Hải Đường Trường An - Chương 11: Quân Cờ Đầu Tiên

Cập nhật lúc: 05/07/2026 12:02

Mưa xuân vừa dứt.

Những phiến đá xanh trước cổng Thẩm phủ vẫn còn đọng nước, phản chiếu bóng cây hải đường đang độ nở rộ. Gió sớm thổi qua mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng trong thư phòng, bầu không khí lại nặng nề hơn hẳn ngày thường.

Cố Trường Uyên vừa bước vào đã nhìn thấy Thẩm Vãn Ý ngồi bên án thư.

Nàng chống cằm, trước mặt bày đầy giấy b.út, trên mỗi tờ đều vẽ những ký hiệu kỳ lạ. Có tờ còn chi chít tên người và mũi tên nối qua nối lại, nhìn chẳng khác gì một tấm bản đồ.

Nghe tiếng bước chân, nàng lập tức ngẩng đầu.

"Huynh tới rồi."

Cố Trường Uyên liếc qua mặt bàn, không nhịn được hỏi:

"Muội đang làm gì?"

"Nhớ người."

"..."

Thấy hắn im lặng, Thẩm Vãn Ý liền cười.

"Không phải nhớ theo ý huynh nghĩ đâu."

Nàng cầm một tờ giấy lên, giải thích rất nghiêm túc.

"Muội phát hiện trí nhớ của mình không tốt bằng huynh, nên tối qua ngồi ghi lại toàn bộ những người đã xuất hiện trong Yến hội Hải Đường."

Nàng vừa nói vừa chỉ lên từng cái tên.

"Đây là Triệu tiểu thư."

"Đây là A Nguyệt."

"Đây là người đ.á.n.h đàn."

"Đây là vị phu nhân làm đổ chén trà."

"Đây là tiểu công t.ử cứ đứng ăn bánh cả buổi."

Cố Trường Uyên nhìn những nét chữ ngay ngắn trên giấy, ánh mắt dần trở nên chăm chú.

Thẩm Vãn Ý quả thật không có trí nhớ như hắn.

Nhưng nàng có một ưu điểm khác.

Nàng nhớ...

Những điều mà người khác cho là không quan trọng.

Bỗng nhiên, đầu ngón tay hắn dừng lại trên một cái tên.

"Đây là ai?"

Thẩm Vãn Ý nhìn theo.

"Là nhạc công."

"Muội nhớ hắn?"

"Đương nhiên."

Nàng gật đầu.

"Hắn đ.á.n.h sai một nhịp."

Cố Trường Uyên khựng lại.

"Đánh sai?"

"Ừ."

Thẩm Vãn Ý chống cằm nhớ lại.

"Lúc Triệu tiểu thư rơi xuống nước, tiếng đàn vừa hay ngừng một nhịp. Khi ấy mọi người đều quay đầu nhìn xuống hồ, chỉ có nhạc công là người đầu tiên đứng bật dậy."

Nàng nói xong lại cười.

"Muội vốn học đàn từ nhỏ nên nghe rất rõ."

Nụ cười trên môi Cố Trường Uyên chậm rãi biến mất.

Nếu tất cả đều là sắp đặt...

Thì tiếng đàn ngắt quãng hôm ấy...

Có thể chính là ám hiệu.

Đúng lúc ấy, gia đinh bước vào thông báo.

"Tiểu thư, ngoài phủ có người cầu kiến."

"Là ai?"

"Tam hoàng t.ử điện hạ."

Cả thư phòng lập tức yên tĩnh.

Thẩm Vãn Ý theo bản năng nhìn sang Cố Trường Uyên.

Trong lòng nàng vẫn nhớ rõ vị thiếu niên áo trắng đã giúp mình lấy con diều hôm ấy. Chỉ là nàng không ngờ, ngài ấy lại đến đây vào lúc này.

Một lát sau, Tiêu Cảnh Hành bước vào.

Hôm nay chàng không mặc hoa phục, chỉ khoác trường sam màu nguyệt bạch, bên hông đeo một khối ngọc bội màu xanh nhạt. Nếu không nhìn đoàn thị vệ đứng ngoài cổng, e rằng chẳng ai nghĩ đây là một vị hoàng t.ử.

Thẩm đại nhân đích thân ra nghênh tiếp.

Sau vài câu khách sáo, Tiêu Cảnh Hành mới nhìn sang Cố Trường Uyên.

"Cố công t.ử."

"Có thể nói chuyện một lát không?"

Ba người chuyển sang đình viện phía sau.

Nước mưa vẫn còn nhỏ từng giọt từ mái ngói xuống hồ cá.

Tiêu Cảnh Hành lấy từ tay áo ra một quyển sổ mỏng, đặt lên bàn đá.

"Đây là danh sách người ra vào bến Vị Hà trong ba ngày gần đây."

Cố Trường Uyên mở ra.

Ánh mắt hắn dừng ngay ở một cái tên.

Lưu Tam - chủ chiếc thuyền chở hàng rời bến đúng vào thời điểm A Nguyệt mất tích.

"Người này đâu?"

"C.h.ế.t rồi."

Tiêu Cảnh Hành đáp rất bình thản.

"Thi thể được tìm thấy sáng nay ở hạ lưu."

Thẩm Vãn Ý bất giác siết c.h.ặ.t bàn tay.

Lại thêm một người c.h.ế.t.

Đầu mối vừa xuất hiện đã lập tức bị cắt đứt.

Tiêu Cảnh Hành nhìn vẻ mặt hai người rồi chậm rãi nói tiếp:

"Nhưng trước khi c.h.ế.t, hắn từng đến một nơi."

"Cửa hàng cầm đồ Vĩnh An."

Cố Trường Uyên ngẩng đầu.

"Cầm đồ?"

"Không."

Tiêu Cảnh Hành khẽ lắc đầu.

"Hắn không mang đồ đến cầm."

"Chỉ vào đó khoảng nửa khắc rồi rời đi."

Một cửa hàng cầm đồ.

Một người lái thuyền.

Một nha hoàn mất tích.

Ba chuyện tưởng như không liên quan, nay lại bất ngờ nối với nhau bằng một sợi chỉ vô hình.

Cố Trường Uyên khép cuốn sổ lại.

"Điện hạ muốn điều tra cửa hàng ấy?"

Tiêu Cảnh Hành mỉm cười.

"Không."

Ánh mắt chàng dừng trên Cố Trường Uyên.

"Ta muốn xem xem rốt cuộc Cố công t.ử sẽ điều tra như thế nào."

Trong khoảnh khắc ấy, hai người nhìn nhau rất lâu.

Một người từng sống lại.

Một người nổi tiếng mưu trí trong hoàng thất.

Không ai nói thêm lời nào.

Nhưng Thẩm Vãn Ý lại có cảm giác...

Kể từ hôm nay, hai người họ sẽ không còn chỉ là người cùng điều tra một vụ án.

Mà sẽ trở thành những đối thủ luôn âm thầm thử thách lẫn nhau.

Đêm xuống.

Một chiếc xe ngựa lặng lẽ dừng trước cửa hàng cầm đồ Vĩnh An.

Người bước xuống xe khoác áo choàng đen, vành nón che khuất gần nửa gương mặt.

Chưởng quầy vừa nhìn thấy người ấy liền vội vàng cúi đầu.

"Chủ nhân."

Người kia không bước vào ngay.

Chỉ khẽ hỏi:

"Cố Trường Uyên đã điều tra đến đây chưa?"

"Vẫn … chưa."

Khóe môi người ấy khẽ cong lên.

"Vậy thì..."

"Ngày mai, hãy để hắn tìm được đến đây."

Ngọn đèn trong cửa hàng khẽ lay động theo gió.

Bóng người sau lớp rèm cũng theo đó mà kéo dài trên nền gạch.

Giống như...

Có người đang cố ý mở ra một cánh cửa để dẫn Cố Trường Uyên...

Tiến sâu hơn vào chiếc bẫy đã được chuẩn bị từ rất lâu trước đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.