[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 274: Giáng Sinh Muộn (1)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:28

NYC, 27.12.2023

Khi Von thông báo hai đứa sẽ đón năm mới ở NYC cũng là để chờ dinh thự sửa sang lại, Giselle mới nhớ ra bây giờ là kỳ nghỉ Giáng Sinh năm mới. Cô mới dự tiệc Giáng Sinh ở nhà đại tá Miller chưa tới 4 ngày mà đã như nhiều tuần lễ trôi qua rồi vậy.

“Vậy đám Ron thì sao? Họ không về nhà nghỉ lễ à?” Giselle hỏi khi Von độn thổ kèm cô tới một góc khuất giữa hai tòa nhà, rồi dắt cô ra đường lộ băng sang bên kia đường. Nhìn thấy những tòa cao ốc chọc trời còn choáng ngợp hơn cả London Muggle, cô mới nhận ra họ đã đến NYC rồi.

“Tụi nó nghỉ lễ ở dinh thự luôn,” Von ôm cô sát người để che chắn khi băng qua đường đầy ắp cả người lẫn xe. “Em không cần quan tâm tụi nó làm gì.” 

5 phút trước còn ở một dinh thự vắng lặng giờ lại xuất hiện giữa đường phố Muggle náo nhiệt đông đúc thế này, cô gái nhất thời chưa quen, cứ dựa vào người đàn ông dẫn đi.

“Vậy sao anh không trang hoàng dinh thự tí nào cả vậy?” 

Chúng băng qua đường rồi nhanh chóng nép sát vào tường của mấy tòa nhà cao tầng để né dòng người đi bộ ngược xuôi. Bài thánh ca vang lên khắp nơi cùng muôn hình vạn trạng các kiểu trang trí Giáng Sinh ở những cửa hàng cửa hiệu tòa nhà nơi này mới cho cảm giác một lễ Giáng Sinh đúng nghĩa, chứ không phải như dinh thự Montgomery lạnh lẽo không có tí hơi ấm nào.

“So với nghỉ lễ bọn anh thích nhìn số dư tài khoản tăng hơn,” Von cười nhéo cánh mũi hơi chun đỏ vì lạnh của cô, rồi dắt tay cô tiến vào một tòa cao ốc chiếm hết cả mặt tiền đại lộ, toàn bộ đều là mặt kính để người đi đường có thể chiêm ngưỡng cách trang trí Giáng Sinh vô cùng lộng lẫy xa hoa của tòa nhà.

Nhiều lễ tân và bảo vệ ở sảnh chính nhưng cũng rất nhiều người tràn vào đây chụp ảnh check in với cây thông khổng lồ, với khung cảnh tráng lệ và với những cửa hàng mặt tiền đẹp đẽ. Giselle thích thú ngó các cô gái trẻ đẹp ăn mặc thời thượng đang tự chụp ảnh hay nhờ bạn đồng hành chụp bằng điện thoại, có người còn đem theo cả máy ảnh cơ.

“Họ đang chụp hình check-in với nơi này à?” Cô hứng thú nhìn nhìn khắp nơi còn người đàn ông bên cạnh thì chỉ nhìn mỗi cô.

Một bảo vệ gật đầu với họ. “Ông Montgomery,” rồi bấm thang máy mở cửa giúp. Giselle mới để ý thấy thang máy này nằm trong một góc rất khuất khác với mấy cái thang máy đang có đầy người xếp hàng bên kia.

Khi cả hai bước vào cũng chẳng cần bấm nút gì vì không hề có một nút số nào cả, đợi cửa thang máy khép lại Von mới đáp. “Lên căn hộ nghỉ ngơi chút, tối anh sẽ đưa em đi chơi Giáng Sinh.”

Thang máy đi lên vô cùng êm ái, cũng không có camera như với các thang máy dân cư khác. Giselle hơi nghi ngờ nhưng chưa kịp mở miệng hỏi thì thang máy đã dừng lại và khi cửa bật mở, hiện ra trước mắt cô là một căn penthouse rộng rãi với cửa sổ toàn kính sát sàn mang đến tầm nhìn toàn cảnh một NYC rực rỡ ánh đèn năm mới lung linh huyền ảo.

Đẹp quá.

Những tòa nhà cao ốc chọc trời đủ hình dáng với các biển hiệu đèn led lung linh trình diễn cuộc thi pha màu, ánh đèn của từng ô cửa sổ như những vì sao trên bầu trời đêm tỏa sáng, mang đến cảm giác vừa choáng ngợp của tầm nhìn rộng lớn vừa nghẹt thở của kiến trúc đô thị sung túc.

Nếu căn hộ tầng 15 của nhà Marshall khi xưa đã đủ làm Giselle tán thưởng thì căn penthouse này cô không còn từ ngữ nào diễn tả nổi nữa. Phù thủy và Muggle có tư duy kiến trúc khác biệt, phù thủy hay ma cà rồng cũng chỉ sống biệt lập trong các lâu đài dinh thự cổ kính truyền lại qua nhiều thế hệ, những căn nhà vì lâu năm mà sinh ra linh tính với các đồ vật ma ám. Trong khi thành phố Muggle chỉ càng xây càng cao, ma thuật của họ là khoa học công nghệ vun đắp nên ước mơ chạm tới mặt trăng.

Thấy Giselle lặng người vì xúc động, Von cũng lặng người ngắm nhìn cô. Merlin ơi cô đẹp như một nữ thần, làn tóc nâu mềm xõa tung dù trong thời kỳ xác xơ nhất cũng đẹp đến nao lòng. Cao chỉ 1m7, vóc người nhỏ nhắn ôm gọn trong vòng tay anh, gương mặt cô là sự hòa trộn giữa gò má cao và sóng mũi nhỏ thanh thoát của phương Tây cùng đôi mắt biếc và bờ môi mọng dịu dàng của phương Đông. Chiếc cổ cao thanh mảnh trắng ngần, xuống nữa là xương quai xanh như mắc áo dù đẹp nhưng Von vẫn thấy có phần khẳng khiu. 

Nhan sắc thế gian muôn màu muôn vẻ, Giselle Gibson cũng không đẹp đến độ nghiêng nước nghiêng thành nhưng khí chất cô điềm đạm tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, mà nếu ai không may đ.á.n.h giá thấp sự yếu ớt đó thì chờ đợi phía trước là cơn sóng thần cuộn trào nhấn chìm tất thảy. Ai đã gặp cô khi cô chơi đùa với đũa phép của mình sẽ không bao giờ dám đ.á.n.h giá thấp cô, sẽ thấy ở cô phù thủy là một sự kết hợp của những điều tưởng chừng như đối chọi nhau: dịu dàng mà mạnh mẽ, trầm tĩnh mà bạo lực, nồng nàn rồi lạnh nhạt, thông tuệ cùng ngây thơ, nội hàm sâu sắc nhưng hay giả vờ rằng mình không biết gì cả.

Salazar Slytherin chứng giám, có cô phù thủy nào trên cõi đời này như Giselle Gibson của anh không.

Không, chắc chắn không.

Sẽ không có một ai thứ hai sẵn sàng từ bỏ tất cả theo Espen lao vào núi đao biển lửa để cứu Von Montgomery. Sẽ không một ai ngoài cô thẳng thừng dùng tà thuật để truyền nguồn gốc sức mạnh ma pháp của mình cho anh, uống thay anh ly rượu độc, chịu hàng mấy lần Crucio vì anh và sẵn sàng gieo mình vào cõi không biết để đổi lấy tính mạng đã gần như vô giá trị của anh. 

Số lần cô cứu mạng anh đã gần bằng số năm cô học ở Hogwarts, lần gần nhất Giselle Gibson chẳng suy nghĩ gì mà từ bỏ năm cuối ở ngôi trường mến thương, từ bỏ tương lai tươi sáng trong thế giới phù thủy, từ bỏ cuộc đời mình chỉ để đổi lấy một ngày mai còn được hít thở khí trời cho Von Montgomery, đứa con của kẻ phản bội chúa tể bóng tối, người đáng lẽ phải bị g.i.ế.c c.h.ế.t luôn cùng với những Montgomery khác.

Nói cô vì linh hồn liên kết mới quan tâm mới cứu anh, tốt thôi, chẳng sao cả. Nói cô không phải thật sự yêu anh đến c.h.ế.t đi sống lại thế đâu, Von cũng chẳng mảy may để tâm. Chuyện đời Von Montgomery này cần người khác ý kiến đến sao, anh cần quan tâm định nghĩa tình yêu của đám người xa lạ làm gì, trong khi anh biết rõ anh yêu cô đến có thể hiến dâng mạng sống này cho cô, và cô cũng có anh trong tim mình. Thế là đủ rồi.

Anh chỉ cần thế thôi, chỉ cần cô đứng đây, tồn tại bên cạnh anh, chịu để anh vòng tay qua ôm lấy thân người cô đây, tất thảy còn lại cứ để anh lo.

“Selly,” người đàn ông lại tiến tới sát gần, hôn lên má cô. “J’ai envie de t’aimer si fort que même nos ombres finiront par faire l’amour.” (*)

Giselle trợn mắt. “Anh đang chê bai em không biết tiếng Pháp đó phỏng?”

Hơi thở Von nóng bỏng phả vào má vào tai cô. “Em có muốn nghe bản tiếng Anh không?”

Nhìn điệu cười của anh thì dĩ nhiên, “Không! Anh định dẫn dụ em rơi vào tròng chứ gì!”

Von bật cười, hôn lên má bên kia rồi bắt đầu dẫn cô tham quan căn penthouse. Toàn bộ sàn được lát bằng gỗ sồi trắng chà nhám, khu phòng khách rộng rãi lại càng khoáng đạt hơn vì chỉ có mỗi một chiếc sofa Ý hình chữ U dài 6m, lún sâu đến mức khi ngồi xuống cô gần gần như biến mất trong nó. Trên sofa là hàng tá gối lông cừu và cashmere màu xám nhạt, be, trắng, lót bên dưới sàn là những tấm t.h.ả.m lông thật dài hệt như t.h.ả.m ở phòng master suite dinh thự, vì như Von nói anh không muốn bàn chân cô chịu chút khó chịu nào.

Đối diện sofa là TV âm tường, chiếc TV có kích cỡ to nhất Giselle từng thấy, sau sofa là lò sưởi lớn kiểu Muggle chứ không phải dùng để Floo. Đảo bếp chỉ như một phiến đá marble Statuario nguyên khối đặt vào đó chứ không hề có thêm bất kỳ đồ đạc bày biện nào.

Nhìn cấu trúc bếp Giselle lại nhớ đến căn hộ nhà Marshall, đến bà Poppy Marshall rồi nhớ đến má Matilda.

“Sao vậy Selly?” Von không bỏ sót bất kỳ biến hóa nào trên mặt cô. “Em không thích à?”

“À không,” cô đáp. “Má em mà còn sống chắc thích mê căn bếp này,” cô nói khẽ. “Ba má cũng mất vào dịp năm mới thế này, ngay ngày cuối cùng của năm... 8 năm rồi... đã 8 năm rồi...”

Von không nói gì, chỉ choàng tay ôm lấy cô, dìu cô ngồi xuống sofa cùng anh. Đầu cô gác lên vai anh mà nức nở còn một tay Von khẽ nhẹ vỗ về lưng cô. 

Kể từ cái c.h.ế.t của ông bà Gibson, Giselle có tình cảm yêu ghét đan xen đối với Giáng Sinh năm mới. Trước đây cô thích Giáng Sinh bao nhiêu, háo hứng ngắm nhìn phố xá trang hoàng lung linh ấm áp thì giờ đây nỗi ấm áp của thế gian đã không thể sưởi ấm lấy trái tim cô độc không còn nhà để về của cô nữa. Giáng Sinh vẫn đẹp, năm mới vẫn tràn ngập hi vọng nhưng cô chỉ là một kẻ ngoài cuộc quan sát niềm vui nỗi buồn của dương gian chứ không còn là mảnh ghép thuộc về nó nữa.

“Có anh đây rồi Selly, có anh đây rồi. Sau này chúng ta sẽ đón Giáng Sinh cùng nhau nhé em? Một năm rồi một năm, chúng ta đều sẽ đón giao thừa cùng nhau, được không em?”

Cô gái nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt góc cạnh của chàng trai, khẽ chạm lên khóe môi ươn ướt vì thường xuyên hôn cô. “Chuyện tương lai em không biết nữa... em không thể hứa được.”

Von chộp lấy bàn tay cô nắm chặt. “Còn ai bắt ép em gì à? Selly hãy nói với anh, làm ơn hãy cho anh biết, kẻ thù của em hay bất cứ thứ gì đe dọa đến em. Anh sẽ giải quyết chúng cho em... em không cần phải sống trong sợ hãi nữa. Chúng ta mỗi năm đều đón giao thừa cùng nhau.”

Cô không đáp, chỉ vòng tay qua ôm chặt lấy cổ Von. Thân thể chúng áp sát vào nhau chỉ cách đôi ba lớp vải, tóc chúng đan xen hơi thở trộn lẫn, tiếng tim anh hay là tiếng tim cô đang reo lên từng nhịp. 

“Đừng hỏi nữa được không Von.” 

Mấy ngón tay cô luồn vào mái tóc bạc, nhẹ xoa lấy da đầu anh. Tiếng Von thở ra nhẹ nhõm trong n.g.ự.c cô, Giselle biết anh rất hưởng thụ được cô xoa đầu thế này, nhất là ở sau gáy rồi men dần lên đỉnh đầu, rồi ra phía trước trán. Cơn táo bạo nóng nảy dần xẹp xuống, anh thả lỏng người từ từ nằm duỗi thẳng trên sofa ôm chặt cô vào lòng.

“Anh mua căn penthouse này làm gì chứ. Anh có thích sống kiểu Muggle đâu?” Giselle gối đầu nghe n.g.ự.c Von phập phồng theo từng nhịp thở, bắt đầu hơi buồn ngủ.

“Nơi này để giải quyết công việc với Muggle.”

“Nhiều không?”

“Cũng nhiều, một tập đoàn đa quốc gia, một quỹ đầu tư.”

Tỉnh ngủ ngay lập tức, ngóc đầu dậy không tin được nhìn Von. “Nhiều thế cơ á? Vậy mà chỉ bên phía Muggle thôi? Rồi còn bên phía phù thủy, gia sản của Montgomery, việc của băng đảng anh, rồi còn... What the... Sao anh xử lý hết được?”

Được bạn gái dùng ánh mắt sùng bái nhìn mình, Von bật cười đầy tự mãn. “Vậy chỉ có thể nói là bạn trai của em tài giỏi thôi.”

Cô rướn người lên hôn chụt vào khóe môi kiêu căng đó. “Giỏi thật! Em không ngờ luôn đó! Em tưởng đám thuần huyết Slytherin chỉ biết ăn rồi chờ c.h.ế.t trên đống vàng bạc mấy đời ông cha để lại thôi chứ.”

Cô gái Gryffindor vẫn mỉa mai Slytherin như thuở xưa, Von véo má cô. “Sao lại so sánh bạn trai giỏi giang của em với đám phù thủy vô dụng đó chứ.”

Anh mà không nỗ lực sao xứng đáng sánh bước bên cô cơ chứ.

Trước đây còn có cái họ Montgomery chống lưng nhưng kể từ khi suýt diệt môn vì mang danh phản bội, Von Montgomery chỉ là người cuối cùng của một dòng họ suy yếu, tài sản bị đối tác làm ăn xâu xé phần lớn, hảo hữu đồng minh quay lưng, anh phải bắt đầu lại từ vị trí thấp nhất trong đám Sứ giả Thần c.h.ế.t đời thứ hai. Chính như lão mặt cây đêm đó đã bảo cô ngu ngốc, Von Montgomery có còn gì trong tay nữa đâu để cô không tiếc thân mình hy sinh đổi mạng cho anh.

Nếu anh không cố gắng, sau này cô trở về làm sao anh có đủ lực giành lấy cô về bên mình.

“Nhưng thật đấy, ai cũng có 24 giờ như nhau, làm sao anh vừa quản lý bên Muggle vừa tập trung bên phù thủy được?” Cô vẫn thắc mắc.

“Phần lớn công việc anh đều không trực tiếp quản lý, anh cũng chẳng biết gì nhiều về kinh doanh của Muggle đâu, nhưng anh biết nhìn người,” giọng Von vừa tự mãn vừa như tự giễu. “Chắc Montgomery giỏi nhất việc đó, nhìn người, nên anh chọn ra các giám đốc điều hành xử lý hầu hết công việc bên phía Muggle này. Anh chỉ việc vung tay chi tiền thôi.”

Ngừng một chút anh kéo cô gối đầu lên n.g.ự.c sao cho thoải mái rồi tiếp. “Tienne phụ trách giao thiệp với đối tác Muggle, nó thích Muggle lắm.”

“Thằng Fernandes có sẹo ấy à?” Nhắc tới hai thằng song sinh gốc Pháp, cái cô nhớ nhất chính là những màn biểu diễn bay chổi ăn mừng chiến thắng đội Quidditch Slytherin và vụ Nol nổi sùng 2 đ.á.n.h 1, chúng dùng Sectumsempra nhưng bị phản ngược lại.

“Ừ,” Von nhẹ vuốt ve lưng cô. “Còn thằng anh nó Eddy giao thiệp bên phía phù thủy, tụi nó bảo là xã hội phù thủy không cần chứng kiến đến hai đứa đẹp trai một lượt đâu nên tụi nó phân công nhau như vậy.”

“Đồ Slytherin khoe mẽ!”

“Việc kinh doanh chủ yếu để Jac và Tia Dale xử lý, anh cũng không nhúng tay nhiều.”

“Tia Dale á?”

Thật không thể tin được. Nam sinh Slytherin trên tụi nó 2 khóa, vốn khá thân thiện và tốt tính với Gryffindor, từng cùng câu lạc bộ đấu tay đôi với Giselle và Matt nhưng rồi hóa ra lại là tay trong của đám rắn, đ.á.n.h cho tụi sư t.ử gánh một vố đau. Còn ở Koldovstoretz, Giselle không ấn tượng gì lắm với khả năng chiến đấu mà chỉ nhớ anh chàng đã gần như làm quen hết cả cái sảnh đường Koldovstoretz, các đội vào vòng chung kết anh ta đều biết mặt làm quen hết.

Người này còn quảng giao hơn cả hai đứa song sinh nữa.

“Thế còn Ron làm gì ở Mỹ mà sao nhìn nó te tua vậy?” Cô bỗng nhớ ra. “Cả đám tội phạm Muggle xả s.ú.n.g ầm ầm mà anh đem theo cứu em, bọn chúng là ai vậy?”

“Đi ăn tối đã nhé, vừa đi vừa nói.” Von xốc bạn gái dậy, xếp lại gấp váy hơi nhăn của cô.

“Phải ra ngoài á,” cô bĩu môi kháng nghị. “Người đông vậy lại phải chen lấn à.”

“Anh tưởng em thích đón năm mới náo nhiệt theo kiểu Muggle?” Tóc bạch kim nhướn mày nhìn vẻ mặt phụng phịu của cô.

“Thích thì thích nhưng em không thích chen lấn đâu, đông người em không thở được.”

“Thế chúng ta độn thổ đến ăn ở nhà hàng phù thủy, sau đó đi dạo bộ một chút rồi độn thổ về lại đây, được không?”

Cô suy nghĩ một chút rồi đồng ý.

--------

(*) Anh muốn yêu em mãnh liệt đến mức ngay cả bóng của chúng ta cũng l.à.m t.ì.n.h với nhau.

I want to love you so hard that even our shadows end up making love.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 282: Chương 274: Giáng Sinh Muộn (1) | MonkeyD