Hoằng (泓) - 11

Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:04

CHƯƠNG 11: NGAI VÀNG LẠNH LẼO VÀ GIẤC MƠ BÊN BỜ SUỐI CŨ

Tiếng chuông vàng đại điển ngân vang chín chín tám mươi mốt hồi, trầm hùng, uy nghiêm, xuyên qua màn sương muối dày đặc của kinh thành, chấn động khắp vạn dặm giang sơn Đại Tề. Khói trầm hương ngào ngạt bốc lên từ chiếc lư đồng khổng lồ đặt trước thềm Thái Hòa Điện, cuồn cuộn bay lên tầng không diễm lệ.

Sau một chuỗi những tháng ngày nhuốm m.á.u, Giang Sở Bạch cùng Tạ Mộ Triều dẹp sạch thế lực ngoại thích lộng hành của Thục Phi dưới triều đường, c.h.ặ.t đứt toàn bộ mầm mống phản nghịch cuối cùng. Lập công lớn lao, danh chính ngôn thuận, Giang Tiệp dư bước lên nấc thang danh vọng tối cao. Hôm nay, Tạ Mộ Triều sắc phong nàng làm Hoàng hậu của Đại Tề, mẫu nghi thiên hạ.

Nghi lễ lập hậu diễn ra vô cùng long trọng, xa hoa bậc nhất lịch sử. Vạn dân ngoài thành reo hò chúc tụng, tiếng hô vang dội như triều dâng. Bên trong chính điện, văn võ bá quan quỳ rạp thành một dải dài, áo mũ chỉnh tề, trán chạm sát nền gạch lưu ly bóng loáng, đồng thanh hô vang khẩu hiệu nghênh đón vị chủ nhân mới của lục cung. Thiên hạ ai nấy đều ngưỡng mộ, ghen tỵ với sự thăng tiến vô tiền khoáng hậu của đích nữ Giang gia tội tộc ngày nào.

Giang Sở Bạch đứng ở vị trí cao nhất trên đài vinh quang, bàn tay thanh mảnh được Tạ Mộ Triều nắm c.h.ặ.t. Chàng khoác long bào đen thêu rồng vàng hừng hực uy vũ, còn nàng mặc bộ phượng bào đỏ rực dệt bằng tơ tằm thượng hạng, thêu chín con chim phượng tung cánh bằng chỉ vàng ròng lấp lánh, đuôi phượng dài quết đất dài tới mười trượng. Trên đầu nàng, chiếc phượng quan nặng nề khảm đầy những viên minh châu to bằng hạt nhãn và vô số hồng ngọc quý hiếm rủ những dải tua rua vàng ròng xuống sườn mặt thanh tú.

Thế nhưng, giữa bầu không khí vạn người cung kính, giữa đỉnh cao quyền lực tuyệt đối ấy, đôi mắt trong vắt nhìn thấu hồng trần của Giang Sở Bạch lại hoàn toàn phẳng lặng, lạnh ngắt như băng tuyết mùa đông. Nàng nhìn xuống biển người đang quỳ lạy dưới chân mình, rồi ngước lên nhìn dãy tường thành đỏ rực như m.á.u bao quanh, trong lòng không hề có lấy một tia vui mừng, một chút kiêu hãnh. Phượng bào này quá nặng, phượng quan này quá lạnh. Nàng đứng ở nơi cao nhất của hậu cung, nhìn thấy vinh quang tột đỉnh, nhưng đồng thời cũng ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc của những kẻ đã ngã xuống trong cuộc chiến quyền lực vừa qua. Đỉnh cao này không phải là phần thưởng, mà là chiếc l.ồ.ng vàng vĩ đại nhất, tàn nhẫn nhất giam hãm trọn vẹn phần linh hồn trong sạch còn sót lại của nàng.

Đêm hôm đó, sau khi những nghi lễ lập hậu rườm rà, ngột ngạt kéo dài suốt mười canh giờ kết thúc, Giang Sở Bạch được đưa về tẩm cung mới — Khôn Ninh Cung nguy nga, lộng lẫy chong đèn sáng trưng.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, khi các cung nhân vừa tháo chiếc phượng quan nặng nề trên đầu xuống, thân hình gầy guộc của Giang Sở Bạch đột ngột loạng choạng. Nàng ngã quỵ xuống chiếc ghế dài khảm xà cừ, hơi thở dồn dập, khó khăn. Gương mặt thanh tú từng trấn định trước bao âm mưu hiểm ác, lúc này lại trắng bệch không còn một giọt m.á.u, mồ hôi hột rỉ ra đầm đìa trên trán.

Nàng ngã bệnh. Một trận bạo bệnh ập đến dữ dội như cuồng phong, là kết quả của sự kiệt sức, lao lực và những đêm dài dằn vặt nội tâm, tính toán mưu mô bấy lâu nay. Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, Giang Sở Bạch đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu, sốt cao kinh hoàng. Cơ thể nàng nóng rực như một hòn than, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở đứt quãng yếu ớt.

Các nội thị hoảng loạn chạy ra chạy vào, thái y viện lập tức được triệu tập khẩn cấp. Ba vị viện trưởng thái y viện quỳ bên long sàng, run rẩy bắt mạch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ. Bọn họ dâng đủ loại thần d.ư.ợ.c, châm cứu thông kinh mạch, nhưng cơn sốt cao của Hoàng hậu nương nương vẫn không hề có dấu hiệu thuyên giảm.

Nhận được tin báo, Tạ Mộ Triều vứt bỏ toàn bộ tấu sớ, bạt mạng chạy đến Khôn Ninh Cung. Chàng đẩy văng cửa điện, long bào tung bay, khuôn mặt uy nghiêm tràn ngập sự hốt hoảng, lo lắng tột độ.

"Lui ra hết cho trẫm! Đám vô dụng các ngươi, nếu Hoàng hậu có mệnh hệ gì, trẫm bắt cả thái y viện phải chôn thây!"

Tạ Mộ Triều gầm lên một tiếng đầy giận dữ, xua đuổi đám thái giám, thái y đang quỳ lạy xung quanh. Chàng bước nhanh đến bên long sàng, ngồi sụp xuống, đưa bàn tay to lớn run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt, nhỏ bé của Giang Sở Bạch. Chàng áp bàn tay nàng lên má mình, đôi mắt sâu thẳm như vực tối lúc này ngập tràn nỗi đau đớn, xót xa khôn tả.

Giang Sở Bạch nằm đó, lọt thỏm giữa lớp chăn gấm thêu phượng hoàng lộng lẫy. Nàng liên tục co rúm người lại, đôi lông mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn trong cơn mê sảng triền miên.

Nàng bắt đầu nói mớ. Những tiếng thì thầm khàn đặc, nghẹn ngào thoát ra từ bờ môi trắng bệch của nàng xé rách sự im lặng ngột ngạt của tẩm cung.

Thế nhưng, trong cơn mơ màng của cõi c.h.ế.t, Giang Sở Bạch không hề gọi đến hai chữ quyền lực, không hề nhắc đến phượng ấn lục cung, càng không cầu xin sự sủng ái của bực quân vương. Nàng khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi, đau đớn liên tục trào ra từ khóe mắt nhắm nghiền, thấm đẫm dải gối lụa thêu chỉ vàng.

"Ta muốn về... Trả lại cho ta... ta muốn về quê cũ..." Giọng nàng run rẩy, nghẹn ngào như một đứa trẻ bị bỏ rơi, "Dòng suối... dòng suối trong vắt quá... Ta muốn được ngắm mây trời... bầu trời rộng lớn quá..."

Tạ Mộ Triều sững sờ, l.ồ.ng n.g.ự.c chàng như bị một tảng đá ngàn cân đập mạnh vào, đau đớn đến nghẹt thở. Chàng ghé sát tai vào môi nàng, lắng nghe từng lời khóc than của linh hồn đang rỉ m.á.u.

Sở Bạch liên tục lắc đầu, hai bàn tay co quắp lại, bám c.h.ặ.t lấy chăn gấm như thể đang trốn chạy một thứ quái vật kinh hoàng: "Đừng hại người nữa... Ta cầu xin các người... đừng tính kế nữa... Máu... khắp nơi đều là m.á.u... Ta không muốn làm bẩn dòng nước của ta... Sở Bạch bẩn rồi... Ta muốn đi..."

"Sở Bạch! Sở Bạch, trẫm ở đây! Có trẫm ở đây, không ai dám hại nàng nữa!" Tạ Mộ Triều điên cuồng gọi tên nàng, tiếng gọi của vị thiên t.ử tối cao lúc này chứa đựng sự bất lực và hoảng sợ tột cùng. Chàng ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể đang run rẩy vì sốt của nàng vào lòng, cố gắng dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cho nàng, nhưng cơ thể nàng vẫn không ngừng co rúm lại.

Chứng kiến toàn bộ màn mê sảng ấy, lắng nghe những lời cầu xin nức nở của nàng, trái tim kiêu ngạo, độc đoán bẩm sinh của Tạ Mộ Triều lần đầu tiên bị bóc tách, vỡ tan tành thành từng mảnh vụn.

Chàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hao gầy, tiều tụy của nàng dưới ánh nến. Vị hoàng đế dã tâm thâm trầm ấy chợt bừng tỉnh ngộ, nhận ra một sự thật tàn nhẫn, đau đớn nhất: Người con gái chàng yêu sâu sắc, người con gái mang cái tên Giang Sở Bạch kia, chưa từng một ngày mong muốn chiếc ghế Hoàng hậu này. Nàng không cần vinh hoa phú quý, nàng khinh miệt cái quyền lực tột đỉnh mà vạn người thèm khát. Chàng nghĩ chàng đang dùng vương quyền để chế tạo ra chiếc áo giáp kiên cố bảo vệ nàng, chàng nghĩ việc phong nàng làm Hoàng hậu là sự bao bọc vẹn toàn nhất của một vị nam t.ử dành cho người phụ nữ của đời mình.

Nhưng chàng đã sai rồi. Hoàng thành đục ngầu này, ngai vàng lạnh lẽo này không phải là bảo vệ nương tựa, mà là một thứ độc d.ư.ợ.c tàn nhẫn đang từng ngày từng giờ hút cạn sinh khí, mài mòn và g.i.ế.c c.h.ế.t linh hồn trong vắt nguyên bản của nàng. Để đứng vững cạnh chàng trên đỉnh cao cô độc, nàng đã phải ép bản thân đóng băng dòng nước, phải dùng âm mưu đáp trả âm mưu, phải dẫm lên m.á.u người để sinh tồn cho đến khi linh hồn nàng kiệt quệ, gào khóc cầu xin sự giải thoát trong cơn mê. Tình yêu của chàng quá nặng nề, nó là chiếc l.ồ.ng vàng đẫm m.á.u đang bóp nghẹt làn nước mát của chàng.

Nỗi đau đớn, tự trách dâng lên cuồn cuộn trong lòng Tạ Mộ Triều. Chàng nhìn người con gái mình nâng niu đang thoi thóp giữa lụa là xa hoa, đôi mắt sâu thẳm của vị quân vương rỉ ra một giọt nước mắt hiếm hoi. Chàng hiểu, nếu chàng tiếp tục cố chấp trói buộc nàng lại bên mình, tiếp tục giữ nàng lại trên cái hậu vị đầy rẫy sát cơ này, chàng sẽ vĩnh viễn mất đi nàng, mất đi dòng nước trong vắt duy nhất của cuộc đời mình. Chàng là vua, chàng có thể tàn nhẫn với cả thiên hạ, nhưng chàng tuyệt đối không thể tàn nhẫn nhìn linh hồn nàng héo mòn đến c.h.ế.t.

Đêm muộn, bão tuyết ngoài kia vẫn gào thét điên cuồng, rạch những vệt lạnh lẽo lên khung cửa sổ Khôn Ninh Cung.

Tạ Mộ Triều ngồi bất động bên cạnh giường bệnh của Giang Sở Bạch suốt đêm dài rộng lớn. Ánh nến lụi tàn nhuộm lên bóng dáng vĩ đại của chàng một màu sắc cô độc, bi thương tột cùng. Chàng nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ bé của nàng, nhìn gương mặt nàng dần ổn định lại sau khi được châm cứu, lòng chàng đưa ra một quyết định chấn động, tàn nhẫn nhất cuộc đời mình — một quyết định sẽ thay đổi hoàn toàn số phận của cả hai, dùng cả vương quyền và đại ái để trả lại cho nàng sự vẹn nguyên tự do nguyên bản.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoằng (泓) - Chương 12: 11 | MonkeyD