[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 275: Giáng Sinh Muộn (2)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:28

“Em muốn thay quần áo khác không?”

“Hở tại sao chứ, bộ này em mới mặc hồi trưa mà?” Cô nghiêng đầu thắc mắc. “Cũng là anh chọn mà, không thích à?”

Nhìn cô nhí nhảnh đáng yêu Von lại véo má cô. “Baby em mặc gì anh cũng thích cả, càng thích em không mặc gì hơn.” Cô trợn mắt. “Nhưng em đang có một tủ đồ tha hồ mà lựa chọn, em không thích thử đồ mới à.”

Giselle bĩu môi. “Anh hoang phí quá. Chỉ quần áo thôi mà mỗi năm anh mua đến mấy chục bộ...” 

Trong khi cô còn chưa biết khi nào mới trở về, Von lại mỗi năm mua cho cô một tủ đồ rồi năm sau thay mới. Mà quần áo anh mua có phải hàng bình dân giá cả phải chăng đâu, toàn hàng hiệu đắt tiền.

“Cô phù thủy của anh, em không cần tiếc tiền thay anh. Anh có thể nuôi em cả đời, không, cả mấy đời đều được.”

Cô hơi thở dài lại vòng tay qua cổ Von. “Em không tiếc tiền, em chỉ thấy không đáng hoang phí như vậy. Trong khi anh kiếm tiền cũng đâu dễ dàng gì.” 

Nhà Montgomery đã không còn như xưa, những đặc quyền trước đây cũng giảm bớt, việc làm ăn nếu không bị phá đám thì đối tác cũng không chịu nhường nhịn như thời ông Seth, Von phải gồng gánh biết bao áp lực. Rồi cả những phi vụ làm ăn phi pháp cũng đâu dễ kiếm tiền vậy, đầu rơi m.á.u chảy mỗi ngày. Cứ nhìn thằng Ron te tua mà xem, dù Giselle chưa biết trên người Von có những vết thương nào (chúng chỉ ôm nhau mà thôi) nhưng chắc hẳn không ít.

Thấy mặt cô lại buồn buồn Von thôi không tiếp nữa, ôm cô độn thổ đến trước cửa một nhà hàng có tên là Wand&Whisk trông không khác gì các nhà hàng local xung quanh khu Manhattan này, ngoại trừ cái menu ngoài trời tự động đổi màu với một bầy tuần lộc bay tới bay lui giữa những hàng chữ ghi tên món ra. 

Người tiếp tân mặc bộ áo chùng phù thủy màu đen với cổ và tay áo viền đỏ, đội mũ ảo thuật gia mỉm cười tiếp đón. “Chào mừng quý khách đến với Wand&Whisk, xin hỏi quý khách có đặt trước không ạ?”

“Không có.”

“Được rồi, mời quý khách theo tôi vào trong.”

Bố cục quán gồm các ghế lô san sát nhau, một quầy phục vụ thông với nhà bếp và thế thôi, không có gì nhiều. Ngoài việc khách đang ngồi đây nhiều người ăn mặc trông khá dị hợm theo thẩm mỹ bình thường và mấy con quỷ lùn bị bắt mặc đồ chú lùn Giáng Sinh của Muggle đang trèo lên trèo xuống cây thông ở góc quán ra thì trông Wand&Whisk chẳng khác nào một nhà hàng do dân local mở cả.

Vì còn ít chỗ trống nên phục vụ dẫn chúng đi tít sâu vào trong, đi ngang qua bàn nào cũng ngước nhìn lên, mà có phải họ nhìn lướt qua rồi thôi đâu, ở sau lưng Giselle cảm nhận có những người còn ngoái đầu lại nhìn thêm lần nữa.

“Tại sao họ nhìn anh dữ vậy? Ở Mỹ mà anh cũng nổi tiếng thế à?”

Cô nào hay biết cách cô thì thầm bên tai thế này làm Von căng cứng cả người, vòng tay ôm cô càng siết chặt. “Baby mặc kệ họ.”

Người phục vụ cuối cùng cũng đưa họ đến một bàn trống, Von để Giselle ngồi quay lưng lại với hướng cửa ra vào, nghĩa là cô chỉ có thể đối mặt chăm chú vào anh. Vị trí này làm Giselle không thoải mái, cô cũng như Von đã không thể đưa lưng ra đầy sơ hở thế này.

Tóc bạch kim gọi món xong liền nhận thấy điều đó, ánh mắt tối lại nặng nề rồi bước ra khỏi ghế lô kéo Giselle quay lại ngồi cùng hàng với anh. Cô ngồi sát vào trong xong Von ngồi xuống bên cạnh, chúng cùng nhìn ra hướng không gian quán mà cũng đồng nghĩa ai quăng ánh mắt tới là nhìn thấy cả hai đứa đang kề sát tình tứ thế này.

“Nơi này có gì đặc biệt mà anh thích vậy?” Cô nhìn một vòng cách bày trí của Wand&Whisk, tự thấy khá đơn sơ không hề giống như The Mayfair Vault ở London mà Von đưa cô đến ăn hồi Giáng Sinh năm 6.

Merlin ạ, đã 7 năm rồi.

“Anh chỉ nghĩ là em sẽ thích Wand&Whisk thôi.”

Von có lẽ cũng nhớ đến ký ức năm ấy, nhớ đến việc cô không thích fine dining kiểu cách. Một tay anh đưa xuống đặt lên đùi cô làm Giselle hơi giật mình nhưng rồi cũng để yên cho anh xoa đùi mình.

Von nhận ra những cử động nhỏ ấy, trong lòng thầm ước lượng rất lâu rồi không có người đàn ông nào có cử chỉ đụng chạm thân mật với cô đến vậy. Nhận ra điều này cõi lòng Von như được Merlin chắp thêm đôi cánh bay lên thiên đàng.

“Làm em còn tưởng cậu trẻ Montgomery đổi tính rồi chứ.”

Lên món rất nhanh, spaghetti, bít tết và khoai tây chiên, burger, sốt kem nấm và salad, toàn những món ăn quen thuộc ở NYC nhưng cũng chẳng có chút phong cách phù thủy nào. Chỉ khi Gillywater và bia bơ được dọn lên Giselle mới thấy đôi chút thân quen.

Biết cô ăn mỗi món không nhiều, Von vừa múc bớt sang dĩa mình, cắt nhỏ thêm bít tết và burger vừa nói tiếp chủ đề còn dang dở.

“Ron chủ yếu giúp anh xử lý chuyện bảo an-”

“Bảo an?” Cô nhướn mày lặp lại, chỉ có anh mới gọi việc mafia đ.â.m thuê c.h.é.m mướn là bảo an thôi.

“Kể từ khi Langston lên nắm quyền, ở Anh không còn nhiều việc nữa, anh mới tập trung sang Bắc Mỹ.” Von đưa lại dĩa bít tết và burger đã cắt nhỏ nhưng cô vẫn không thích burger vì quá nhiều đi, khẩu phần ăn ở xứ này lúc nào cũng khổng lồ như vậy.

“Còn đám đi theo anh lần trước là một băng gangster tứ xứ hợp lại thôi, cũng do Ron quản lý với mấy dân anh chị nữa. Ở xứ này bọn ô hợp nhiều lắm.”

Giselle rất không hài lòng cách dùng từ của anh. “Họ làm việc cho anh mà anh lại bảo họ ô hợp vậy sao.”

“Anh trả cho bọn chúng rất nhiều tiền Selly, bọn chúng không thiệt thòi gì cả.”

“Thế MACUSA không tra ra được à? Rồi để cứu em anh dùng phép thuật trước mắt cả đám Muggle thế vẫn không bị ngó đến à?”

“Trừ lần cứu em ra thì trước đây bọn anh đều cẩn thận, đeo mặt nạ che dấu danh tính, không để lại manh mối gì cả.” 

Von thấy cô ăn xong bít tết thì đưa dĩa spagetti sang, anh chẳng ăn bao nhiêu cứ vừa ngồi xem cô ăn vừa trò chuyện thế thôi.

“Lúc ở San Diego đúng là anh để lại kha khá sơ hở, anh đã nghĩ IAL sẽ điều tra thêm nhưng,” Von nhìn cô nhẹ giọng nói. “Họ tạm ngưng điều tra rồi, ngược lại còn tự động giúp anh xóa mọi dấu vết. Giờ phía Muggle chỉ biết có một toán tội phạm có vũ trang tấn công quân nhân vì cay cú trả thù gì đó thôi.”

Giselle bỏ muỗng nĩa xuống định đáp lời thì bỗng nhiên cô nhướng mày, nghiêng đầu nhìn vào khoảng không trước mặt nơi nhiều bàn khách khứa đông đúc. Von phản ứng chậm hơn cô một cái đập cánh của trái Snitch, tay đang cầm d.a.o cắt bít tết bỗng phóng thẳng vào nơi lối đi giữa các bàn, vị trí cách bàn của họ chưa đến 1m.

“Oái! C.h.ế.t tôi!”

Một người đàn ông ngồi phía xa la toáng lên, đưa tay bụm chặt tai trái ra chiều đau đớn lắm. Còn nơi Von phóng d.a.o đến, giữa các lối đi gần dưới gầm bàn của chúng, con d.a.o đang cắm vào một vật hình thù giống như một cái lỗ tai phép thuật.

Ngay lập tức Von đứng dậy rút đũa phép ra nhưng người đàn ông nọ đã giơ tay la lên. “Xin cậu thương xót cậu Montgomery. Tôi đầu hàng...”

Mọi khách khứa ở Wand&Whisk ai cũng quay ngoắt lại nín thở nhìn chàng trai trẻ mặt lạnh như tiền từ từ bước về phía người đàn ông U40 vẫn đang rịn một bên tai vì đau.

“Antony Smith,” tóc bạch kim rít lên như rắn làm nhiều khách nghe tới cũng giật mình lây. “Hình như lần trước tôi nương tay với ông quá phải không?”

“Xin cậu Montgomery đừng... Tôi, tôi không phản kháng, tôi sẽ đến Cục Thần sáng thú tội.”

“Montgomery dừng tay!” Đúng lúc này từ ngoài chạy vội vào một pháp sư đeo huy hiệu MACUSA, cùng lúc đó mấy người của quán Wand&Whisk mới chạy ra. Giselle thấy hơi buồn cười, tốc độ di chuyển của Von rất chậm, người của quán Wand&Whisk nhận thấy trước nhất mới đúng, nhưng họ chờ nhân viên Bộ xuất hiện mới dám ra mặt.

Rõ ràng chẳng ai muốn dây vào Von Montgomery cả.

Quan chức của Bộ chạy lại đứng chắn giữa hai người, Von chuyển sang xoay xoay đũa phép trên tay chờ anh ta nói trước.

“Cậu Montgomery tôi nhận được tin báo có người gây rối ở Wand&Whisk...”

“Vậy hỏi lại bọn họ xem ai là người gây rối,” tóc bạch kim nhàn nhạt đáp, không còn mang giọng đe dọa ghê rợn như vừa nãy nữa.

“Cho dù anh là người bị hại đi nữa cũng không nên rút đũa phép ra hăm dọa như thế.”

“Hăm dọa? Tôi chỉ muốn bảo đảm an toàn cho tính mạng của mình và của bạn gái mình thôi, trong khi nhân viên công vụ các vị phản ứng phải nói là chậm chạp quá.”

Wand&Whisk như bị ếm bùa đông cứng trong một nốt nhạc khi nghe từ “bạn gái” được thốt ra từ miệng tóc bạch kim. Rồi ai ai cũng liếc mắt nhìn về phía cô gái đang tập trung múc từng muỗng sốt kem nấm như thể bạn trai cô đang đi lấy nước chấm chứ không phải rút đũa chuẩn bị nguyền người ta vậy.

Giselle ngồi ngược sáng lại không ngước mặt lên nên không ai thấy rõ đôi mắt kỳ lạ của cô.

“Cậu Montgomery xin cậu thứ lỗi. Là tôi bị maggot ăn não mới mạo phạm tới cậu.” Antony Smith trốn sau lưng nhân viên Bộ chỉ dám thấp giọng cầu xin.

“Cậu Montgomery hay là mời cậu trở về bàn đi, việc này chúng tôi phối hợp với giới chức xử lý là được rồi. Chúng tôi đều chứng kiến chuyện gì đã xảy ra.” Một người trông như chủ quán Wand&Whisk đang mặc bộ áo chùng hóa trang giống người phục vụ dẫn chỗ ban đầu cũng đứng ra hòa giải.

“Được thôi,” Von nhún vai dắt lại đũa phép vào áo trong. “Nể mặt bạn gái tôi đấy.” Rồi quay đầu bước nhanh về phía bàn của bọn họ, lại như cún con vẫy đuôi định đút hết dĩa súp kem nấm cho cô.

Nhân viên Bộ làm việc nhanh, thu lấy bằng chứng là một cái tai nghe lén phi pháp, bắt Antony Smith, hỏi cung nhân chứng rồi biến mất trước cả khi Giselle ăn xong bữa tối.

Đến khi không khí quán Wand&Whisk trở lại bình thường cô mới tò mò hỏi. “Tay đó là đối địch với anh à?”

Von bĩu môi. “Mình hắn còn chưa xứng, với đầu óc như vậy chỉ xứng vào Perimetaz bóc lịch thôi.” Perimetaz là nhà tù của Bắc Mỹ tương tự Azkaban. “Là lão sếp của hắn, đứng đầu một trong mấy băng đảng cố hữu ở nơi này, phải nhường bớt miếng bánh béo bở cho bọn anh nên cay cú.”

Giselle lau tay vào khăn rồi nhẹ luồn qua tóc vuốt ve gương mặt Von, anh dịu dàng dụi má vào lòng bàn tay mềm mại của cô với vẻ mặt vô cùng hưởng thụ. “Anh suốt ngày phải sống trong nguy hiểm thế này sao, cần gì phải thế.”

Cô bỗng nhớ đến Lippe, đến lâu đài nơi vùng cao nguyên Đức ấy, cũng sống đời c.h.é.m g.i.ế.c nhưng tùy lúc thôi, còn đâu đa số thời gian thì nhàn tản hưởng thụ. Nếu nhà Montgomery vẫn còn hùng mạnh, có lẽ Von cũng giống như gã.

“Sao anh cứ có cảm giác em đang nhớ đến thằng nào nhỉ,” bàn tay Von đang đặt trên đùi cô bỗng siết chặt, ánh mắt tối tăm nhìn thẳng gương mặt cô gái. Với tư thế này chúng chỉ cách nhau có vài inch, thân mật đến độ khách khứa trong quán nhìn tới cũng phải ngượng ngùng quay đầu đi. “Em đang nghĩ tới ai vậy darling?”

Giselle bật cười khẽ. “Anh đó, em suy nghĩ một chút cũng không được à.”

“Không phải em đang suy nghĩ, là em đang nhớ đến ai đó.” Von phụng phịu. “Anh ngồi sát đây cho em ngắm còn chưa đủ à?”

Von Montgomery à, anh lật mặt nhanh còn hơn lật bánh tráng đấy. 

“Thôi mà, em xin lỗi được chưa.”

“Chưa, chỉ khi nào em cho anh biết thằng đó là ai.”

“Thôi bỏ đi mà Von,” cô kéo dài giọng nỉ non. Giọng Giselle cũng mềm mại như bàn tay làn tóc cô vậy, thuở còn học ở Hogwarts cũng vì gương mặt và giọng nói không có sức lực thế này mà tụi học trò luôn bảo rằng cô giả vờ ngây thơ ngoan hiền, được cái chăm học chăm đọc như Ravenclaw thôi chứ không bao giờ đ.á.n.h giá cao khả năng chiến đấu của cô. Lại thêm cô không chơi Quidditch thậm chí bay chổi còn không biết, nên nhiều đứa chỉ nghe lời truyền miệng lại càng tin tưởng nhận định này hơn.

Nhưng khi cô dùng chất giọng nũng nịu ấy dỗ dành mình, trái tim Von tan chảy như nước, anh làm sao từ chối được cô phù thủy của mình. Thế là bao ghen tuông xẹp xuống, gọi bồi bàn thanh toán rồi dẫn cô ra ngoài phố xá Muggle dạo chơi lễ năm mới.

Trời rét lạnh, dù mặc áo ấm dày cô vẫn thấy hơi lạnh, định bụng bảo Von hay quay về căn hộ ngồi ngắm ánh đèn thành phố qua ô cửa kính cũng được, nhưng anh đã kéo cô vào thẳng cửa hàng thời trang Meinu Mengxiang ngay sát cạnh quán Wand&Whisk.

“Này anh làm gì vậy? Sao bảo đi dạo mà?” Giselle không ưng, không chịu bước vào.

“Mua thêm đồ ấm cho em Selly, em đang bị lạnh đấy.” Von kiên quyết dẫn cô vào.

Cô gái trẻ không thích mua sắm, lại càng không thích Von vừa tốn tiền vừa tốn thời gian trong khi ở nhà, cả hai căn nhà, đã có mấy tủ quần áo nữ trữ sẵn. Còn lạnh thì chỉ cần anh vẫy đũa ếm tý bùa sưởi ấm thêm cho cô là được rồi. Nhưng cô cũng không thích tranh cãi hờn dỗi với anh giữa chốn đông người thế này, nên thuận theo ý anh chọn lựa cho chóng xong.

Một bên cũng thầm nghĩ Meinu Mengxiang đã phát triển đến độ sở hữu cửa hiệu trưng bày sang trọng trên đại lộ NYC thế này rồi ư. Cô vốn đ.á.n.h giá Meinu Mengxiang chỉ là một brand thời trang bình dân, sau này tiến lên phân khúc trung cấp nhưng hóa ra lại phát triển lên thành một thương hiệu cao cấp. Đồ mùa đông rất dễ tìm thấy, Von mua thêm một chiếc áo khoác lông để Giselle mặc ngoài áo khoác dài, rồi một cặp găng tay giữ nhiệt, chụp tai và cả một cặp kính mắt có màu trong nhẹ.

Khi cả hai bước ra khỏi Meinu Mengxiang trông Giselle đã dầy hơn gấp đôi với hai lớp áo khoác, như một con người tuyết được bọn trẻ con nghịch ngợp mặc vào biết bao quần áo ấm. 

Von nhìn bộ dạng của cô thì bật cười tươi rói, liên tục trêu chọc còn gọi cô là “em bé sợ lạnh”. Cả hai vừa đùa giỡn vừa hòa vào dòng người Muggle nô nức chơi lễ trên những đại lộ ở thành phố không ngủ này, hệt như một cặp tình nhân bình thường như bao cặp đang yêu nhau khác, âu yếm khoác tay vừa ngắm phép màu đô thị vừa tình tứ chuyện trò.

Giselle bỗng có lại niềm tin vào tương lai, rằng những Giáng Sinh sau này mình sẽ kỳ vọng nhiều hơn là tiếc nuối. Cô vẫn đau buồn vì cái c.h.ế.t của ba má mỗi khi nghe đến bài Auld Lang Syne vang vọng, không bao giờ quên những Giáng Sinh cô độc lạnh lẽo mà mình đã trải qua. Nhưng gian truân nghịch cảnh đã là quá khứ rồi, bây giờ là lúc nên hi vọng vào tương lai phía trước chẳng phải sao.

Cô gái vốn vô thần, phù thủy trong nhiều nền văn hóa lại càng bị xem là báng bổ, là hiện thân của quỷ dữ, nhưng giữa thời khắc đất trời chuyển giao này cô bỗng nhớ đến một câu trong Kinh Thánh.

Đức Giê-hô-va phán: “Vì chính Ta biết chương trình mà Ta hoạch định cho các con; đó là chương trình bình an chứ không phải tai họa, để ban cho các con một tương lai và một hi vọng.”

------

(*) “For I know the plans I have for you,” declares the Lord, “plans to prosper you and not to harm you, plans to give you hope and a future.”

- Jeremiah 29:11

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 283: Chương 275: Giáng Sinh Muộn (2) | MonkeyD