Giữa Thế Gian Thành Kiến - 13

Cập nhật lúc: 13/08/2026 11:05

Hắn đưa tay che mắt ta lại.

“Ngươi rảnh rỗi quá sao?”

“Nhớ ta làm gì?”

Ta đáp vô cùng tự nhiên.

“Ta thích Đốc công, đương nhiên sẽ nhớ.”

“Đồ không biết xấu hổ.”

“Sau này bớt nói mấy câu giả dối ấy đi.”

Không nhìn được mặt hắn, nhưng ta nghe ra giọng càng lúc càng lạnh.

Ta quyết định chọc thêm một chút.

“Ta không nói dối.”

Ta dùng ch.óp mũi cọ nhẹ vào người hắn, giọng càng tủi thân.

“Đốc công sao lúc nào cũng giận ta vậy?”

“Ngài thật sự ghét ta sao?”

Trình Tụ bỗng im bặt.

Ta chậm rãi thả tay, từng chút một lùi ra sau.

Ngay giây tiếp theo, hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay, kéo ta trở lại.

Bàn tay che mắt cũng bỏ xuống.

Ta vừa ngẩng đầu đã thấy gương mặt lạnh tanh của hắn.

“Muốn ăn gì?”

Ta biết đã tới lúc dừng, lập tức ngoan ngoãn cúi đầu.

“Gì cũng được.”

Trình Tụ vuốt má, ngón tay cái lướt nhẹ qua môi ta, chẳng rõ cố tình hay vô thức.

“Trời tối rồi, Hoài Các lúc này đang náo nhiệt.”

“Ta đưa phu nhân tới đó dùng bữa, được không?”

Hoài Các là t.ửu lâu nổi danh nhất kinh thành.

Cha và đại ca ta bình thường ít tới, chỉ khi tiếp khách quý hoặc lễ tết mới sai người mang món từ đó về phủ.

Ta từng ăn vài lần, lần nào cũng ngon đến mức nghi ngờ đầu bếp nhà mình thường ngày có phải dùng chân nấu cơm hay không.

Ta vừa định gật đầu, Trình Tụ đã nhìn thấy ánh mắt sáng lên của ta.

Hắn lập tức cong môi, cố ý nói.

“Thôi vậy.”

“Phu nhân vốn đâu thích ăn cơm, cứ động một chút là tuyệt thực.”

Tên thái giám c.h.ế.t tiệt.

Trong đầu ta lập tức hiện ra vô số lời để mắng, nhưng ngoài mặt vẫn cười vô cùng ngọt.

“Có Đốc công đi cùng, ta nhất định ăn được.”

Thấy tâm trạng hắn đã tốt hơn, ta đứng dậy khoác tay, bắt đầu làm nũng.

“Đốc công tốt bụng, ta đói rồi.”

“Ngài đưa ta đi ăn có được không?”

Đại ca từng nói cả thiên hạ chẳng ai biết làm nũng hơn ta.

Ta cũng thấy hắn nói đúng.

Sau khi nhị tỷ mất, mẹ ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt.

Đại tỷ cũng buồn đến chẳng còn sức làm gì.

Tam tỷ biết an ủi, nhưng nàng cười không nổi, ánh mắt lại đầy đau thương, nên lời dỗ dành nghe thế nào cũng chẳng khiến người ta nhẹ lòng.

Chỉ có ta ngày ngày làm ra vẻ vô tư chẳng biết sống c.h.ế.t, hết ôm mẹ làm nũng lại kéo các tỷ chơi cùng.

Ta cứ gây chuyện nhỏ, khiến các nàng bận lòng, rồi lại nghĩ đủ cách chọc mẹ cười.

Từng ngày như vậy, ta mới từ từ kéo cả nhà ra khỏi nỗi đau quá sâu kia.

Từ đó ta hiểu, chỉ biết làm nũng cũng không đủ.

Muốn người ta luôn nhớ tới mình, tốt nhất phải khiến họ lúc nào cũng bận tâm.

Có chuyện để lo cho ta, họ sẽ chẳng còn quá nhiều thời gian chìm trong chuyện khác.

Ta cũng dần nhận ra, người đời thường không thích nữ t.ử quá thông minh phô ra ngoài.

Nhưng quá ngốc thì bị xem thường, quá nhõng nhẽo lại khiến người ta phiền.

Tốt nhất là vừa đáng yêu vừa ngây thơ, lúc cần thì biết điều, lúc khác lại có chút sắc sảo, thỉnh thoảng còn gây ra vài việc khiến người bên cạnh đau đầu.

Có như vậy, người ta mới chẳng đoán hết được, vừa yêu vừa giận, lúc nào cũng phải để tâm.

Muốn giữ một trái tim, ít nhiều phải có chút bản lĩnh như thế.

Chưởng quầy Hoài Các nhận ra Trình Tụ, vừa thấy đã nhiệt tình nghênh đón.

Biết hắn không thích vòng vo, người lập tức dẫn chúng ta lên Tiên Tự Các.

Không ngờ vừa đi lên lầu đã đụng phải Nhiếp Chính Vương.

Ta vừa thấy người đã thầm mắng trong lòng.

Lão già c.h.ế.t tiệt này đúng là âm hồn không tan.

Năm đó hắn từng muốn nạp trưởng tỷ của ta làm thiếp, ba lần bảy lượt cố ý tiếp cận.

Nếu không phải ta phát hiện sớm, e rằng đại tỷ thật sự đã bị hắn lừa.

Hôm nay gặp ta, chỉ có thể coi như hắn xui xẻo.

Nhiếp Chính Vương bề ngoài không xấu, thậm chí còn có phần phong nhã.

Chỉ tiếc thân thể yếu ớt, năm xưa ta giả ma dọa một lần đã khiến hắn bệnh liền bốn năm ngày.

Bây giờ hắn vẫn cười như gió xuân.

“Thật trùng hợp, vậy mà lại gặp Đốc công ở đây.”

Ánh mắt hắn rất nhanh chuyển sang người ta, mang theo ý trêu ghẹo không giấu.

“Năm xưa nhìn Ngân Liễu vẫn chỉ là một đứa trẻ.”

“Chớp mắt một cái, quả nhiên đã trưởng thành rồi.”

Ta làm như hoàn toàn không hiểu ánh mắt ấy, cười rạng rỡ hành lễ.

“Thần phụ tham kiến Nhiếp Chính Vương.”

“Con người ai rồi cũng phải lớn thôi.”

Giống như ai rồi cũng phải c.h.ế.t vậy.

Nhiếp Chính Vương càng nhìn ta càng không che giấu vẻ hứng thú.

Trình Tụ đứng bên cạnh cong khóe môi, nhưng nụ cười không hề tới đáy mắt.

“Có thể gặp Vương gia ở đây cũng là vinh hạnh của thần.”

“Vương gia ngày ngày bận quốc sự, không biết chưởng quầy Hoài Các hầu hạ có chu toàn không?”

Nhiếp Chính Vương cười lớn.

“Nói đến hầu hạ người khác, trong thiên hạ ai có thể hơn công công?”

Sắc mặt Trình Tụ chẳng thay đổi.

“Vương gia quá khen.”

Nhiếp Chính Vương lại quay sang ta.

“Ngân Liễu, Trình công công am hiểu việc hầu hạ nhất.”

“Ngươi gả được cho hắn, thật sự có phúc.”

Nói xong, hắn cùng đám tùy tùng cười ầm lên rồi bỏ đi.

Trình Tụ vẫn thản nhiên bước tiếp, cứ như chẳng nghe thấy câu nào.

Ta đi được mấy bước, suy nghĩ một lát rồi khẽ kéo tay áo hắn.

Ta ghé sát, nói nhỏ ngay bên tai.

“Ta giúp ngài trút giận nhé.”

Nhiếp Chính Vương vốn háo sắc.

Vừa gặp Lương Ngân Liễu, trong lòng hắn đã ngứa ngáy, chỉ vì kiêng dè Trình Tụ nên không dám quá phận.

Rời Hoài Các, hắn lập tức lên xe, định tới ngõ Yên Liễu tìm vui.

Xe chạy được một đoạn, hắn bắt đầu buồn ngủ.

Trong cơn mơ màng, hắn bỗng cảm thấy có bàn tay lạnh lẽo đang sờ lên tay mình.

Nhiếp Chính Vương giật b.ắ.n, mở mắt thật nhanh.

Trong xe chẳng có ai khác.

Hắn còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy dưới chân dường như có m.á.u đỏ đang từ từ tràn ra.

Nhiếp Chính Vương sợ đến hét lớn.

“Dừng xe!”

Thị vệ lập tức rút kiếm chạy tới.

“Vương gia, có chuyện gì?”

“Ngươi mù sao?”

“Không thấy m.á.u đầy xe à?”

Nhiếp Chính Vương cuống quýt co chân lên tránh.

Nhưng cúi xuống nhìn kỹ, dưới sàn lại sạch sẽ, chẳng có giọt m.á.u nào.

Hắn lập tức run bần bật.

Ma quỷ.

Nhất định lại là ma quỷ.

Cơn ác mộng năm xưa quay lại rồi.

Nhiếp Chính Vương hét thất thanh.

“Về phủ!”

“Mau đưa bổn vương về phủ!”

Ta và Trình Tụ nấp trong bóng tối gần đó, nghe tiếng hét vọng xa mà cười đến vui vẻ.

Ta quay sang nhìn hắn, mặt đầy đắc ý.

Trình Tụ cũng nhìn ta.

Không biết từ lúc nào, khóe môi hắn đã khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhạt.

Đây là lần đầu tiên trong đời có người chủ động thay hắn xả giận.

Cho dù cách trả thù ấy trẻ con đến đáng cười.

Ta phát hiện hắn cười thì càng vui, lập tức nhích tới gần hơn.

Nụ cười trên mặt Trình Tụ liền biến mất.

Hắn liếc ta một cái, ánh mắt rõ ràng bảo tránh xa.

Ta chẳng để tâm, còn quay đầu nhìn theo xe ngựa Nhiếp Chính Vương đã đi được bao xa.

Trình Tụ khẽ chậc một tiếng.

Nhìn bộ dạng đắc ý kia thật chẳng biết giống quý nữ nhà ai.

Dùng chút t.h.u.ố.c bột làm người ta gặp ảo giác mà cũng vui đến thế.

Theo hắn, báo thù thật sự phải là kéo kẻ thù vào địa lao, khiến chúng nếm đủ mọi đau đớn rồi mới tính.

Muốn trả thù càng phải biết nhẫn nhịn.

Ép cơn giận xuống thật sâu, đợi đến lúc có thể một lần ra tay khiến đối phương không ngóc đầu nổi, như vậy mới đáng.

Nhưng Lương Ngân Liễu rõ ràng chẳng hiểu kiểu đạo lý ấy.

Nàng mặc một bộ váy lụa xanh nhạt, đứng trong gió đêm, vạt áo mỏng khẽ lay.

Hai sợi dây trước n.g.ự.c thắt thành hình bướm cũng theo động tác mà đung đưa.

Nàng chỉ có chút t.h.u.ố.c bột trong tay đã vui đến như vừa thắng cả thiên hạ.

Ta ghé lại gần hắn.

“Đốc công có tò mò ta làm thế nào không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giữa Thế Gian Thành Kiến - Chương 13: 13 | MonkeyD