Hải Đường Trường An - Chương 34: Nước Cờ Ngoài Bàn Cờ

Cập nhật lúc: 10/07/2026 05:01

Tiếng vó ngựa dồn dập xé tan màn đêm yên tĩnh của kinh thành.

Con đường từ chân núi về nội thành vốn chỉ mất hơn nửa canh giờ, vậy mà với Cố Trường Uyên lúc này, từng nhịp thở đều dài như một năm.

Hai bên đường, đèn l.ồ.ng trước các cửa hiệu đã tắt gần hết, chỉ còn ánh trăng nhạt hắt xuống mặt đường đá xanh.

Trong đầu Cố Trường Uyên không ngừng hiện lên lời A Nguyệt trước lúc ngất đi.

"Bọn họ cố ý kéo các người rời khỏi kinh thành..."

Nếu tất cả đều là cái bẫy...

Vậy mục tiêu thật sự của Tề các lão rốt cuộc là gì?

G.i.ế.c Thẩm Hoài Chương?

Bắt Thẩm Vãn Ý?

Hay... lấy đi thứ gì đó trong Thẩm phủ?

Chưa đầy một khắc sau, hai người đã nhìn thấy cổng lớn Thẩm phủ từ xa.

Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến cả hai cùng khựng lại.

Đèn đuốc sáng rực.

Trước cổng phủ, hàng chục tên sát thủ đã bị trói gô, quỳ thành một hàng.

Binh sĩ mặc giáp đen đứng kín cả con phố.

Đó là... cấm vệ quân.

Cố Trường Uyên siết c.h.ặ.t dây cương, Tiêu Cảnh Hành cũng hơi sững sờ.

Ngay lúc ấy, cánh cổng Thẩm phủ chậm rãi mở ra. Một bóng người khoác trường bào màu xanh sẫm bước xuống bậc đá, ánh đèn l.ồ.ng hắt lên gương mặt ôn hòa quen thuộc.

Tiêu Cảnh Du.

Thấy hai người trở về, chàng chỉ mỉm cười rất nhẹ.

"Xem ra mọi người cũng bình an rồi."

Tiêu Cảnh Hành xuống ngựa trước.

"Hoàng huynh? Chuyện này là..."

Tiêu Cảnh Du đưa mắt nhìn đám sát thủ đang bị áp giải.

"Tối nay có những vị khách không mời mà đến. May là ta đến kịp."

Cố Trường Uyên bước tới, ánh mắt hắn đảo qua khắp sân.

Gia nhân Thẩm phủ tuy còn hoảng sợ nhưng không ai bị thương. Thẩm Hoài Chương đang đứng nói chuyện với thống lĩnh Cấm vệ quân. Còn Thẩm Vãn Ý...

Nàng ngồi trên bậc thềm, trong tay ôm một thanh kiếm còn dài hơn cả cánh tay mình. Mái tóc hơi rối, trên má còn dính một vệt tro.

Vừa nhìn thấy Cố Trường Uyên, đôi mắt nàng lập tức sáng lên.

"Huynh về rồi!"

Nàng đứng bật dậy chạy tới.

"Ta còn tưởng..."

Nói đến đây, nàng bỗng dừng lại, giọng nhỏ đi.

"...Huynh gặp chuyện."

Cố Trường Uyên nhìn nàng từ trên xuống dưới.

"Muội có bị thương không?"

"Không."

Thẩm Vãn Ý lập tức lắc đầu.

"Ta còn đ.á.n.h ngã được một người nữa."

Nói xong nàng chỉ sang góc sân, tên sát thủ kia đang ôm đầu rên rỉ.

Cố Trường Uyên nhìn thanh kiếm trong tay nàng rồi nhìn cái trâm bạc vẫn cài ngay ngắn trên tóc.

Cuối cùng... khẽ thở phào.

Từ lúc sống lại đến nay, đây là lần đầu tiên hắn thật sự cảm thấy mình sắp đ.á.n.h mất nàng một lần nữa.  

Tiêu Cảnh Hành bước đến bên cạnh Tiêu Cảnh Du, khẽ hỏi.

"Hoàng huynh, làm sao huynh biết?"

Tiêu Cảnh Du nhìn màn đêm phía xa.

"Tề các lão đã mất quá nhiều quân cờ. Ông ta nhất định sẽ không ngồi yên. Nếu ta là ông ấy... ta sẽ tìm cách dụ các đệ rời khỏi kinh thành rồi ra tay với những người thân thiết nhất với các đệ.”

Chàng mỉm cười.

"May mà lần này... ta đoán đúng."

Cố Trường Uyên lặng lẽ nhìn Tiêu Cảnh Du. Trong lòng lần đầu tiên xuất hiện một suy nghĩ.

Người trước mặt... có lẽ còn hơn cả những gì hắn từng biết.

Đúng lúc ấy, một binh sĩ áp giải tên cầm đầu đến trước mặt ba người.

"Điện hạ, kẻ này định tự sát."

Tiêu Cảnh Du khẽ nhíu mày.

"Kiểm tra miệng hắn."

Binh sĩ lập tức bóp mạnh hai bên quai hàm. Quả nhiên, một viên t.h.u.ố.c độc rơi xuống nền đá.

Tiêu Cảnh Hành cười lạnh.

"Lại là trò này."

Từ đầu vụ án đến giờ, hễ bị bắt, bọn chúng đều tìm cách tự t.ử.

Điều đó càng chứng minh đằng sau họ là một thế lực cực kỳ lớn.

Tiêu Cảnh Du ngồi xổm xuống trước mặt tên sát thủ, giọng nói vẫn ôn hòa.

"Ngươi không cần khai ra. Ta chỉ hỏi một câu."

"Người ra lệnh cho ngươi... có phải là người mà trước giờ vẫn luôn dùng dấu hải đường?"

Tên sát thủ vốn cúi đầu, nhưng khi nghe đến hai chữ "hải đường", đồng t.ử hắn chợt khẽ co rút lại.

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, Tiêu Cảnh Du đã có được đáp án.

Chàng đứng dậy.

"Đưa về Đại Lý Tự, không được để hắn c.h.ế.t."

Đám người vừa định rời đi thì một gia đinh Thẩm phủ hớt hải chạy tới.

"Lão gia!"

"Trong từ đường... hình như có kẻ vừa đột nhập!"

Mọi người lập tức nhìn nhau,  Thẩm Hoài Chương dẫn đầu bước nhanh về phía từ đường.

Cửa gỗ đã bị cạy khóa nhưng kỳ lạ là, bên trong không hề hỗn loạn.

Bài vị tổ tiên vẫn ngay ngắn, lư hương vẫn còn nghi ngút khói. Chỉ có viên gạch xanh dưới bàn thờ bị nhấc lên, để lộ một hốc đá vuông vức.

Bên trong... trống không.

Tiêu Cảnh Hành khẽ cau mày.

"Đây là..."

Thẩm đại nhân nhìn hốc đá rất lâu, vẻ mặt hiện rõ sự ngạc nhiên.

"Phụ thân ta năm xưa từng bảo... nếu sau này có ngày Thẩm gia gặp đại họa, hãy nhớ mở viên gạch này. Nhưng sau khi người qua đời, ta đã từng mở thử. Ngay từ lúc ấy... bên trong đã không còn thứ gì."

Căn phòng rơi vào im lặng. Cố Trường Uyên chậm rãi bước tới, cúi người quan sát mép hốc đá, đầu ngón tay khẽ vuốt qua lớp đất.

Vẫn còn dấu vết mới.

Hắn khẽ nói:

"Bụi còn chưa kịp bám."

Tiêu Cảnh Hành lập tức hiểu ý.

"Nghĩa là... bọn chúng tưởng nơi này vẫn còn thứ cần tìm."

Cố Trường Uyên gật đầu.

"Nhưng chúng không biết, thứ ấy... đã biến mất từ rất lâu rồi."

Thẩm Hoài Chương nhìn vào hốc đá, đôi mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.

Ông thật sự không hiểu, nếu bên trong vốn đã trống không từ nhiều năm trước...

Vậy rốt cuộc đám sát thủ mạo hiểm xông vào Thẩm phủ để làm gì?

Đúng lúc ấy, ngoài sân vang lên tiếng bước chân. Một thị vệ Cấm quân tiến vào, khom người hành lễ trước Tiêu Cảnh Hành.

"Điện hạ, vị cô nương vừa cứu được đã tỉnh lại rồi.”

A Nguyệt được đưa vào đại sảnh. Gương mặt nàng vẫn còn tái nhợt, nhưng thần trí đã tỉnh táo hơn nhiều.

Vừa nhìn thấy mọi người, nàng lập tức quỳ xuống.

"Đều tại nô tỳ, nếu không phải vì nô tỳ..."

Tiêu Cảnh Du nhẹ nhàng ngắt lời.

"Không cần tự trách. Ta chỉ hỏi ngươi một chuyện."

"Trong lúc bị giam giữ, ngươi có nghe được điều gì không?"

A Nguyệt c.ắ.n môi, cố nhớ lại. Một lúc lâu sau, nàng bỗng ngẩng đầu.

"Có. Một lần... mấy kẻ canh ở bên ngoài nói chuyện với nhau. Nói rằng..."

Nàng nhắm mắt hồi tưởng.

"...Chủ nhân nổi giận rồi.'"

"'Bao nhiêu năm như vậy... vẫn không tìm được.'"

"'Rõ ràng thứ đó từng ở Thẩm gia.'"

"'Rốt cuộc là ai đã lấy trước chúng ta?'"

Lời vừa dứt, không khí trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Tiêu Cảnh Hành chậm rãi siết c.h.ặ.t bàn tay.

Bọn họ… đang tìm kiếm thứ gì đó.

Cố Trường Uyên lặng lẽ nhìn hốc đá trống không, trong đầu hắn bỗng hiện lên một ý nghĩ.

Nếu ngay cả Tề các lão cũng chưa từng tìm thấy...

Vậy chứng tỏ... suốt hơn hai mươi năm qua.

Ông ta cũng chỉ biết Thẩm gia từng cất giữ một thứ gì đó, chứ không hề biết thứ ấy đã đi đâu.

Hay... đã rơi vào tay ai.

Thẩm Hoài Chương khẽ lẩm bẩm.

"Không đúng..."

Mọi người đồng loạt nhìn về phía ông. Ông nhíu mày rất lâu rồi như chợt nhớ ra điều gì.

"Năm phụ thân ta lâm bệnh nặng, người từng gọi ta vào thư phòng. Người chỉ dặn đúng một câu."

Ông chậm rãi ngẩng đầu.

"Nếu sau này có người hỏi về hốc đá trong từ đường... hãy nói rằng, con chưa từng nhìn thấy thứ gì ở đó.'"

Năm ấy ông còn trẻ, ông chỉ cho rằng phụ thân nói những lời mê sảng.

Cho đến hôm nay, ông mới hiểu, lời dặn ấy không phải dành cho ông mà là... để đề phòng người của Tề các lão.

Cố Trường Uyên nhìn ánh nến lay động, trong lòng bỗng sáng tỏ một điều.

Suốt từ đầu đến cuối... bọn họ vẫn luôn cho rằng mình đang đuổi theo bí mật của Tề các lão.

Nhưng có lẽ... sự thật hoàn toàn ngược lại.

Chính Tề các lão mới là người đã đuổi theo bí mật ấy suốt hơn hai mươi năm.

Mà cho đến tận hôm nay... ông ta vẫn chưa tìm thấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hải Đường Trường An - Chương 34: Chương 34: Nước Cờ Ngoài Bàn Cờ | MonkeyD