[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 263: Vai Diễn (3)
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:26
“Em không gây nguy hiểm cho xã hội...”
“Thế em giải thích thế nào về việc nhiễu loạn năng lượng?”
“Em không biết,” cô gái tỏ vẻ bất lực. “Em đã nói là em không biết tại sao mình lại xuất hiện ở đó... bất tỉnh, không đũa phép...”
Sự yếu thế của cô gái làm Jerry Hanna đắc thắng hơn. “Không biết không giải quyết được vấn đề đâu em Giselle Gibson. Chúng tôi buộc phải cách ly em đến khi nào chúng tôi xác nhận rằng em không gây hại.”
“Thế 6 tháng qua các vị vẫn chưa xác nhận được à? Tất cả các cuộc tra khảo đ.á.n.h đập, tra tấn bạo hành tạm giam mà các vị làm lên tôi vẫn chưa đủ ư?”
“Chưa đủ!” Jerry Hanna cao giọng, “Đến khi nào chúng tôi biết được chính xác những hình xăm trên tay và lưng em là gì và tại sao em lại có màu mắt này.”
“Các quân nhân người Muggle đã tra khảo em suốt 6 tháng rồi. Em không biết, em thật sự không biết... Chẳng phải các vị đã chụp hình thử m.á.u xét nghiệm làm nghiên cứu đấy sao, vẫn không có kết quả à?”
“Phép thuật không thể tái tạo nhân tạo, chẳng phải em nói với họ thế sao?”
“Vâng, là em nói thế. Không phải à, chị cũng biết thế mà?” Cô không hiểu hỏi lại.
“Nhưng phép thuật có thể bắt chước, có thể thực hiện theo...”
Giselle nhíu mày, “Nếu là phù thủy, dĩ nhiên phù thủy có thể học tập phép thuật.”
“Vậy hãy chỉ cho chị biết làm thế nào em có được hình xăm trên lưng,” ánh mắt chị ta tham lam dõi theo mọi biểu tình trên gương mặt Giselle như thể cố tìm xem cô có tỏ vẻ dối trá gì không.
Nhưng cô gái giật mình, trợn mắt hỏi lại: “Chị nhận biết hình xăm trên lưng em có nghĩa là gì á? Em chỉ biết nó là Runes thôi, em cũng học Cổ ngữ Runes ở Hogwarts nhưng không thể dịch được mấy từ đó. Mà nó xăm từ thứ gì hay làm thế nào mà không thể chà ra... mấy người Muggle còn nói đó không phải mực xăm...”
“Gibson! Giselle Gibson!” Chị ta buộc phải la lớn cắt đứt cơn tự thuật của cô gái.
“À vâng,” Giselle giật mình như mới nhớ ra tình cảnh của mình, thất vọng nói, “Nếu chị biết thì có thể nói với em được không, chứ em không nghĩ là thư viện trường mình có đề cập đến loại Runes này đâu.”
Jerry Hanna quan sát mặt mày cô gái, một lúc lâu mới chậm rì rì nói: “Em không biết thật ư?”
Giselle thở hắt ra mệt mỏi, “Đến giờ chị còn không tin em chẳng biết gì à...”
“Bởi vì câu chuyện rất vô lý, em không hiểu sao! Không ai khi không tự nhiên sẽ khắc những bùa chú Runes này lên cho em cả... Không ai, không một thế lực nào, không một phù thủy nào sẽ khắc những Runes mạnh mẽ thế này lên lưng một người xa lạ vô tri cả.”
“Chị nói như thể chị biết mấy cái Runes đó để làm gì vậy?” Giselle tò mò hỏi. “Suốt 6 tháng qua em không hề cảm thấy có gì khác lạ hết, chị biết đó, em cũng đâu bỗng nhiên có thể thực hiện bùa phép không đũa phép hay gì gì đâu. Nếu là thế thì em đã độn thổ trốn đi rồi, đâu cần phải chịu cảnh bị giam giữ vô nhân đạo thế này.”
Jerry Hanna hay cấp trên của chị ta đều rõ thế, cô phù thủy đã bị theo dõi suốt 6 tháng hệt như chuột bạch và đúng là như cô nói, mất đi đũa phép cô chẳng làm được gì cả.
Người phụ nữ quan sát đ.á.n.h giá Giselle một chút, rồi từ từ lấy ra một xấp ảnh đặt lên bàn. Đó là 4 tấm ảnh chụp trọn vẹn tấm lưng trần của cô gái, ở nơi vốn là cột sống đã có những hình vẽ xăm trổ thẳng từ đốt sống cổ xuống đến tận hông, vết mực màu đen pha vàng, ánh vàng lấp lánh thần thánh nhấn nhá nổi bật những ký tự kỳ lạ. Cả tấm lưng như một tác phẩm nghệ thuật dị dạng mà người nghệ nhân điên khùng sơn vẽ lên, nhưng có thể thấy rõ đó là 3 ký tự ghép lại với nhau chứ không phải liền mạch. Nên 3 tấm hình còn lại là chụp cận cảnh 3 ký tự tượng hình lạ lùng đó.
Vì bị buộc c.h.ặ.t t.a.y vào sau ghế, cô chỉ có thể hơi rướn người chồm tới, tận tình quan sát 4 bức hình. “Em chỉ biết nó là Runes cổ đại, mang hơi hướm tượng hình Ai Cập pha với Celtic. Môn Cổ ngữ Runes ở Hogwarts nói là văn minh Runes Bắc Âu có ảnh hưởng rất lớn đến các nền văn minh khác, gần như chi phối tri thức Runes hiện nay nên tụi em chỉ nghiên cứu Runes Bắc Âu là nhiều. Nhưng em không nhận ra, thật sự là không nhận ra mấy chữ này có ý nghĩa gì cả...”
Cô gái nói với giọng điệu vừa bất lực vừa như muốn khóc làm Jerry Hanna cũng tin là thật.
“Em có thấy gì khi nhìn vào mấy tấm hình này không?”
“Ơ không ạ?” Giselle ngơ ngác nhìn người phụ nữ, vẻ mặt nai tơ, “Này là hình chụp Muggle thôi mà, đâu có chuyển động gì đâu?”
Thế mà đối phương đáp, “Chị nhìn không được. Phù thủy nhìn vào, dù chỉ là hình Muggle thôi cũng cảm thấy chóng mặt nhức mắt, không thể nhìn lâu.”
Giselle mở to mắt trừng trừng nhìn Jerry Hanna, lại cúi xuống nhìn 4 bức ảnh tĩnh, rồi lại ngẩng đầu lên, tỏ vẻ bối rối hết sức. “Em... em không hiểu... Chị thấy đó em nhìn chúng như thường... Em không hiểu...”
“Bọn chị đã hỏi các chuyên gia cổ ngữ Runes,” người phụ nữ lạnh lùng cắt ngang. “Họ nói đó là Runes-thần-thánh, nên phù thủy bình thường không thể tiếp xúc lâu.”
Tưởng đâu cô gái sẽ chú ý đến từ Runes thần thánh, nhưng không, “Chị nói bọn chị, nghĩa là có nhiều phù thủy khác hợp tác với dân Muggle à?”
Giselle cố gắng ghép lại hình ảnh nữ sinh nhà Hufflepuff khi xưa với người ngồi đối diện. “Tại sao chứ chị Hanna? Phù thủy chúng ta tuân theo Quy chế Bí mật không phải vốn rất tốt sao? Muggle có cuộc sống của họ, phù thủy cũng có cuộc sống của mình. Tại sao phải hợp tác với họ để tiết lộ thế giới phù thủy cho những binh lính có vũ trang đó?”
Lời cô gái khẩn thiết buồn bã nhưng Jerry Hanna vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh kèm theo cảm giác ưu việt. “Phù thủy sống cô lập quá lâu rồi, không hiểu biết gì về thế giới này cả. Lại có một nhóm người tưởng đâu mình mạnh mẽ lắm, còn đòi nô dịch Muggle. Hợp tác với Muggle mới là lựa chọn đúng đắn, chúng ta cho họ biết về cách pháp thuật hoạt động, họ có thể phát triển công nghệ chống lại nghệ thuật hắc ám, bảo vệ cả hai bên, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao.”
Giselle thật sự lắng nghe, cân nhắc ý kiến của chị ta, rồi đáp: “Có lẽ đúng. Nhưng hợp tác song phương thì không cần phải lén lút thí nghiệm vô nhân đạo thế này, chị có thể làm việc ở cục ngoại giao Muggle của Bộ hoặc ICW, xúc tiến phù thủy tiếp xúc với Muggle mà. Nếu hợp lý ICW sẽ phê duyệt, hợp tác hảo hữu, như thế mới là cách làm đúng chứ.”
Vậy mà chị ta cười lớn, bật cười khinh miệt trước sự ngây ngô của cô gái. “Làm việc ở Bộ, ở ICW? Thế thì biết đến khi nào chị mới có thể tiếp xúc với Bộ trưởng Bộ Pháp thuật, đến khi 60 chắc gì chị đã thăng tiến lên tới chức đại diện Anh ở ICW mà đề xuất dự luật của mình? Hả! Thứ gì cũng cần quan hệ, không quan hệ thì là huyết thống, chứ một người không có bối cảnh gì như chị phải phấn đấu đến bao giờ?”
Đôi môi đỏ cong lên, ánh mắt lóe lên tý cay nghiệt tham lam, giọng chị ta chua chát lanh lảnh. “Thế thì chị việc gì phải hạ mình pha trà rót nước với mớ công việc bàn giấy đó. Ở đây, ở tổ chức này, người ta nghe ý kiến của chị, chuyên môn của chị được đ.á.n.h giá đúng đắn. Chị được các đại tá thiếu tướng trung tướng trực tiếp gọi đến hỏi chuyện, được tiếp xúc với những người mà nếu đặt vào thế giới phù thủy sẽ thuộc tầng lớp thuần huyết thượng lưu. Và họ tôn trọng chị, nghe ý kiến của chị chứ không phải khinh miệt gọi chị là Máu Bùn...”
Jerry Hanna tuông ra một tràng dài, càng nói càng độc địa, làm cho nét mặt vốn ban đầu trông cũng có vẻ kiêu sa và phong thái quý phái đã tan mất, nhìn chị ta như một mụ phù thủy chanh chua khắc nghiệt hoặc như mấy quý bà khi phát hiện ra chồng mình có bồ nhí trẻ đẹp bên ngoài.
Giselle im lặng lắng nghe, không tỏ lòng thương hại hay đồng cảm, mà mang một vẻ mặt lạnh nhạt kỳ lạ. Đôi mắt hai màu của cô cũng không sáng rỡ nữa mà trầm lặng nhìn ả phù thủy. “Chị Hanna à, có thể chị đã quên, nhưng được làm phù thủy là món quà quý giá nhất mà thế giới này ban tặng cho chị, cho em...”
Jerry Hanna sững người im bặt.
“...Trong khi người thân bạn bè chúng ta chỉ biết lái oto bốn bánh, chúng ta lại có thể bay chổi, đi bằng lò sưởi hoặc độn thổ cái là xong, không phải thật diệu kỳ sao. Đó là món quà đẹp đẽ nhất mà một con người có thể nhận được trong cuộc đời. Nên thế giới này không nợ chị điều gì cả, chị bất mãn với cấu trúc xã hội là do chính bản thân chị thôi...”
“...Nên sau này chị cứ nói thẳng ra là do d.ụ.c vọng tham lam của chị, chứ đừng nói như thể chị bị đối xử bất công phải tìm cách lấy lại công bằng cho bản thân vậy.”
“CHÁT!”
Jerry Hanna đứng phắt dậy, đỏ bừng mặt vì xấu hổ lẫn vì tức giận, tặng ngay cho Giselle một cái bạt tay. Nhưng Giselle chẳng tỏ vẻ gì, vẫn lạnh mặt nhìn chị ta.
“Mày dám dạy đời tao à? Một con đĩ điếm như mày dám dạy đời tao sao? Mày nên nhớ ai mới là người bị cầm tù ở đây! Mày là tù nhân, còn tao là người có quyền quyết định số phận của mày đấy.”
Người phụ nữ chỉ thẳng ngón tay vào Giselle mà hét lên, định băng qua bàn tiến tới đ.á.n.h tiếp nhưng cửa phòng thẩm vấn bật mở, vài người quân nhân xuất hiện giữ chặt lấy Jerry Hanna rồi nửa mời nửa kéo ra ngoài.
“Con điếm! Mày có cao sang hơn ai mà đòi dạy đời người khác... Chúng sẽ g.i.ế.c mày... một con chuột bạch...”
Bên má đau rát, có lẽ đã bị trầy xước vì chiếc nhẫn trên bàn tay cà vào. Giselle nhắm mắt ngả đầu ra sau, Runes Trực giác và Dục vọng thiêu đốt ngứa ngáy đến độ cả người cô run lẩy bẩy. Nó vừa ăn được món ngon và nó đang kêu gào muốn ăn thêm nữa...
Còn cô, cô lại vừa chứng kiến thêm một bằng chứng cho thấy d.ụ.c vọng tham lam có thể đẩy con người ta làm bất cứ điều gì, vượt lên cả đạo đức và luật lệ, khi thờ phượng vị thần tham dục, đức tin và tín điều cũng chỉ là công cụ mà thôi.
Truy cầu một cuộc sống tốt hơn, vật chất đủ đầy hơn là ước muốn bình thường của con người. Ai cũng thế thôi. Hầu hết người trưởng thành đi làm kiếm tiến cũng chỉ vì lý do đó. Người có bối cảnh cơ bản thì cần mẫn làm việc, thăng tiến dần trong công ty, lương từ đó cũng tăng lên và cuộc sống cải thiện hơn. Trong hàng trăm người cổ cồn trắng chỉ có 1 2 trường hợp vì may mắn, vì nắm bắt được thiên thời địa lợi mà phất lên nhanh chóng, có sự nhảy vọt về địa vị xã hội.
Nhưng cũng có những người như Jerry Hanna, không chấp nhận quy luật đó mà muốn mình vươn lên nhanh chóng, chen chân vào hàng ngũ thượng lưu, không chịu đựng nổi vai trò bình thường của mình mà tìm mọi cách tiến thân, thật ra cũng không có gì đáng trách. Nhưng cách tiến thân của chị ta là dẫm đạp lên sinh mạng người khác, đặt cả xã hội phù thủy vào rủi ro thì ai mà ngửi được.
Cửa lại bật mở, thiếu tá Williams tiến vào, ngồi xuống đối diện. Giselle từ từ mở mắt nhìn gương mặt cá c.h.ế.t này, mở miệng trước:
“Lần này các vị để cho tôi biết đến Jerry Hanna là không muốn thả tôi đi nữa à?”
Không khỏi nhớ về độ chục năm trước, trong chuyến du học hè ở lâu đài Wubār giữa sa mạc vô biên Rub' al Khali. Tay hồ ly Shaikh cũng tiết lộ cho cô mấy bí mật gia tộc bẩn thỉu vì nghĩ sau đó cô sẽ không thể rời khỏi lòng bàn tay của gã được nữa.
“Chúng tôi để cô Hanna xuất hiện là để cho thấy phù thủy cũng có thể hợp tác với chúng tôi, chúng ta cũng có thể đứng chung một chiến tuyến.”
Giselle cắt ngang, “Tôi ủng hộ hợp tác song phương, nhưng không phải giữa cá nhân tôi với một đội quân Muggle bóng ma. Các vị có thể đi từ đường những tổ chức chính phủ như ICW hay Bộ Pháp thuật. Tới chừng đó Bộ quyết định như thế nào tôi sẽ tuân theo.”
“Cô chấp nhận đ.á.n.h đổi sự tự do cá nhân để bảo vệ cho một xã hội vốn khinh rẻ những người có xuất thân như cô ư? Trong khi cô mới tiếp xúc thế giới pháp thuật từ năm 11 tuổi, đến 17 tuổi thì phải chạy trốn vì sợ phù thủy khủng bố. Cả xã hội quyền lợi tập trung vào nhóm phù thủy huyết thống, trong khi cô thân cô thế cô?”
“Thế tại sao anh lại trung thành với tổ chức của anh vậy? Tổ chức bắt anh làm việc 18/7, tính mạng bị rình rập mọi lúc nhưng anh vẫn trung thành đấy thôi? Anh đến một cuộc sống con người đúng nghĩa cũng không có, trao hết cho tổ chức mà hoạt động lại vi phạm quyền con người nghiêm trọng. Có khi ngày mai anh hi sinh, chính phủ nước anh còn không dám cáo phó công khai nữa kia mà.”
Hai người lại trừng trừng nhìn nhau.
“Cô Gibson, như cô Hanna đã nói, cô còn giá trị nghiên cứu rất lớn với chúng tôi nên tạm thời không thể thả cô. Cô vẫn phải tiếp tục ở cùng với tôi hoặc quay trở lại trung tâm nghiên cứu...”
“Ở nhà anh, tôi không muốn sống trong hộp cá mòi nữa đâu.”
