Hải Đường Trường An - Chương 4: Hoa Rơi Xuống Nước
Cập nhật lúc: 01/07/2026 17:00
Sau khi Nhị hoàng t.ử bước vào biệt viện, bầu không khí vốn náo nhiệt bỗng chốc trở nên quy củ hơn hẳn. Các công t.ử đang tụm năm tụm ba trò chuyện đều đồng loạt đứng dậy hành lễ, ngay cả những tiểu thư vốn cười nói ríu rít cũng khẽ thu lại ý cười, lần lượt cúi người theo đúng lễ nghi.
Nhị hoàng t.ử mỉm cười, nâng tay ra hiệu miễn lễ.
"Chư vị không cần câu nệ. Hôm nay bản vương chỉ thuận đường ghé qua thưởng hoa, mọi người cứ tự nhiên như thường ngày."
Giọng nói ôn hòa, cử chỉ khiêm nhường, chỉ trong vài câu đã khiến không ít người sinh lòng hảo cảm.
Thế nhưng, Cố Trường Uyên lại lặng lẽ siết c.h.ặ.t bàn tay dưới ống tay áo.
Kiếp trước, hắn từng phò tá vị quân vương này suốt gần mười năm.
Nhị hoàng t.ử là người rất đặc biệt.
Chàng chưa từng nổi giận trước mặt quần thần, cũng hiếm khi để cảm xúc ảnh hưởng đến quyết định của mình. Dù đối diện với triều chính hay chiến sự, chàng vẫn luôn giữ được sự bình tĩnh khiến người khác khó lòng nhìn thấu suy nghĩ.
Cũng chính vì vậy, khi còn trẻ, rất nhiều người từng cho rằng vị điện hạ này quá ôn hòa để tranh ngôi.
Thế nhưng cuối cùng, người bước lên ngai vàng lại là chàng.
Không phải nhờ thủ đoạn.
Mà bởi chàng hiểu rất rõ, muốn ngồi vững trên vị trí cao nhất thiên hạ thì chỉ có nhân từ là chưa đủ.
Ánh mắt Cố Trường Uyên khẽ trầm xuống.
Kiếp trước, hắn từng tận mắt chứng kiến vị quân vương ấy thức trắng nhiều đêm để xử lý tấu chương, cũng từng thấy chàng vì một trận ôn dịch mà tự mình đến vùng dịch, bất chấp sự can ngăn của bá quan.
Nếu không có những biến cố sau này...
Có lẽ chàng sẽ là một minh quân được sử sách ca tụng.
Điều khiến Cố Trường Uyên để tâm không phải thân phận của đối phương.
Mà là...
Theo ký ức của hắn, Nhị hoàng t.ử tuyệt đối không xuất hiện ở Yến hội Hải Đường năm nay.
Chỉ một thay đổi nhỏ cũng đủ khiến toàn bộ ký ức của hắn trở nên không còn đáng tin nữa.
"Cố Trường Uyên."
Giọng nói quen thuộc kéo hắn trở về thực tại.
Thẩm Vãn Ý không biết đã đứng cạnh hắn từ lúc nào, trong tay còn cầm một xiên mứt quả vừa lấy trên bàn tiệc. Nàng thấy hắn nhìn chăm chú về phía Nhị hoàng t.ử thì cũng tò mò nhìn theo, sau đó nhỏ giọng hỏi:
"Huynh quen vị điện hạ đó à?"
Cố Trường Uyên khẽ lắc đầu.
"Không quen."
"Vậy sao nhìn người ta như sắp đ.á.n.h nhau đến nơi thế?"
Nàng chống cằm, nghiêng đầu quan sát hắn một lúc rồi bật cười.
"Hôm nay huynh lạ thật. Từ sáng đến giờ cứ như có tâm sự."
Cố Trường Uyên nhìn nụ cười rạng rỡ ấy, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Hắn không thể nói rằng mình đã sống thêm một kiếp.
Cũng không thể nói rằng chỉ cần nhìn thấy nàng bình an đứng trước mặt, hắn đã thấy tất cả những gì mình trải qua đều đáng giá.
Cuối cùng, hắn chỉ đáp bằng một câu rất nhẹ:
"Chắc là tối qua ngủ không ngon."
"Ta biết ngay mà!"
Thẩm Vãn Ý gật gù đầy vẻ hiểu chuyện.
"Đã bảo huynh đừng đọc sách đến khuya nữa. Hôm trước bá mẫu còn than với mẫu thân ta rằng đèn phòng huynh sáng đến tận nửa đêm."
Nàng vừa nói vừa tiện tay nhét thêm một miếng bánh hạt dẻ vào tay hắn.
"Ăn đi."
"Lúc đói thì đầu óc càng không tỉnh táo."
Cố Trường Uyên cúi đầu nhìn chiếc bánh trong lòng bàn tay, bất giác mỉm cười.
Hắn chợt nhận ra Thẩm Vãn Ý của hiện tại và Hiếu Hiền Hoàng hậu trong ký ức giống nhau ở một điểm.
Nàng luôn vô thức quan tâm đến người khác.
Chỉ là năm mười sáu tuổi, sự quan tâm ấy mang theo vẻ hồn nhiên của một thiếu nữ; còn mười năm sau, nó đã được giấu kín sau lớp lễ nghi và quy củ của Trung cung.
Đúng lúc ấy, giữa sân vang lên tiếng quan chủ sự.
"Năm nay vẫn theo lệ cũ. Trước tiên là thi cầm, sau đó đến thi thơ và b.ắ.n cung. Người đạt hạng nhất mỗi phần sẽ được bệ hạ ban thưởng."
Tiếng vỗ tay lập tức nổi lên khắp biệt viện.
Bỗng dưng, một tiếng nước lớn bất ngờ vang lên từ phía bờ hồ.
Ngay sau đó là tiếng la thất thanh.
"Có người rơi xuống nước!"
Tiếng đàn trong đình đột ngột dừng lại. Mọi người đồng loạt quay đầu, chỉ thấy giữa mặt hồ nổi lên từng vòng sóng lớn, một thiếu nữ mặc váy hồng đang vùng vẫy trong nước, gương mặt trắng bệch vì hoảng sợ.
Không khí trong biệt viện lập tức rối loạn.
Vài công t.ử biết bơi đã nhanh ch.óng lao xuống cứu người, còn các nha hoàn thì cuống quýt chạy đi gọi thị vệ.
Thẩm Vãn Ý cũng bước nhanh đến mép hồ, ánh mắt dõi theo đám người đang vây quanh vị tiểu thư vừa được kéo lên bờ.
Sau khi xác nhận người kia chỉ bị sặc nước chứ không nguy hiểm đến tính mạng, nàng mới khẽ thở phào.
Đúng lúc định quay đi, ánh mắt nàng bỗng dừng lại trên một vật nhỏ nằm dưới gốc liễu.
Đó là một chiếc trâm cài tóc bằng bạch ngọc.
Nàng cúi xuống nhặt lên, ngắm nghía một lúc rồi hơi nhíu mày.
"Có gì sao?"
Cố Trường Uyên bước đến.
Thẩm Vãn Ý xoay chiếc trâm trong tay, giọng nói không còn vẻ đùa cợt như lúc nãy.
"Lạ thật."
"Chiếc trâm này..."
"Không phải cái lúc nãy vị tiểu thư kia cài."
Cố Trường Uyên sững người.
"Muội chắc chứ?"
Thẩm Vãn Ý gật đầu rất tự nhiên.
"Đương nhiên, ta nhìn thấy rồi."
Nàng cười, giơ chiếc trâm lên trước ánh nắng.
"Vì cây trâm ban đầu đẹp hơn cái này nhiều."
"Nếu không đẹp, ta đâu có để ý."
Cố Trường Uyên không cười.
Hắn nhìn chằm chằm chiếc trâm trong tay nàng, trái tim bỗng chốc chìm xuống.
Trong ký ức của hắn...
Không hề có vụ rơi xuống hồ.
Cũng không hề có...
Chiếc trâm này.
