh chạm lên má.

Thoải mái quá.

Ta kéo bàn tay ấy xuống cổ, áp vào nơi nóng nhất.

Không biết ngủ bao lâu, ta lại nghe giọng Trình Tụ gọi.

“Dậy đi, uống t.h.u.ố.c.”

Ta miễn cưỡng ngồi dậy, mắt gần như mở không nổi.

Giọng cũng khàn đi, nghe còn mang theo chút ấm ức.

“Đốc công, ta từ nhỏ thật sự ít khi bị bệnh.”

Câu này ta nói thật.

Từ sau sáu tuổi, trong mắt cả nhà ta gần như chưa từng bệnh lần nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giữa Thế Gian Thành Kiến - Chương 14: 14 | MonkeyD