Hoằng (泓) - 12

Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:04

CHƯƠNG 12: KẾ HOẠCH "TỬ VONG" LÃNG MẠN VÀ TÀN NHẪN NHẤT

Khi ánh bình minh nhạt nhòa của một ngày đông buốt giá cố sức xuyên qua những lớp rèm lụa dày nặng của Khôn Ninh Cung, Giang Sở Bạch cuối cùng cũng mở mắt. Trận bạo bệnh bộc phát sau ngày đại điển lập hậu đã vắt kiệt chút sinh khí cuối cùng trong cơ thể gầy guộc của nàng. Đôi mắt trong vắt nhìn thấu hồng trần giờ đây mỏi mệt, mờ mịt nhìn chằm chằm lên những hoa văn chim phượng uốn lượn trên trần l.ồ.ng lẫy. Đầu óc nàng trống rỗng, dư vị của những tiếng gào khóc, oán than, và mùi m.á.u tanh nồng nặc trong cơn mê sảng triền miên vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay truyền đến khiến nàng khẽ nghiêng đầu.

Tạ Mộ Triều đang ngồi ngay bên cạnh giường bệnh của nàng. Vị hoàng đế trẻ tuổi, cửu ngũ chí tôn đứng đầu vương quyền tối cao, lúc này trông phi thường phong sương và kiệt quệ. Bộ long bào màu đen thêu rồng vàng nhăn nhúm, râu cằm đã lún phún mọc xanh rì, đôi mắt sâu thẳm hằn rõ những tia m.á.u đỏ vì suốt nhiều ngày đêm không hề chợp mắt. Chàng vẫn giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của nàng, áp vào má mình như thể chỉ cần buông lỏng một khắc, dòng nước trong vắt này sẽ vĩnh viễn bốc hơi khỏi sinh mệnh của chàng.

"Nàng tỉnh rồi." Giọng nói của Tạ Mộ Triều khàn đặc, trầm thấp nhưng chứa đựng một sự nhẹ nhõm thâm sâu đến rợn người.

"Bệ hạ..." Sở Bạch khẽ mấp máy môi, thanh âm yếu ớt như tiếng lá rụng, "Thần thiếp... thần thiếp chưa c.h.ế.t sao?"

Nội tâm nàng dâng lên một nỗi bất lực cùng cực. Nàng đã sống sót qua bao nhiêu âm mưu hạ độc, bẻ gãy bao nhiêu cạm bẫy của hậu cung đục ngầu, nhưng khi đứng trên đỉnh cao quyền lực của hậu vị, nàng lại gần như gục ngã trước sự ngột ngạt của chiếc l.ồ.ng vàng này. Trong cơn mơ, nàng đã khóc, đã lẩm bẩm cầu xin được giải thoát, được trở về bên dòng suối nhỏ tự do tự tại của ngày xưa, quyết không muốn để bản thân tiếp tục nhuốm bùn nhơ tính kế hại người.

Tạ Mộ Triều nhìn dải nước mắt sinh lý còn đọng lại nơi khóe mắt nàng, trái tim chàng thắt lại, đau đớn như bị ngàn mũi d.a.o đ.â.m xuyên. Chàng buông tay nàng ra, tự tay bưng lấy chén nước ấm từ tay nội thị thân tín, dịu dàng đỡ nàng dậy, để nàng tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình rồi cẩn thận bón từng hớp nước.

Sau khi đặt chén xuống, Tạ Mộ Triều không gọi thái y vào, cũng không có bất kỳ hành động thân mật xác thịt nào. Chàng cúi đầu, dùng đôi bàn tay to lớn bao bọc lấy bờ vai gầy guộc đang run rẩy dưới lớp áo lụa của nàng. Khôn Ninh Cung rộng lớn im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng gió tuyết rít gào ngoài cửa sổ.

"Sở Bạch, trẫm đã nghe thấy tất cả." Tạ Mộ Triều trầm giọng lên tiếng, giọng nói bình thản một cách kỳ lạ, nhưng ẩn chứa một đại ái quyết tuyệt, "Trong cơn mê, nàng nói muốn về quê cũ, nói không muốn ở lại nơi này, không muốn tiếp tục tính kế hại người. Trẫm... chợt tỉnh ngộ."

Sở Bạch khẽ chấn động, đôi mắt trong vắt ngước lên nhìn thẳng vào khuôn mặt uy nghiêm, thâm trầm của bực quân vương. Nàng không nói gì, giữ đúng bổn phận bẩm sinh nhưng nội tâm lại dậy sóng.

"Trẫm từng nghĩ, ban cho nàng quyền lực tối cao, lập nàng làm Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ chính là sự bảo vệ vẹn toàn nhất." Đôi môi mỏng của Tạ Mộ Triều khẽ nhếch lên một nụ cười tự giễu, đau xót khôn tả, "Nhưng trẫm quên mất, nàng là dòng nước trong vắt, còn hoàng thành của trẫm lại là đầm lầy đục ngầu nuôi dưỡng những con quỷ mưu mô. Ngai vàng này của trẫm đang từng ngày bóp nghẹt nàng, g.i.ế.c c.h.ế.t linh hồn 'Sơ Bạch' ban sơ của nàng. Trẫm yêu nàng, nên trẫm không thể nhìn nàng héo mòn đến c.h.ế.t trong chiếc l.ồ.ng đẫm m.á.u này."

Chàng ngừng lại một nhịp, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve mái tóc dài xõa tung của nàng, thâm tình và dứt khoát nói ra kế hoạch chấn động thiên hạ của mình:

"Sở Bạch, trẫm sẽ thả nàng đi. Trả nàng về với đất trời tự do."

Nỗi bàng hoàng tột độ hiện rõ trong đôi mắt của Giang Sở Bạch. Nàng nhìn vị hoàng đế đa nghi, tàn nhẫn bẩm sinh trước mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng: "Bệ hạ... người nói gì? Rời cung sao? Nếu thần thiếp rời đi, bản án khi quân tráo đổi tú nữ năm xưa, quyền lực triều đường..."

"Trẫm không muốn nàng bị phế hậu." Tạ Mộ Triều ngắt ngang lời nàng, thanh âm trầm ổn, uy nghi và phi thường dứt khoát, "Trong cái hậu cung dối trá này, trẫm không cho phép bất kỳ kẻ nào được quyền chê trách nàng. Trẫm tuyệt đối không để nàng phải mang cái danh tiếng phế hậu t.h.ả.m hại, hay mang tiếng thất sủng để làm trò cười cho thiên hạ. Nàng bước vào cung cấm sạch sẽ, thì khi rời đi, nàng phải rời đi trong danh dự tối cao. Nàng vĩnh viễn là người phụ nữ duy nhất, là vị Hoàng hậu duy nhất nhận được sự kính trọng và sủng ái tối thượng của Tạ Mộ Triều trẫm."

"Vậy... người định làm thế nào?" Sở Bạch hỏi, lý trí sắc sảo nhanh ch.óng lấy lại sự bình tĩnh vốn có.

"Chúng ta sẽ cùng diễn một vở kịch lớn." Tạ Mộ Triều nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt lộ rõ dã tâm dùng cả vương quyền để đổi lấy bình yên cho người mình yêu, "Hoàng hậu nương nương vạn phần tôn quý vừa lập đã mắc phải căn bệnh lạ thâm căn cố đế. Thuốc đá vô thưởng vô phạt, thái y viện bất lực. Trẫm muốn cả thiên hạ này phải tin rằng, Hoàng hậu của trẫm sắp không qua khỏi."

Giang Sở Bạch nhìn bực quân vương đứng trước mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên một sự rung động thầm lặng nhưng mãnh liệt chưa từng có. Nàng hiểu rõ, cái c.h.ế.t giả này chính là kế hoạch lãng mạn nhất nhưng cũng tàn nhẫn nhất mà một vị hoàng đế có thể nghĩ ra. Chàng tàn nhẫn với triều đình, tàn nhẫn với chính bản thân mình khi tự tay đóng cửa hậu cung, chấp nhận ngồi trên ngai vàng cô độc suốt đời còn lại, nhưng lại dành sự dịu dàng, bao bọc tối thượng ấy cho riêng mình nàng. Tình yêu của chàng không còn là chiếc l.ồ.ng giam, mà đã biến thành đôi cánh tự do vĩ đại nhất để trả dòng nước trong về với nguồn cội.

"Được." Sở Bạch khẽ cúi đầu, một giọt nước mắt ấm áp khẽ rơi xuống bàn tay hai người đang đan c.h.ặ.t, "Thần thiếp nguyện cùng bệ hạ bế mạc vũng nước đục này."

Kế hoạch "T.ử vong" chấn động hoàng thành chính thức được khởi động.

Trong vòng những ngày tiếp theo, Khôn Ninh Cung nguy nga lộng lẫy bị bao phủ bởi một bầu không khí ảm đạm, ngột ngạt đến rợn người. Lệnh cấm túc phòng dịch ban xuống, rèm lụa buông kín, không một phi tần hay mệnh phụ phu nhân nào được phép bước chân vào tẩm cung của Hoàng hậu. Chỉ có ba vị viện trưởng thái y viện thân tín nhất của Tạ Mộ Triều cùng một vài nội thị ngầm đóng cửa ra vào rầm rập, sắc t.h.u.ố.c suốt ngày đêm.

Mỗi một ngày trôi qua, những sắc dụ từ Khôn Ninh Cung truyền ra triều đường ngày càng trở nên nghiêm trọng, tồi tệ hơn. Hôm nay thái y báo cáo Hoàng hậu nương nương khí huyết hao tổn, mạch tượng suy kiệt; ngày mai sắc chỉ lại ghi nhận long thể chìm trong hôn mê sâu, t.h.u.ố.c thang không thể đưa vào khoang miệng.

Tin tức Hoàng hậu mắc bệnh lạ vô phương cứu chữa nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành như một trận cuồng phong lạnh buốt.

Dưới triều đường, văn võ bá quan đều đứng ngồi không yên, bầu không khí mỗi buổi thiết triều sớm ngày càng trở nên nặng nề, u uất. Các đại thần phe cánh cũ nhìn sắc mặt lạnh lùng, âm trầm đáng sợ của Tạ Mộ Triều trên ngai vàng mà không ai dám ho he thở mạnh, bọn họ đều tin chắc rằng vị Hoàng hậu thông tuệ lập công lớn kia thực sự đã sắp không qua khỏi. Khắp hậu cung mười hai điện, các phi tần ghen ghét ngày trước giờ đây vừa hả hê vừa run rẩy trước sự tàn khốc của số phận. Chiếc ghế mẫu nghi thiên hạ vừa đổi chủ chưa lâu, nay đã chuẩn bị nhuốm màu tang tóc.

Giang Sở Bạch ngồi yên tĩnh bên trong tẩm điện đóng kín cửa. Nàng không còn phải phê duyệt những chồng sổ sách lục cung chất cao như núi, không còn phải đối diện với những âm mưu giấu d.a.o trong bọc của chúng cung phi. Nàng dùng khoảng thời gian yên bình ít ỏi cuối cùng này để chuẩn bị cho cuộc ly biệt vĩnh viễn với hoàng thành đỏ rực. Nàng nhìn Tạ Mộ Triều thỉnh thoảng lại lén vào cung nhìn mình trong im lặng, hai người không nói nhiều lời, nhưng sự giao thoa thấu hiểu giữa hai linh hồn cường giả đã đạt đến mức độ vẹn nguyên tuyệt đối. Chàng cho nàng tự do, nàng cho chàng sự trân trọng cao nhất của một cố nhân.

Và rồi, cái đêm định mệnh ấy cũng đã đến.

Đó là một đêm mùa đông sương mù dày đặc, đặc quánh đến mức che mờ đi toàn bộ ánh đèn dầu lung linh của các điện sảnh, nuốt chửng những dãy tường thành cao v.út vào trong màn đêm tịch mịch, lạnh lẽo. Cái lạnh căm căm của sương muối bám c.h.ặ.t lên những bậc thềm đá Khôn Ninh Cung.

Bên trong tẩm điện, Giang Sở Bạch đã được thái y cho uống một liều t.h.u.ố.c mê mật chế, hơi thở nàng nhẹ nhạt, rơi vào trạng thái c.h.ế.t lâm sàng hoàn hảo. Cơ thể nàng lạnh ngắt, mạch đập gần như dừng hẳn, gương mặt thanh tú trắng bệch không một chút sắc khí nằm im lìm trên giường rộng.

Đúng canh ba đêm muộn, ba vị viện trưởng thái y viện run rẩy quỳ sụp xuống trước long sàng, đồng thanh thốt lên tiếng khóc than vang vọng khắp điện sảnh:

"Hoàng hậu nương nương... băng hà rồi!"

Ngay lập tức, tiếng chuông tang trầm hùng, rầu rĩ từ đài cao hoàng thành đột ngột vang lên xé rách màn sương mù dày đặc của màn đêm. Tiếng chuông vang lên liên tục ba mươi sáu hồi, mang theo âm hưởng bi ai, tàn khốc của sự t.ử vong chính thức loan báo cho vạn dân thiên hạ biết: Hoàng hậu Đại Tề — Giang Sở Bạch, chính thức "băng hà".

Cả hoàng cung Đại Tề trong phút chốc chìm vào một sự hỗn loạn, tang tóc kinh hoàng. Tiếng cung nhân khóc lóc t.h.ả.m thiết, tiếng bước chân chạy rầm rập của các thị vệ đổi gác, toàn bộ đèn l.ồ.ng đỏ lộng lẫy khắp mười hai điện lập tức bị hạ xuống, thay vào đó là những dải lụa trắng xóa, lạnh lẽo giăng kín bốn bề thành tường.

Tạ Mộ Triều đứng sừng sững trước long sàng của Khôn Ninh Cung, long bào màu đen thêu rồng vàng buông lỏng, đôi mắt chàng sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cơ thể bất động của Giang Sở Bạch. Chàng không khóc trước mặt mọi người, nhưng bờ vai vĩ đại của vị quân vương khẽ run lên một nhịp rất nhẹ. Chàng đã tự tay hạ bức màn bế mạc cho dòng nước trong của mình tại nơi này, dùng cái c.h.ế.t giả vĩ đại nhất lịch sử để bảo vệ danh dự tối cao cho nàng.

Sáng hôm sau, khi màn sương mù chưa kịp tan, sắc chỉ quốc tang được ban xuống, chấn động vạn dặm giang sơn.

Toàn bộ văn võ bá quan, bách tính kinh thành đều mặc đồ tang trắng xóa, quỳ rạp dưới nền đất lạnh lẽo hướng về phía t.ử cấm thành mà khóc thương cho vị Hoàng hậu đoan trang xấu số. Cả kinh thành rộng lớn chìm trong một màu trắng xóa của hoa tuyết và vải tang, bầu không khí bi thương, u uất bao trùm lên khắp mọi ngõ ngách, vĩnh viễn đóng đinh cái tên Giang Sở Bạch vào vị trí cao quý, tôn nghiêm nhất của lịch sử Đại Tề.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoằng (泓) - Chương 13: 12 | MonkeyD