[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 273: Tra Tấn
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:28
Cùng Von ăn trưa cả 2 tiếng xong anh mới chịu dẫn cô xuống tầng hầm, hay đúng hơn là nhà tù giam giữ những kẻ không may trở thành kẻ thù của băng đảng Von Montgomery. Giselle đã không còn xa lạ gì với những dụng cụ tra tấn giam giữ hành xác bày khắp nơi nhưng cô khá bất ngờ vì thấy cả sự hiện diện của s.ú.n.g ống Muggle.
“Anh còn biết dùng s.ú.n.g nữa à?”
“Ừ, đối với Muggle phải dùng cách của Muggle.”
Thấy Giselle để ý nhìn khắp nơi, Von tiến lại che chắn tầm mắt cô. “Muốn hỏi gì cứ để anh hỏi cho, em không cần xuống đây làm gì.”
Cô bĩu môi. “Em đâu có yếu ớt như vậy.”
Anh vẫn đứng chắn mọi thứ, chỉ để cô thuộc về không gian của riêng anh. “Em là sư t.ử cái dũng cảm của anh, dĩ nhiên em không yếu ớt, nhưng anh không muốn em nhìn thấy những thứ dơ bẩn này.”
Cô hơi chạnh lòng, đặt tay lên n.g.ự.c anh. “Em đã thấy những thứ dơ bẩn hơn nữa kìa. Em cũng không trong sạch gì-”
“Đừng nhắc lại nữa em, chuyện quá khứ rồi.” Von cầm lấy tay cô hôn xuống, đây dường như đã thành thói quen của anh, hễ có bàn tay cô đưa ra là anh sẽ nắm lấy dịu dàng đặt một nụ hôn lên đó.
“Em cần trao đổi trực tiếp với Williams Von à.”
“Được rồi,” cái thân hình 1m8 ấy mới chịu bước sang bên, dẫn cô vào sâu trong khu tầng hầm dưới dinh thự này.
“Tại sao thần sáng không tìm thấy được nơi này?” Giselle ngó nghiêng vô cùng thắc mắc.
“Bởi vì bọn chúng đều là đồ ngu.” Lời này không phải phát ra từ miệng Von mà là cái giọng khó ưa của thằng Steffensen chen ngang. Nó ngồi nơi sofa đen chơi bài cùng ba người nữa, tất cả đều có đũa phép.
Bây giờ Giselle mới để ý kỹ đến Rolland Steffensen, nó cao ngang Matt Nol (hình như nam sinh khóa cô đa số đều có chiều cao như vậy) nhưng cơ bắp thì như Von, đứng cạnh mấy quân nhân Muggle như Williams hay Hernandez cũng không hề thua kém. Tóc húi cua, kiểu tóc mà lần đầu Giselle thấy một đứa Slytherin để, xăm kín tay thì không nói nhưng có mấy vết sẹo trên cổ và cả một vết cắt nhỏ xẹt ngang giữa chân mày bên trái.
Trông Rolland Steffensen hệt như hình dung về một tay hung hăng bặm trợn giải quyết mọi chuyện bằng nắm đ.ấ.m (và bằng đũa phép), dữ dằn hơn thời đi học rất nhiều.
“Rolland Steffensen nếu cô đã quên,” nó bỏ bài đứng dậy bắt tay Giselle, treo lên kiểu cười nửa miệng chọc ngoáy Nol khi xưa, chạm vào tay cô chưa đến 1 giây đã buông ra.
“Sao quên được,” Giselle nhướn mày. “Trông anh te tua quá.”
“Chịu thôi,” cái giọng khó ưa chọc đ.á.n.h vẫn không đổi khác. “Boss toàn giao việc nguy hiểm không.”
“Mẹ mày mày thì có việc gì, mày tự gây sự đ.â.m c.h.é.m mà đổ thừa tao à.” Von c.h.ử.i thẳng không khách khí nhưng Giselle nghe ra được tình cảm thật sự của anh, thầm nghĩ những người bạn chung phòng ký túc xá này có lẽ là niềm an ủi lớn nhất những năm qua của Von.
Đêm 7.7.2016 định mệnh ấy, anh không chỉ mất đi cô, cô không chỉ mất đi cuộc đời mình mà anh còn mất đi cả nhà Montgomery nữa kia mà.
Ba người còn lại thì hai trong số đó đã chiến đấu cùng Von và Ron sáng hôm qua, đều là người Mỹ, Von không giới thiệu nhiều, kéo cô tránh xa tụ bốn người đó, nói cái gì mà “đám bạo lực khó ưa”.
“Thật đấy, tại sao thần sáng không phát hiện được nơi này?” Cô vẫn thắc mắc.
“MACUSA hay IAL chưa bao giờ xin được giấy phép lục soát dinh thự Montgomery cả. Các cuộc tập kích bất ngờ như hôm qua đều bị anh chặn đứng ở tầng trên hết.”
Hãy cẩn thận với mấy vật phẩm trong dinh thự, tụi tớ biết có nhiều thứ hắc ám nguy hiểm lắm nhưng không thể nào xin được giấy phép để tra soát.
Nhưng để thế này vẫn hớ hênh quá.
Giselle không nói nữa, cô không muốn can dự quá nhiều vào chuyện của Von trong khi bạn thân cô lại là thần sáng và luật sư của IAL. Như khi xưa cô cũng không muốn tham gia cùng Matt huấn luyện đám nhóc trong câu lạc bộ đấu tay đôi vậy.
Chân đạp hai thuyền, Veronica Girard dùng từ đúng thật, cô đúng là chân đạp hai thuyền mà.
Von dẫn Giselle vào một phòng hệt như phòng thẩm vấn trong căn cứ Muggle, lịch thiệp kéo ghế cho cô, Merlin ơi giữa hoàn cảnh này anh vẫn ga lăng như vậy, rồi mới ngồi xuống cái ghế bên cạnh bắt chéo chân. Giselle nhận ra anh muốn làm gì. “Anh ra ngoài đi, em muốn hỏi một mình.”
“KHÔNG ĐƯỢC!” Von vừa đáp vừa xắn tay áo sơ mi lên, một nấc hai nấc rồi ba nấc, để lộ ra phân nửa ký hiệu Ám Ấn trên bắp tay trái.
Thấy Giselle đưa mắt nhìn tới, tóc bạch kim hơi giật mình, định kéo áo xuống thì cô đã nhanh tay chạm vào Ám Ấn. “Đừng, không sao đâu.”
Thời gian dường như bất động với cái chạm đó. Chúng lặng lẽ nhìn nhau xuyên qua những tầng ý nghĩ không nói thành lời, đôi mắt cả hai đều tối đen thâm trầm, cô biết, anh biết, họ đều có cùng một suy nghĩ...
Khi Williams bị Ron đẩy vào phòng thẩm vấn, ánh mắt anh ta nhìn tới ả phù thủy đầu tiên và rồi không dứt ra được nữa. Mới hơn 2 ngày thôi mà cô đổi khác đi nhiều, mái tóc dường như dày hơn, vẫn buông lơi lòa xòa không theo quy luật nào, môi cô thắm đỏ kỳ lạ làm Williams không thể không tưởng tượng đến việc ai đã làm gì lên đôi môi đó. Và mắt cô, Chúa ơi, mắt cô đẹp đến độ không thể rời đi.
“Cmm cụp con mắt ch.ó của mày xuống!” Williams còn chưa ngồi vào ghế đã bị Von bật dậy thụi ngay một đ.ấ.m vào mắt phải, tăng thêm vào bộ sưu tập những vết bầm đen tím khắp mặt mày tay chân anh.
“VON!” Giselle bất ngờ không kịp cản lại, đến khi hồi thần đã thấy tóc bạch kim chuẩn bị thụi nắm đ.ấ.m thứ hai. “Em cần anh ta tỉnh táo mà Von!”
“Mẹ kiếp mày mà còn nhìn cô ấy như vậy nữa thì khỏi xài mắt nữa đấy.”
Một Von Montgomery hung bạo giận dữ cũng không khác gì Rolland Steffensen, cô nhìn anh chịu ngồi yên xuống ghế mà không nói nên lời.
Tại sao anh dễ nổi nóng và táo bạo đến vậy?
Thôi lúc khác vậy, cô hơi thở ra, quay lại nói với gã Slytherin hứng thú nhìn cảnh tượng này nãy giờ. “Giải bùa im lặng giúp tôi đi Ron, với cả làm dịu vết thương một chút.”
“Chậc phim đang hay,” nó nói như thể tiếc nuối tóc bạch kim không đ.ấ.m gãy hết xương mặt của gã Muggle đi vậy. Rút đũa phép ra vẫy nhẹ rồi nhún vai nhàm chán bỏ ra ngoài, chắc lại kéo tụ đ.á.n.h thêm ván bài.
“Cô Gibson...” Williams khàn khàn khó nhọc nói, Giselle mới nhận ra là anh đã bị bỏ khát, xoay qua xoay lại định tìm ly rót nước thì Von rút đũa phép ra, vẫy nhẹ điều khiển một cái cốc từ đâu bay tới rồi niệm: “Aguamenti!” Nước được rót đầy vào cốc.
Williams nhìn cảnh tượng đó không chớp mắt, lại đ.á.n.h giá tóc bạch kim và cây đũa phép trên tay anh.
“Cởi trói cho Williams nữa Von,” cô nói. Von vẫn đang trừng mắt với người Muggle nhưng cũng nghe lời vẫy đũa cởi trói.
“Uống chút nước đi thiếu tá.”
Nhìn Williams uống ực hết ly nước nhưng mắt vẫn không rời Von như thể người quân nhân đã nhận định tóc bạch kim là thành phần xấu gây nguy hại đến xã hội, Giselle chỉ thấy buồn cười.
“Thiếu tá Williams lần trước anh đã mong tôi hợp tác, lần này cũng vậy, tôi cũng mong anh hợp tác.”
Williams lạnh lùng đáp. “Tôi cũng nhớ rõ cô không chịu hợp tác với chúng tôi mà. Giờ đây tới lượt tôi cũng vậy thôi.”
“Mày nhắc lại việc đối xử với cô ấy như thế nào chỉ càng làm mày bị đối xử thậm tệ hơn thôi.” Von lại bắt đầu nóng nảy. “Bọn tao không có nhiều thời gian chơi đùa cùng lũ Muggle bẩn thỉu tụi mày, nếu muốn được c.h.ế.t êm ái thì tốt nhất nên khai thật đi.”
Dù đã nghe từ miệng Ron nhiều lần nhưng thiếu tá vẫn trừng mắt khi bị gọi là “lũ Muggle bẩn thỉu”.
“Von!” Giselle nhăn mày nhìn anh. “Lúc em ở nhà Williams anh ấy đã cố gắng đối tốt với em nhất có thể rồi. Anh đừng làm mọi chuyện thêm rắc rối nữa.”
Vậy mà Von nhếch môi lạnh lùng. “Cả anh, em và tay Muggle bẩn thỉu này đều hiểu lý do tại sao anh ta đối tốt với em, một tù nhân của anh ta.” Anh gằn từng chữ vừa phẫn nộ vừa mang sát khí, đôi mắt như nhìn người c.h.ế.t chỉ chực chờ tấn công thiếu tá.
“Em cần giải quyết chuyện này,” cô đau đầu. “Anh làm ơn ngồi im lặng bình tĩnh được không. Nếu không anh phải ra ngoài đấy!”
“Anh nghe em hết darling,” lại chuyển sang giọng ngọt ngào cầm cưa.
“Tôi chỉ có hai vấn đề thôi thiếu tá, và tôi mong anh hợp tác, chứ anh thấy rồi đó về phương diện tra tấn hành xác phù thủy cũng không kém Muggle đâu.”
Vậy mà Williams phản bác. “Không phải phù thủy nào cũng thạo việc tra tấn mà chỉ là mấy người bạn này của cô thôi. Với xã hội nào cũng vậy, đám mafia đều là bọn sâu mọt-”
“Cmm!” Von lần này không dùng nắm đ.ấ.m nữa, sẵn đũa phép trên tay anh niệm: “CRUCIO!”
Thân hình cao lớn như một trái núi của Williams vậy mà giật giật, anh rên rỉ qua kẽ răng rồi ngã khỏi ghế lăn xuống sàn tạo ra cơn chấn động làm cái bàn nảy lên một chút.
Lời nguyền Tra tấn tuy không làm người quân nhân Muggle rên la t.h.ả.m thiết như với Giselle nhưng anh cũng đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, căng cứng cả cơ cố chống chọi lại cơn đau toàn thân.
Nhưng khác với một Giselle Gibson khi xưa, giờ đây cô đã có thể bình thản nhìn người khác hứng chịu Lời nguyền Tra tấn trước mặt mình.
Von cũng nhận ra điều đó, bỗng bừng tỉnh khỏi cơn nóng giận của mình, hạ đũa xuống ngồi vào ghế nhìn cô nói. “Anh xin lỗi Selly, anh sẽ kiềm chế.”
Giselle không nhìn anh, chỉ nói với Williams đang run rẩy lồm cồm bò dậy. “Anh thấy đó thiếu tá, phù thủy chúng tôi có cách tra tấn ít tốn sức hơn Muggle nhiều lắm. Tôi biết quân nhân các anh có thể chịu đựng rất lâu, nhưng rồi cũng sẽ có ngày ý chí anh sụp đổ mà thôi.”
“Cô không phải người như vậy, cô Gibson.” Người đàn ông ngồi lên ghế, vẫn còn run rẩy và bầm dập.
“Sao cơ?”
“Cô không phải người có thể thản nhiên không chớp mắt tra tấn người khác, không phải người làm bạn với mafia-”
“Bullshit!” Von Montgomery vừa mới hứa sẽ kiềm chế lại nổi cơn thịnh nộ, đá văng ghế của Williams rồi bắt đầu... bắt đầu... rút nước ra khỏi thân thể thiếu tá.
Đó là lần đầu tiên Giselle thấy bùa làm khô Drought Charm còn có thể dùng như vậy.
Hiệu ứng mất nước xuất hiện rất nhanh, môi Williams khô nẻ, da mặt nhăn lại và mắt trũng xuống. Anh vừa run vừa c.ắ.n chặt hàm chịu đựng trong khi Von tiếp tục đ.á.n.h ra Drought Charm. Miệng người quân nhân mấp máy vô nghĩa, ánh mắt dần mất tiêu cự, cả thân mình to như trái núi nặng nề lắc lư.. lắc lư... rồi lại ngã gục xuống sàn bất tỉnh nhân sự.
Von Montgomery thở hồng hộc như con thú hoang giận dữ, mắt anh đỏ ngầu chưa thỏa mãn trước đối thủ gục ngã quá sớm. Nhưng quay đầu nhìn thấy Giselle còn ngồi đó, anh dần lấy lại tự chủ, cũng khàn giọng như người c.h.ế.t khát gọi: “Ron! Vào đây!”
Tóc húi cua bước vào chẳng ngạc nhiên gì với tình trạng của tù nhân, thậm chí còn nhởn nhơ chế nhạo. “Đã nói với mày rồi xương cứng lắm, quân nhân Muggle mạnh hơn đám thần sáng nhiều.”
“Thêm vài hôm nữa đi, dùng cả t.h.u.ố.c của Jac.”
“Chậc, nó mà chịu được thì Slytherin cũng bái phục đấy,” nói rồi vẫy đũa điều khiển Williams-bất-tỉnh ra khỏi phòng.
Không gian yên tĩnh trở lại, tóc bạch kim không dám đối mặt với cô nhưng Giselle đã đứng dậy tiến về phía anh, vòng tay qua eo anh. “Đưa em về phòng đi Von.”
“Ừ,” rồi độn thổ đưa cả hai về lại phòng master suite.
“Em nghỉ ngơi đi, đến bữa tối gia tinh sẽ gọi em dậy.” Von thu mắt không dám nhìn cô gái nữa, xoay người chuẩn bị ra khỏi phòng.
Nhưng tay Giselle vẫn ôm chặt lấy anh. “Anh cũng cần nghỉ ngơi đấy,” cô nhẹ giọng rồi kéo anh cùng ngả lên chiếc giường king-size vốn thuộc về anh.
Tóc bạch kim bất ngờ chớp chớp mắt nhìn cô gái. “Selly...”
“Nằm dịch qua nào,” cô cười cười đẩy anh, tháo giày ra rồi chui vào chăn, chui luôn vào lòng anh.
“Selly,” giọng người đàn ông trầm thấp gọi tên cô. Giselle ngẩng đầu hôn chụt vào khóe môi anh, rồi trong khi đôi môi lạnh ấy lấy lại thế thượng phong bắt đầu c.ắ.n xé môi cô, cô vòng tay qua sau gáy kéo anh đến gần mình hơn.
Vừa sáng hôm nay bọn họ xác định quan hệ thì đã bắt đầu hôn không biết bao nhiêu lần, ngấu nghiến đến độ môi cô sưng đỏ bất thường cả Williams cũng nhận ra. Nhưng với Von Montgomery không bao giờ là đủ, anh dường như muốn nuốt chửng lấy cô, hôn cô ôm cô mãi chẳng rời.
“Thật chẳng biết làm sao với anh nữa,” giọng cô gái nỉ non, bàn tay luồn vào mái tóc bạch kim cứng lạnh, nhẹ xoa lấy da đầu sau gáy rồi từ từ di chuyển đi lên, xoa vòng chân tóc trên trán anh.
Von từ từ ngả người ra gối, vòng tay nhẹ ôm lấy cô, để bàn tay nhỏ tùy ý dạo chơi trên mặt trên tóc thậm chí là trên thân thể anh.
Trán Von cao, chân mày rậm nhưng nhạt màu, chiếc mũi từ nhỏ đã cao thẳng thường xuyên hếch lên vô cùng ta đây. Nhưng đó là lúc nhỏ thôi, còn hiện tại gương mặt nằm dưới bàn tay cô đây sắc cạnh gai góc, phút trước kiêu căng lạnh lùng phút sau lại chuyển sang dữ dằn hung tợn.
“Anh nóng nảy vậy làm sao thực hiện nhiệm vụ được?” Ý cô chỉ nhiệm vụ Sứ giả Thần c.h.ế.t.
Von như cún con ngoan ngoãn dụi đầu vào lòng bàn tay cô làm nũng. “Anh chỉ nóng nảy khi có chuyện liên quan đến em thôi. Còn những nhiệm vụ khác,” anh lặng đi vài phần trăm giây rồi nói như thường. “G.i.ế.c ai thì cũng như nhau cả.”
G.i.ế.c ai thì cũng như nhau cả.
Bàn tay cô di nhẹ xuống má cằm anh, ngón trỏ đặt lên bờ môi mỏng vừa bật thốt lên những từ ngữ vô nhân tính đó.
“Nếu em không muốn nghe, sau này anh sẽ không nói thế nữa,” anh mấp máy môi để tay cô di chuyển theo nhịp độ hé mở của câu nói.
“Không, anh không cần ẩn giấu con người thật của anh với em đâu.” Cô lại cúi xuống hôn lên khóe môi anh, đầu mũi chúng chạm vào nhau, những lọn tóc nhỏ của cô rớt xuống trên gò má Von còn mùi hoa Iris thì như mùi tình d.ư.ợ.c liều nhẹ khiến anh mơ màng say sưa.
Von Montgomery mê đắm cô phù thủy của mình, sự mê say cuồng loạn không có điểm dừng, gọi là yêu đương nồng cháy hay chiếm hữu điên cuồng cũng vậy, chỉ cần chúng còn sống trên cõi đời này, anh sẽ không bao giờ buông tay cô ra nữa.
Chỉ có Thần C.h.ế.t mới chia lìa được chúng.
