Hải Đường Trường An - Chương 3: Người Không Nên Xuất Hiện
Cập nhật lúc: 01/07/2026 16:02
Gió xuân thổi qua mặt hồ, từng cánh hải đường chậm rãi rơi xuống mặt nước, gợn lên những vòng sóng nhỏ rồi tan biến.
Yến hội Hải Đường năm nào cũng được tổ chức bên hồ Vọng Xuân ở ngoại thành. Từ giữa trưa, xe ngựa của các thế gia đã nối đuôi nhau dừng trước cổng biệt viện. Thiếu niên, thiếu nữ trong kinh thành tụ họp dưới những tán cây đang độ nở rộ, tiếng đàn, tiếng sáo hòa lẫn tiếng cười nói khiến khung cảnh náo nhiệt hơn ngày thường.
Cố Trường Uyên xuống ngựa khá muộn.
Hắn đứng trước cổng biệt viện một lúc lâu, ánh mắt lặng lẽ lướt qua từng gương mặt quen thuộc.
Có người sau này trở thành trọng thần.
Có người c.h.ế.t nơi biên cương.
Có người chưa đầy hai năm nữa sẽ bị cuốn vào cuộc tranh đoạt ngôi vị mà mất đi cả gia tộc.
Nhưng lúc này, tất cả bọn họ vẫn chỉ là những thiếu niên, thiếu nữ vô tư của năm Khải An thứ bảy.
Có lẽ...
Chỉ mình hắn biết mười năm sau sẽ xảy ra những gì.
"Cố huynh!"
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Một thiếu niên mặc trường bào màu lam bước nhanh tới, trong tay còn phe phẩy chiếc quạt giấy.
"Lần đầu thấy huynh chủ động tới dự yến hội đấy."
Cố Trường Uyên nhìn người trước mặt.
Lục Minh.
Con trai thứ của Lễ bộ Thượng thư.
Kiếp trước, ba năm sau người này sẽ đỗ Trạng nguyên, rồi vì can gián mà bị biếm đến vùng biên viễn. Mãi đến khi hắn c.h.ế.t, hai người cũng chưa từng gặp lại.
Lục Minh thấy hắn im lặng thì đưa tay huơ huơ trước mặt.
"Huynh nhìn ta như vậy làm gì?"
"Chẳng lẽ chỉ mới một đêm đã quên bằng hữu rồi?"
Khóe môi Cố Trường Uyên khẽ cong lên.
"Không."
"Chỉ là... lâu rồi không gặp."
Lục Minh phá lên cười.
"Hôm qua còn cùng ta đ.á.n.h cờ, hôm nay đã nói 'lâu rồi không gặp'?"
"Xem ra huynh đọc sách đến hồ đồ thật."
Cố Trường Uyên cũng bật cười theo.
Lần này, hắn không giải thích.
Có những chuyện, chỉ mình hắn biết là đủ.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện. Lục Minh vốn là người hoạt bát, nói mười câu thì có đến chín câu là chuyện trên trời dưới đất. Cố Trường Uyên hiếm khi đáp lại, nhưng hôm nay lại kiên nhẫn lắng nghe từng lời.
Đột nhiên, phía trước truyền đến một trận náo động.
"Thẩm tiểu thư tới rồi!"
Không biết ai hô một tiếng, hơn nửa số thiếu niên trong viện đều vô thức quay đầu nhìn.
Cố Trường Uyên cũng ngẩng mắt.
Thẩm Vãn Ý mặc váy màu hạnh nhạt, bên hông đeo một chiếc túi thơm hình thỏ trắng. Nàng vừa bước xuống xe ngựa đã cười nói với nha hoàn bên cạnh, đôi mắt cong cong như vầng trăng đầu tháng. Mấy cánh hải đường đáp lên vai áo, càng khiến gương mặt ấy thêm phần rạng rỡ.
Nàng vốn là người nổi bật.
Không phải vì xuất thân.
Mà vì đi đến đâu cũng mang theo sức sống.
Lục Minh huých nhẹ khuỷu tay hắn.
"Nhìn gì mà chăm chú thế?"
Cố Trường Uyên bình thản thu hồi ánh mắt.
"Không có gì."
Lục Minh nhìn theo hướng hắn vừa nhìn, bỗng cười đầy ẩn ý.
"À...Thì ra là nhìn Thẩm tiểu thư."
Cố Trường Uyên còn chưa kịp đáp, Thẩm Vãn Ý đã phát hiện ra hai người.
Nàng xách váy chạy tới, động tác vẫn nhanh nhẹn như ban sáng.
"Cố Trường Uyên! Cảm ơn huynh nha!"
Lục Minh tròn mắt.
"Cảm... cảm ơn?"
Thẩm Vãn Ý cười tít mắt.
"Sáng nay nếu huynh ấy khai ta ra thì ta đã bị cha phạt cấm túc ba tháng rồi."
Đúng lúc ấy, tiếng chiêng bất ngờ vang lên giữa sân.
Một vị công công từ trong chính điện bước ra, cao giọng nói:
"Các vị công t.ử, tiểu thư."
"Yến hội năm nay có thêm một vị khách quý."
"Nhị hoàng t.ử điện hạ giá lâm."
Nụ cười trên môi Cố Trường Uyên bỗng tắt hẳn.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu.
Ở đầu con đường lát đá, một đoàn người đang tiến vào biệt viện.
Người đi đầu mặc cẩm bào màu đen thêu chỉ vàng, gương mặt tuấn tú, khí chất ung dung, khóe môi luôn giữ một nụ cười nhàn nhạt khiến người khác khó đoán được tâm tư.
Khoảnh khắc nhìn thấy người ấy, đồng t.ử của Cố Trường Uyên khẽ co lại.
Không đúng.
Trong ký ức của hắn...
Năm Khải An thứ bảy...
Người này không hề xuất hiện ở Yến hội Hải Đường.
Một cơn gió xuân thổi qua. Những cánh hoa hải đường chạm nhẹ lên mặt hồ.
Cố Trường Uyên siết c.h.ặ.t bàn tay.
Hắn chợt hiểu ra một điều.
Kể từ khoảnh khắc hắn sống lại...
Vận mệnh...
Đã bắt đầu thay đổi.
