[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 272: Xác Định (2)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:27

“Selly cậu vẫn ổn chứ, có gì cứ gửi cú cho tớ nhé.” Đây là bức thư đầu tiên của Ive, gửi ngay trưa hôm qua sau khi rời khỏi dinh thự Montgomery.

“Selly cậu nếu có đi đâu hãy nói cho tụi tớ biết nhé.” Đây là thư Matt cũng gửi đến ngay sau đó.

“Thằng Montgomery với đám Slytherin đó có làm gì cậu cậu phải báo cho tớ biết đấy,” đây là Nol vẫn còn tức giận bừng bừng.

“Vụ việc của cậu vẫn đang cân nhắc, tớ không rõ chuyện gì lắm nhưng những ngày này cậu đừng ra khỏi Mỹ nhé, có thể IAL vẫn sẽ cần tìm cậu.” Đến chiều thì Ive nhắn.

“Trả lời thư của tớ đi Selly, làm ơn nói là cậu vẫn ổn.” Gần tối thì Matt nhắn, khi đó Giselle còn ngủ say như c.h.ế.t.

“Hãy cẩn thận với mấy vật phẩm trong dinh thự, tụi tớ biết có nhiều thứ hắc ám nguy hiểm lắm nhưng không thể nào xin được giấy phép để tra soát. Và cẩn thận với thằng Von Montgomery c.h.ế.t tiệt đó!!!” Nol như kêu gào qua từng con chữ.

Nhưng Giselle có biết gì đâu, cô ngủ ngon lành trong phòng trong khi Von chỉ đạo gia tinh lấy hết thư cất vào phòng làm việc. Sáng nay nếu không có thư sấm của Matt cô còn chưa biết bạn bè đã gửi cho mình nhiều thư đến vậy.

Thế là Giselle viết thư hồi đáp, xong ngẫm nghĩ một lát rồi viết thư cho cô Nhị Tâm, lần gần nhất cô biết là cô Nhị Tâm đã chuyển sang Chicago sống ngay bên cạnh tòa soạn Lính Gác Salem. Nhưng không rõ địa chỉ cụ thể nên cô gửi thẳng đến tòa soạn báo luôn vậy.

Vậy thôi, cô gái nghĩ ngợi một hồi, nhận ra chẳng có ai cô muốn thông báo sự trở lại của mình nữa cả. Ngoài ba người bạn thân nhất và người cô từ phía nhà Liu ra, chẳng còn ai nữa cả.

Thật ra cũng tốt, nhờ đó mà sự mất tích của cô gái không ra náo động gì quá lớn, thế giới vẫn xoay tròn dù có hay không có sự tồn tại của cô phù thủy Giselle Gibson trên cõi đời này.

Đương lúc suy tư thì bụp một tiếng con gia tinh Missy xuất hiện trước bàn làm việc. “Thưa cô chủ, luật sư Lopez có hẹn gặp cô ạ.”

Vết thương của Missy đã được chữa lành, trên trán chỉ còn hơi hồng hồng, Giselle ngước lên nhìn con tinh rồi hỏi: “Missy không bị trách phạt gì chứ?”

“Không ạ, thưa cô. Cô và cậu chủ đối xử với Missy rất tốt...” Đôi mắt long lanh của sinh vật nhỏ nhìn cô đầy xúc động, Giselle vội ngăn lại:

“Missy đưa luật sư vào giúp cháu nhé.”

“Vâng thưa cô.” Missy búng tay mở cửa, làm động tác mời một người phụ nữ đứng ngoài chờ sẵn bước vào.

Cô gái trẻ bước ra khỏi bàn, bắt lấy bàn tay chìa ra của luật sư. 

“Chào cô, tôi là Lynn Lopez sẽ là luật sư đại diện của cô.”

“Giselle Gibson, mời ngồi.”

Lynn Lopez là một người phụ nữ đứng tuổi, mang vẻ cứng nhắc thường thấy của luật sư, cô ta lướt qua gương mặt Giselle một lần rồi thôi, trong mắt không có thêm cảm giác khác lạ nào cả. Vừa ngồi xuống ghế vẫy đũa lấy ra mấy tệp tài liệu và bút lông tự động ghi chép, bắt đầu vào việc ngay.

“Cô Gibson, cậu Montgomery đã trao đổi với tôi về trường hợp của cô. Vụ việc với IAL chỉ mới tạm dừng chứ chưa khép lại, tôi đề nghị cô sau này nếu có trao đổi gì với thần sáng và luật sư IAL xin hãy thông qua tôi. Kể cả thủ tục và lời khai mà cô định cung cấp cho họ.”

Giselle hơi trầm ngâm rồi gật đầu: “Được thôi.”

Lopez có vẻ hơi bất ngờ vì cô đồng ý nhanh vậy, lại tiếp sang một tệp hồ sơ khác trong khi cây bút lông vẫn lia liên tục trên giấy da. 

“Nếu IAL đã đến thì thần sáng của MACUSA sẽ không nhúng tay vào nữa, nhưng MIC có lẽ sẽ tìm đến cô tra hỏi một lần, phạm vi của họ là về các vũ khí thiết bị công nghệ mà người Muggle đã sử dụng với cô. Họ sẽ thông báo trước, khi họ đến tôi cũng sẽ có mặt để bảo vệ khẩu cung cho cô.”

“Tốt thôi.”

“Về vấn đề giấy tờ cá nhân của cô, tôi đã có hiểu biết sơ lược. Hồ sơ lý lịch lưu trữ ở Bộ Pháp thuật Anh của cô chỉ ghi cô học đến năm 6 ở Hogwarts, vừa tròn 17 tuổi không bị Dấu Hiện giám sát nữa. Cô bị đ.á.n.h dấu “Không rõ tung tích” từ đó đến nay nên cũng không có mặt trình diện khi bị gọi đến làm căn cước công dân mới.”

Đến đây Lopez nhìn vào Giselle, nghiêm túc nói: “Thành thật mà nói hồ sơ này gần như không thể trở về Anh nữa, cô đã bị giới cầm quyền đ.á.n.h giá là Chống đối nghiêm trọng với thể chế mới vì từ chối không làm căn cước Đồng. Nên tôi đề nghị cô xin nhập cảnh tị nạn ở Mỹ, dĩ nhiên khoản thủ tục tôi sẽ xử lý.”

“Được rồi luật sư Lopez, cứ làm vậy đi. Tháng 2 tôi định về Anh tham dự đám cưới của một người bạn thì vẫn được chứ?” 

Người luật sư nhíu mày, hơi không chắc chắn đáp. “Nếu cô xin nhập cảnh vào Anh theo cách thông thường, rất có thể cô sẽ bị bắt lại áp giải về Bộ để tra hỏi về lý do cô không đến trình diện. Nhiều khả năng sẽ bị tạm giam dài ngày. Nhưng...” Lopez hắng giọng, “cô có thể đi theo cách không thông thường, cậu Montgomery sẽ biết xử lý thế nào.”

Nhìn người luật sư muốn nói lại thôi, Giselle gật đầu. “Tôi hiểu rồi. Vậy theo cô Lopez đến khi nào tôi mới có thể trở về Anh theo cách thông thường?”

“Theo chính sách cứu trợ phù thủy gốc Muggle thì cô cần ở Mỹ 2 năm với hồ sơ lý lịch sạch đẹp sẽ được xác nhận là công dân phù thủy Mỹ, tới khi đó cô có thể nhập cảnh du lịch vào Anh.” 

“Được rồi.”

Vậy mà người luật sư ho nhẹ. “Hoặc có cách nhanh hơn.”

“Ồ?” Giselle nhướn mày.

“Cô có thể kết hôn với một công dân phù thủy Mỹ, ngay lập tức sẽ được nhập tịch hoặc cao lắm là chờ 1 năm. Trong trường hợp với-”

“Cách đó không được đâu luật sư Lopez,” cô ngắt lời, không để người luật sư nói tiếp nữa.

“Tôi hiểu rồi,” Lopez cũng không theo tiếp, lại chuyển sang một tệp tài liệu khác. Giselle bỗng nhận ra tại sao Von chọn hợp tác với người này, một luật sư chuyên nghiệp làm việc nhanh gọn không vòng vo sẽ giúp giảm thiểu thời gian cho đôi bên.

“Tiếp theo là vấn đề tài sản của cô-”

“Tài sản của tôi á? Tài sản của tôi ở Anh đã có luật sư và người đại diện quản lý rồi kia mà.”

“Tôi đang nói đến tài sản mà cậu Montgomery chuyển nhượng cho cô Giselle Gibson.”

“Không-”

“Xin lỗi?”

“Tôi không đồng ý, tôi sẽ nói lại với Von sau.”

“Nhưng-”

Bụp! Tóc bạch kim độn thổ xuất hiện trong phòng, ra hiệu cho luật sư Lynn Lopez ra ngoài rồi anh mới tiến đến cầm lấy tay cô.

“Von, em không cần tài sản của anh.”

“Chỉ là một ít tài sản thôi.”

“Không Von, em không muốn nhận. Đó là gia sản Montgomery của anh, em cũng có tài sản của mình mà, chú Chong để lại cho em đủ nhiều để em sống cả đời mà không cần làm việc rồi.”

“Đó là tài sản của riêng anh Selly à, không phải gia sản Montgomery.” Anh dịu dàng giải thích trong khi vẫn nhìn cô không rời. “Dù tài sản của anh cũng là của em, nhưng giờ còn chưa... anh chỉ muốn tặng quà cho em thôi Selly.”

“Von,” cô phù thủy đứng lên, đưa tay áp vào má anh, Von tự nhiên xoay mặt hôn vào lòng bàn tay cô. “Em đã có đủ những gì em cần trong cuộc đời rồi.”

Đôi mắt anh lóe lên niềm vui trẻ thơ khi rốt cuộc cũng nghe ra ý nghĩa của câu nói đó. “Phải rồi, anh là của em, của anh cũng là của em, phải rồi.”

Rồi từ từ bờ môi Von tiến đến, bắt đầu tìm kiếm môi cô. Môi anh lúc nào cũng lạnh, nhưng khi chạm đến môi cô nồng nàn, ấm áp của cô xua tan đi những đêm trường giá rét trong anh. Nụ hôn ban đầu chất chứa bao nhớ nhung xa cách, rên rỉ lên bao yêu thương không thể nói thành lời.

Đến khi buông ra, anh vẫn lưu luyến bên má cô mà nỉ non. “Selly... Selly. Anh nhớ em... Anh yêu em.”

Tầm mắt Giselle mơ hồ, vẫn thấy mọi chuyện không quá thực. Ký ức ở Ysmerith vẫn ám ảnh lấy cô chứ không phải hiện thực cô đang vùi mình trong vòng tay Von mà nghe anh thì thầm những lời tình tứ này đây.

Von lại cúi xuống tìm lấy môi cô một lần nữa, lần này Giselle vòng tay qua cổ anh, kéo mái đầu bạch kim ấy sát gần, để anh nuốt chửng lấy tất cả những mềm mại nơi cô. Thân người to lớn của anh vậy mà run rẩy chỉ vì động tác nhỏ ấy, siết cô thật chặt và bắt đầu điên cuồng ngấu nghiến lấy môi cô. Lần này anh c.ắ.n xé thô bạo, lưỡi luồn vào trong khoang miệng tuần tra lại lãnh địa thuộc về mình sau 7 năm. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, tàn sát xâm lượt hết tất cả những gì thuộc về cô mà giờ đây cũng thuộc về anh một lần nữa.

“Em đây rồi Selly, làm ơn hãy nói em đã trở về với anh đi.” Nụ hôn kết thúc, anh bưng mặt cô lên để đôi má gầy gò của cô áp sát bàn tay to lớn của anh, để nhiệt độ từ cô truyền sang sưởi ấm lấy thế gian lạnh lẽo từ ngày cô đi mà anh phải đối mặt suốt những năm tháng qua.

“Em đây Von Montgomery, em đã về rồi đây.” Cô dịu dàng đáp, cũng học anh hôn vào lòng bàn tay chai sạn đang áp lên má mình.

Anh lại hôn cô lần nữa, dường như không bao giờ là đủ với Von Montgomery, Giselle Gibson của anh đã quay trở về, rốt cuộc anh cũng đợi đến ngày cô trở về bên anh. Chúng phải ở bên nhau để bù đắp những tháng ngày đằng đẵng, hôn cô không bao giờ là đủ, ôm cô mãi mãi không rời, anh sẽ dùng cả đời để hôn cô, để bù đắp cho cô.

Nụ hôn của Von nồng say đến độ Giselle choáng váng không biết đất trời gì cả, đến khi không thể không dứt ra để cấp cứu không khí, cô mới vừa thở vừa nói. “Tên đáng c.h.ế.t nhà anh! Lúc nào anh cũng hôn môi tài tình thế sao!”

Chỉ là lời trêu ghẹo thôi nhưng Von bỗng căng cứng cả người, anh buông cô ra, lại cầm lấy tay cô khàn giọng nói. “Anh nghe Missy bảo em hỏi có phụ nữ khác trong dinh thự này à.”

Giselle lúng túng. “Không, em chỉ vuột miệng hỏi thế thôi, em không...” Cô không muốn biết đâu, thật đấy. Cách anh hôn môi lão luyện đến thế, cách anh chọn lựa quần áo trang sức nữ đầy kinh nghiệm, nhìn anh trở thành một người đàn ông đầy sức hút như thế, làm chủ cả một cơ ngơi thế này...

7 năm 5 tháng 16 ngày, trải qua rồi mới biết nó dài đến thế nào. Có những ngày kéo dài đến vô cùng tận, cô đã nghĩ sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại nhau đâu.

Cô cũng từng yếu lòng thì nói gì đến anh...

“Selly, nhìn anh này,” Con lại áp hai tay vào má cô để gương mặt cô nhìn thẳng vào mặt anh, để anh mê say tôn thờ tuyệt tác của đấng tạo hóa. “Anh không muốn em ôm nghi vấn gì cả. Hãy hỏi anh đi Selly.”

“Gì cơ?”

“Hãy hỏi anh đi, anh sẽ trả lời. Em muốn biết gì về anh trong suốt thời gian qua, hãy hỏi anh đi.”

Đôi mắt cô từ từ tối lại, Von bắt đầu nhận ra quy luật của những sắc tố trong đôi con ngươi đó. Khi cô sử dụng phép thuật thì tùy vào mức độ năng lượng mà chúng sẽ sáng lên tương ứng. Khi cô vui vẻ hạnh phúc, như lúc gặp lại bạn cũ, sắc mắt thanh nhạt, nhất là con ngươi xanh lá sẽ lấp lánh như một viên bi ve đặt dưới ánh mặt trời. Nhưng đa số thời gian, phải, đa số thời gian như Von đã quan sát cô không ngừng nghỉ kể từ khi cô về đây, đôi mắt cô đều tối đậm. Khi đó tròng mắt bên phải gần như chuyển thành một màu tím chàm, hòa lẫn trong đêm đen thì không còn nhận rõ cô có đôi mắt hai màu nữa.

Và giờ đây, con ngươi bên phải ấy dần chìm xuống, giọng cô cũng lạnh nhạt đi rất nhiều. “Và anh cũng muốn em trả lời anh à, rằng trong suốt thời gian qua em đã làm gì.”

“Không Selly anh-”

“Em không muốn biết đâu Von,” cô nói nhẹ tênh.

“Sao cơ?”

“Em không thật sự muốn biết những gì đã xảy ra trong quá khứ của anh. Chuyện gì đã qua cứ để nó qua đi được không.”

Chẳng phải cũng hàm ý đừng hỏi đến quá khứ của cô sao.

Mắt Von cũng tối lại, còn tối hơn mắt cô, trầm lặng đáp. “Anh không muốn hỏi gì cả, chỉ cần em quay về đây với anh là đủ rồi. Nhưng nếu em muốn biết gì, cứ hỏi anh nhé, được không em?”

Được rồi. Giselle hơi nhón chân lên, chủ động chạm vào khóe môi Von. Cái hôn phớt như làn gió lướt trên mặt hồ tĩnh lặng nhưng đủ để lại luyến lưu nơi kẻ tình si. Von Montgomery đâu dễ dàng buông tha cơ hội đó, lại vồ lấy môi cô không rời, tiếp tục ngấu nghiến quả mọng mà cô chủ động dâng lên, lại xâm lấn khoang miệng càn quét lãnh địa của mình một lần nữa, lần nữa rồi lại lần nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 280: Chương 272: Xác Định (2) | MonkeyD