Hoằng (泓) - 13

Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:04

CHƯƠNG 13: ĐÊM LY BIỆT

Trên mặt đất, tiếng kèn đám tang oán thán trầm buồn xé rách màn đêm lạnh giá của t.ử cấm thành. Khắp thiên hạ trắng xóa một màu vải tang, vạn dân quỳ lạy, bá quan dòng lệ tuôn trào hướng về gian linh đường nghi ngút khói hương nghi lễ. Tiếng chuông tang trầm hùng từng hồi nện vào lòng đêm như những nhát đao cứa vào da thịt. Mọi người đều khóc thương cho vị mẫu nghi thiên hạ đoan trang bạc mệnh, khóc thương cho một đóa hoa tột đỉnh sủng ái vừa lụi tàn. Thế nhưng, chẳng một ai hay biết rằng, chiếc quan tài bằng gỗ t.ử đàn khảm vàng ròng lộng lẫy đang đặt giữa linh đường kia, thực chất chỉ là một chiếc quan tài trống rỗng.

Dưới lòng đất sâu vạn trượng, một thế giới hoàn toàn khác đang hiện hữu trong sự im lặng tịch mịch.

Bên trong đường mật đạo ngầm ngoằn ngoèo ẩn sâu dưới nền gạch hoàng thành, ánh sáng từ những ngọn đuốc gắn trên vách đá sần sùi nhảy nhót yếu ớt, nhuộm lên không gian một sắc vàng cam u uất, trầm buồn. Hơi lạnh từ lòng đất bốc lên nồng nặc, quyện cùng mùi đất ẩm và tiếng nước rỉ rả đâu đó từ những mạch ngầm xa xôi.

Tạ Mộ Triều chậm rãi bước đi, long bào màu đen thêu rồng vàng của chàng khuất trong bóng tối chập choạng, bàn tay to lớn vững chãi đang cẩn thận đỡ lấy Giang Sở Bạch vừa tỉnh dậy sau liều t.h.u.ố.c mê của thái y. Bước chân của bực quân vương tối cao vốn dĩ hiên ngang, dứt khoát trên triều đường, lúc này lại phi thường khẽ khàng, như thể sợ rằng chỉ cần một tiếng động mạnh cũng sẽ làm vỡ tan khoảnh khắc cuối cùng giữa hai người.

Họ dừng lại ở một gian phòng đá rộng lớn giữa mật đạo, nơi ngã rẽ dẫn ra ngoài thành.

Tạ Mộ Triều xoay người lại, đối diện với Giang Sở Bạch. Đôi mắt sâu thẳm như vực tối của chàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh tú nhưng trắng bệch, hốc hác của nàng. Chàng không nói một lời, lặng lẽ giơ bàn tay thon dài, run rẩy lên chạm vào chiếc phượng quan khổng lồ nặng nề còn đội trên đầu nàng.

Ngón tay chàng khẽ khàng tháo từng chiếc ghim cài bằng vàng ròng, gỡ bỏ dải tua rua khảm hạt minh châu to bằng hạt nhãn và những viên hồng ngọc lấp lánh. Chiếc phượng quan — biểu tượng cho quyền lực tối cao, cho cái hậu vị vạn người thèm khát mà chàng đã từng cố chấp đặt lên đầu nàng — được chàng tự tay nhấc xuống, đặt sang một bên phiến đá lạnh ngắt không một chút tiếc nuối. Tiếp đó là những chiếc bộ lắc vàng ròng cẩn xà cừ, những chiếc trâm phượng tung cánh diễm lệ... từng món trang sức tượng trưng cho ngôi vị Hoàng hậu Đại Tề lần lượt được gỡ xuống, tạo thành những tiếng lách cách giòn tan rồi chìm vào im lặng.

Khi món đồ trang sức cuối cùng rời khỏi mái tóc, làn tóc đen nhánh, dài mượt như dòng thác của Giang Sở Bạch đổ ập xuống bên sườn mặt, trả lại cho nàng diện mạo vẹn nguyên thanh khiết ban sơ.

Tạ Mộ Triều quay người, đi đến chiếc tráp gỗ đặt góc phòng, lấy ra một bộ y phục từ bên trong. Đó không phải là gấm vóc lụa là thêu chỉ vàng chỉ bạc của bậc mẫu nghi thiên hạ, mà là một bộ thường y lụa mộc đơn sơ mang sắc xanh nhạt, mộc mạc và thanh cao vô ngần. Sắc xanh ấy, kiểu dáng gọn gàng ấy, chính là màu áo ngày đầu tiên nàng mặc bước qua cánh cửa ngọ môn đục ngầu dưới trận mưa rào mùa thu năm ấy. Chàng không để nội thị nhúng tay, tự mình tiến lại gần, dịu dàng khẽ khàng khoác chiếc áo xanh nhạt lên đôi vai gầy guộc đang run rẩy vì lạnh của nàng, cẩn thận cài từng chiếc cúc áo cho đến chiếc cuối cùng một cách mực thước, đoan chính.

Sau khi mặc xong, Tạ Mộ Triều từ trong n.g.ự.c áo long bào lấy ra một chiếc túi gấm nhỏ bọc kỹ, đặt vào lòng bàn tay lạnh ngắt của nàng.

"Bên trong này là hộ tịch mới mang tên Thanh Thủy, ngân phiếu mười vạn lượng của các tiền trang lớn ở phương Nam, cùng giấy thông hành mật có đóng đại ấn của trẫm." Giọng nói của Tạ Mộ Triều thấp trầm, khàn đặc, uy nghiêm nhưng ẩn chứa một nỗi bi thương, đau đớn thâm sâu đến rợn người, "Nàng cầm lấy. Từ nay về sau, thiên hạ rộng lớn, không còn ai có thể dùng cái tên Giang Sở Bạch hay tội tình của Giang gia để trói buộc, đe dọa nàng được nữa."

Giang Sở Bạch nhìn chiếc túi gấm nằm gọn trong lòng bàn tay mình, rồi ngước mắt lên nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của vị quân vương trước mặt. Nàng thấy rõ râu cằm xanh rì đã mọc lún phún trên gương mặt cương nghị của chàng, thấy rõ những tia m.á.u đỏ hằn sâu vì bao đêm không ngủ. Sự hy sinh và tình yêu bao bọc mang tầm vóc giang sơn của người đàn ông này hiển hiện rõ mồn một trước mắt nàng. Chàng là vua, chàng đứng ở đỉnh cao hoàng quyền đầy rẫy sự đa nghi tàn nhẫn, chàng có thể dùng vương quyền để cưỡng cầu, để trói buộc thân xác nàng trong chiếc l.ồ.ng vàng Khôn Ninh Cung cho đến c.h.ế.t. Nhưng vì nhận ra ngai vàng đang mài mòn, đang g.i.ế.c c.h.ế.t linh hồn nàng trong cơn mê sảng, chàng đã chọn cách tàn nhẫn nhất với chính bản thân mình: Chủ động buông tay, tự tay dàn dựng một cái c.h.ế.t giả vĩ đại để trả nàng về với đất trời sạch sẽ.

Trước giờ khắc chia tay vĩnh viễn, Tạ Mộ Triều không thể kìm nén được nữa. Chàng bước lên một bước, dang đôi cánh tay to lớn vững chãi ôm c.h.ặ.t Giang Sở Bạch vào lòng. Chàng ôm nàng rất c.h.ặ.t, như thể muốn đem thân hình gầy guộc của nàng khảm sâu vào da thịt, vào xương tủy của mình, l.ồ.ng n.g.ự.c vĩ đại của vị đế vương phập phồng theo từng hơi thở dồn dập, đau đớn. Chàng ghé sát cằm vào mái tóc đen nhánh thơm mùi bồ kết mộc mạc của nàng, khẽ thì thầm từng chữ, giọng nói run rẩy nhưng đầy lực lượng quyền uy:

"Dao nhi, hậu vị của trẫm sinh ra vì nàng, nay c.h.ế.t đi cũng vì nàng. Từ nay về sau, hậu cung Đại Tề vĩnh viễn để trống, phượng bài chỉ khắc tên nàng. Hoàng thành đục ngầu trẫm ở lại dọn bùn, trả nàng về với trời cao đất rộng."

Dao nhi. Một tiếng gọi tên tục vô cùng thân thương, riêng tư mà chàng chưa từng gọi trước mặt bá quan văn võ. Hậu vị sinh ra vì nàng, nay c.h.ế.t đi cũng vì nàng. Chàng thề trước linh hồn nàng sẽ vĩnh viễn đóng cửa hậu cung mười hai điện, không lập thêm bất kỳ một phi tần nào nữa, để phượng bài của Đại Tề cả đời này chỉ khắc duy nhất một cái tên Giang Sở Bạch. Chàng chọn ở lại cái vũng nước đục ngầu đầy rẫy mưu mô phản nghịch này để gánh vác thiên hạ, để dọn sạch bùn lầy, chỉ mong đổi lấy một khoảng trời tự do tự tại, xanh ngắt cho dòng nước trong của chàng ở phương xa. Tình yêu tối thượng của bực quân vương, hóa ra không phải là chiếm hữu, không phải là giam cầm, mà là sự buông bỏ cao thượng nhất để trả tự do cho người mình yêu.

Lắng nghe lời thề khắc cốt ghi tâm ấy, cảm nhận vòng tay ấm áp, l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập liên hồi vì đau đớn của Tạ Mộ Triều, lớp băng phòng bị lý trí cuối cùng của Giang Sở Bạch hoàn toàn sụp đổ, vỡ tan tành thành từng mảnh vụn.

"Bệ hạ..."

Giang Sở Bạch bật khóc. Nàng khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi, kìm nén suốt bao nhiêu trận cung đấu, bao nhiêu đêm dài dằn vặt nội tâm, lúc này tuôn ra như mưa đổ, thấm đẫm dải áo long bào màu đen của chàng. Lần đầu tiên kể từ ngày nhập cung, lần đầu tiên trước mặt người đàn ông quyền lực nhất thiên hạ này, vị Giang đáp ứng lý trí, lạnh lùng ngày nào gục đầu vào vai chàng mà khóc như một đứa trẻ. Nàng khóc vì sự bất lực trước số phận, khóc vì nỗi đau ly biệt dồn nén, và khóc vì sự rung động, lòng biết ơn sâu sắc trước đại ái mang tầm vóc núi sông của Tạ Mộ Triều. Nàng biết, từ nay về sau, dù nàng có đi đến tận chân trời góc bể, dù nàng có tự do dưới ánh mặt trời vô ưu vô lo, thì trong tim nàng vĩnh viễn mang theo bóng hình vị phu quân, vị cố nhân tôn quý và thâm tình nhất cuộc đời mình. Cuộc chia ly này đượm buồn, tàn nhẫn nhưng lại phi thường cao quý, thanh cao vượt ra ngoài mọi d.ụ.c vọng tầm thường của thế gian.

Tiếng khóc của nàng nghẹn ngào hòa vào tiếng gió rít vọng xuống từ cửa mật đạo. Tạ Mộ Triều nhắm nghiền đôi mắt, khẽ hôn lên trán nàng lần cuối, rồi dứt khoát buông tay, lùi lại một bước trong bóng tối. Chàng nhìn nàng bằng ánh mắt thâm tình, kiên định tối thượng, gật đầu ra hiệu.

Sở Bạch lau nước mắt trên mặt, nàng không dùng chiếc trâm bạc nữa, chỉ cầm cây sáo trúc đơn sơ trong tay áo, quay người chậm rãi bước đi về phía ánh sáng le lói dẫn ra ngoại thành. Bóng áo xanh nhạt của nàng khuất dần sau khúc quanh của vách đá, dứt khoát và vẹn nguyên tự tại y như ngày đầu.

Tạ Mộ Triều đứng trơ trọi giữa gian phòng đá lạnh ngắt, đôi bàn tay giấu trong tay áo long bào khẽ siết c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u. Chàng đứng nhìn theo hướng nàng đi rất lâu, rất lâu, cho đến khi không còn nghe thấy bất kỳ một tiếng bước chân nào nữa. Chàng xoay người, bước lại gần phiến đá đặt cơ quan mật mã, ngón tay thanh mảnh thon dài dứt khoát ấn mạnh xuống.

Tiếng xích sắt nặng nề, tiếng đá hộc va chạm vào nhau gầm rú lên một cách khô khốc, vang vọng khắp lòng đất sâu vạn trượng. Cánh cửa đá khổng lồ của mật đạo ngầm từ từ khép lại, nặng nề chặn đứng hoàn toàn lối đi, vĩnh viễn ngăn cách giữa một bậc quân vương ở lại vũng nước đục dọn bùn trị quốc và một người con gái mặc áo xanh nhạt trở về với đất trời tự do tự tại ngoài kia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoằng (泓) - Chương 14: 13 | MonkeyD