Hải Đường Trường An - Chương 10: Người Cầm Cờ

Cập nhật lúc: 03/07/2026 17:00

Mưa xuân kéo dài đến tận đêm.

Khi Cố Trường Uyên và Thẩm Vãn Ý rời khỏi trà lâu, cả kinh thành đã lên đèn. Ánh sáng vàng nhạt hắt xuống mặt đường còn đọng nước, phản chiếu từng chiếc đèn l.ồ.ng đỏ treo dưới mái hiên, khiến con phố vốn náo nhiệt ban ngày giờ lại mang theo vài phần tĩnh lặng.

Suốt quãng đường trở về, không ai lên tiếng.

Mảnh giấy đã được ghép lại cẩn thận, nằm yên trong tay áo Cố Trường Uyên.

"Đừng tin lời nàng nói."

Nếu người viết thật sự là A Nguyệt, vậy "nàng" trong câu nói ấy chỉ có thể là Triệu tiểu thư.

Nhưng...

Trong lòng hắn vẫn có một cảm giác rất lạ.

Một nha hoàn theo hầu Triệu tiểu thư gần mười năm, nếu muốn tố cáo chủ nhân thì tại sao không viết thẳng tên? Vì sao lại dùng một cách nói mập mờ như vậy?

Hay là...

Người nàng muốn nhắc tới vốn không phải Triệu tiểu thư.

Thẩm Vãn Ý ngồi trên xe ngựa, chống cằm nhìn màn mưa bên ngoài.

Nàng vốn là người không giỏi giấu tâm sự. Mỗi khi suy nghĩ điều gì, hàng mi dài sẽ vô thức rủ xuống, còn đầu ngón tay thì gõ nhịp lên thành cửa sổ.

Cố Trường Uyên nhìn nàng một lúc rồi khẽ hỏi:

"Muội đang nghĩ gì vậy?"           

"Đang nghĩ đến A Nguyệt."

Thẩm Vãn Ý quay đầu lại, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh đèn l.ồ.ng lay động ngoài phố.

"Nếu thật sự là nàng ấy để lại mảnh giấy, vậy chứng tỏ lúc ấy nàng vẫn còn tỉnh táo. Một người đã có thể nghĩ cách truyền tin thì sẽ không dễ dàng từ bỏ hy vọng sống."

Nàng dừng một chút rồi tiếp lời:

"Muội cứ có cảm giác... nàng ấy vẫn còn sống."

Cố Trường Uyên im lặng.

Thật ra hắn cũng mong như vậy.

Nhưng người đứng sau chuyện này quá cẩn thận.

Từ chiếc trâm, vụ rơi xuống nước cho đến việc bắt cóc A Nguyệt, đối phương gần như không để lại bất cứ sơ hở nào.

Nếu còn giữ A Nguyệt sống...

Chỉ có một khả năng.

Đối phương vẫn còn cần nàng.

Đêm ấy, thư phòng Cố phủ vẫn sáng đèn.

Cố Trường Uyên trải toàn bộ manh mối lên bàn.

Chiếc trâm bạch ngọc.

Hai mảnh giấy.

Danh sách khách dự Yến hội Hải Đường.

Vị trí chỗ ngồi của từng người.

Từng sự kiện nối tiếp nhau hiện lên trong đầu hắn.

Bất chợt, ánh mắt hắn dừng lại trên một cái tên.

Triệu Uyển Thanh, Triệu tiểu thư.

Hôm diễn ra yến hội, nàng là người đầu tiên rơi xuống nước.

Cũng là người đầu tiên khiến tất cả sự chú ý của mọi người bị kéo đi.

Nếu...

Nếu mục đích thật sự không phải g.i.ế.c nàng.

Mà chỉ là tạo ra một khoảng hỗn loạn...

Vậy người cần chiếc trâm nhất hôm ấy là ai?

Sáng hôm sau.

Tin tức người bán cá c.h.ế.t ở bến Vị Hà đã lan khắp kinh thành.

Quan phủ kết luận rất nhanh.

Say rượu, trượt chân rơi xuống nước.

Bách tính nghe xong cũng chỉ lắc đầu cảm thán vài câu rồi ai nấy lại tiếp tục cuộc sống thường ngày.

Chỉ có Cố Trường Uyên biết.

Một người quen sống trên sông nước từ nhỏ...

Không thể c.h.ế.t vì rơi xuống nước được.

Cùng lúc ấy, trong một căn viện nhỏ nằm ở phía tây kinh thành.

Một nam t.ử trung niên đang quỳ dưới đất, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống.

Phía sau tấm bình phong, chỉ thấp thoáng bóng một người đang ngồi.

Không nhìn rõ mặt, cũng không phân biệt được tuổi tác.

Người kia chậm rãi xoay chén trà trong tay.

"Tên bán cá c.h.ế.t rồi?"

"Vâng."

"Còn A Nguyệt?"

"Thuộc hạ đã đưa cô ta đến nơi khác."

Căn phòng rơi vào yên tĩnh.

Một lúc lâu sau, giọng nói sau tấm bình phong mới vang lên.

"Ngươi có biết..."

"Ta ghét nhất điều gì không?"

Nam t.ử trung niên cúi rạp người xuống đất.

"Thuộc hạ không dám."

Người kia khẽ cười, tiếng cười rất nhẹ nhưng lại khiến cả căn phòng lạnh đi vài phần.

"Ta ghét nhất... là có người tự cho mình thông minh."

Chén trà trong tay hắn bỗng bị đặt xuống.

"Chiếc trâm..."

"Đã đến tay Cố Trường Uyên."

Nam t.ử trung niên run lên.

"Thuộc hạ..."

"Là thuộc hạ sơ suất..."

"Không."

Giọng nói kia cắt ngang.

"Không phải ngươi."

"Là hắn."

Người phía sau bình phong chậm rãi đứng dậy.

Ánh nắng sớm chiếu qua lớp rèm trúc, chỉ soi rõ một bàn tay trắng lạnh đang đặt lên mặt bàn.

Đầu ngón tay người ấy khẽ gõ lên tấm bản đồ kinh thành.

Một tiếng.

Rồi một tiếng nữa.

"Ta vốn tưởng... người đầu tiên phát hiện chiếc trâm sẽ là Tiêu Cảnh Hành."

"Không ngờ... lại xuất hiện thêm một Cố Trường Uyên."

Khóe môi người kia khẽ nhếch lên.

"Đã như vậy..."

"Thì đổi cách chơi."

Đúng lúc ấy.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

Một hắc y nhân quỳ xuống.

"Chủ nhân, Cố Trường Uyên sáng nay... đã rời phủ."

"Đi đâu?"

"Đến...Thẩm phủ."

Người sau bình phong khẽ cười.

"Nếu vậy..."

"Thì mời Thẩm tiểu thư... vào ván cờ đi."

Ngoài sân.

Một cánh hải đường theo gió rơi xuống mặt hồ.

Những gợn sóng nhỏ lặng lẽ lan ra.

Giống như một quân cờ vừa được đặt xuống.

Mà người cầm cờ...

Cuối cùng cũng bắt đầu lộ diện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.