[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 276: Ảo Giác

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:28

Ysmerith, 06.2017

Giáng Sinh đầu tiên ở Ysmerith trải qua ở tầng 13 còn Giáng Sinh thứ 2 Giselle không chắc mình đón được. Tầng 11 này cũng chỉ gồm những “gian phòng” 9m2 như cũ nhưng có một điều khác là Giselle không bị đưa đi phòng thí nghiệm nữa.

Điểm cộng là không bị thí nghiệm lên thân thể nữa.

Còn điểm trừ ư, cô bị thí nghiệm lên tinh thần.

Cô gái không còn xác định được ngày đêm hay thời gian trôi qua bao lâu nữa, cô bắt đầu xuất hiện ảo giác dù không phải đang ngủ. Phải, cô khẳng định là mình không ngủ, bảo cả con ma Amon ra canh chừng giúp nhưng chẳng hiểu sao cứ qua hai lần đưa cơm là cô sẽ bắt đầu không xác định được thực tại nữa. 

Ban đầu chỉ là những ảo giác như góc phòng không phải là Amon mà là con Peeves đang hí hoáy vẽ bậy lên bảng, lần sau thì là con ma Jack The Joker đang cố biến ra một con thỏ từ cái mũ ảo thuật gia. Thà rằng chỉ là nhầm lẫn về bóng ma cũng được đi, nhưng sau đó Amon bỗng hóa thành cái bóng đen gớm ghiếc của giám ngục, và nó từ từ bay tới... bay tới há cái miệng ghê tợn chỉ là một khoảng trống bên dưới cái gọi là hai hốc mắt... chuẩn bị ban cho Giselle nụ hôn thần c.h.ế.t.

Cô muốn gọi ra thần hộ mệnh để chống lại nhưng cũng như thuở ở Hogwarts cô phù thủy chẳng thể gọi ra một làn sương bạc nữa chứ nói chi đến một thần hộ mệnh vô hình. Cô tìm đủ mọi loại bùa khác để thay thế nhưng dĩ nhiên làm sao cãi sách giáo khoa được, chỉ có bùa thần hộ mệnh mới có thể đ.á.n.h đuổi giám ngục mà thôi. Giám ngục càng đến gần, hi vọng sống sót thoát ra khỏi Ysmerith trong cô càng trôi đi. Mê cung tầng 11 dường như kéo dài vô tận, 9m2 căn phòng mà cô ở như hóa thành một lồng giam giữ vững chắc như keo không một lối thoát. Cô nghĩ, hay là mình sống mãi ở đây luôn, từ từ quên mất bản thân tên là Giselle Gibson mà chỉ là GVM-011-ATW, quên đi tháng ngày quên đi ánh nắng mặt trời cháy bỏng trên da và ánh trăng dịu nhẹ cùng tiếng dế kêu râm ran những đêm hè.

Nụ hôn của giám ngục không tới, linh hồn cô không thực sự bị ăn mất nhưng theo sự xuất hiện ngày càng tăng của ảo giác giám ngục mà làm héo mòn đi tâm trí lẫn linh hồn cô. Ý chí chống cự của cô gái ngày càng yếu ớt, càng không phân rõ thực tại hay ảo giác. Đến tháng thứ 2 kể từ khi lên tầng 11, dù con ma Amon đã biến vào ấm trà từ lâu nhưng Giselle vẫn cứ nhìn thấy giám ngục đang truy đuổi mình trong căn phòng 9m2. Ngay cả dũng khí cầm lên đũa phép chống chọi cô cũng không còn nữa...

Sang tháng thứ 3, cô gái không chỉ sụt cân đến chỉ còn da bọc xương dù khẩu phần lương thực vẫn như cũ, còn không thể đứng vững mà không phải run rẩy dựa vào vách tường. Thời gian gặp ảo giác càng dài, thời gian tỉnh táo càng ít làm Amon dù có cố hết sức nói chuyện giúp cô giữ tinh thần cũng không thể. Nó chui vào ấm trà quăng ra hết mọi thứ mà Giselle đã đem theo, phải, trước khi vào Ysmerith cô đã dùng bùa không gian để mở rộng không gian trong cái ấm trà dưới sự giúp sức của Amon, nên thực tế cô phù thủy đem theo tất cả gia tài phép thuật của mình chứ không phải mỗi cái ấm trà bị ếm không.

Cô từng bái phục chính mình vì sự lanh trí này, cũng từng tự hỏi Ysmerith có phát hiện ra không, có ai từng dùng thủ thuật như cô để lách luật không, hay bản thân Ysmerith biết rõ điều đó nhưng vẫn để vậy xem như lợi thế của người “tự nguyện”. Tuy nhiên không có bất kỳ vật phẩm phép thuật gì bỗng nhiên có thể giúp cô phù thủy học được bùa thần hộ mệnh hay có thể thay thế được bùa này để giúp cô chống chọi với sự xuất hiện ngày càng dài của ảo giác giám ngục. 

Vì thế con ma Amon, ngoài việc bay ra khỏi cái ấm trà để trò chuyện cùng cô chủ, giờ đây đã có thêm hoạt động là cố quăng ra hết những vật phẩm trong cái tổ của mình với hi vọng mong manh có thứ gì đó có thể giúp được Giselle. Chỉ còn Amon hi vọng thôi chứ ngọn lửa hi vọng trong cô đã lụi tàn từ lâu.

Cùng với sự suy yếu của cô gái ảo giác càng nâng cấp lên, ngoài giám ngục Giselle bắt đầu nghe thấy tiếng bạn bè người thân gọi tên mình. Ban đầu là ba má, má Matilda dặn cô nhớ ăn uống đầy đủ, mặc quần áo ấm vào, trời lạnh rồi. Ba Hanz hỏi cô đã chọn trường đại học chưa, định học ở Anh hay ở Trung Quốc, nếu không thích vật lý cổ điển có thể giống anh Harris học khoa học vật liệu. Rồi ba bảo học ngành như anh Hai thôi chứ không thể ra trường cũng bắt chước theo anh lông bông làm ba cái ngành sáng tạo nghệ thuật gì đó. 

Đôi lúc lại là giọng của chú Chong, đã rất lâu rồi cô không nghe giọng của chú. Chú bảo chú đã gặp lại mẹ cháu, Sophia Liu ấy, nhưng bà ấy không nhắc gì đến cháu cả. Rồi chú thở dài giọng nhẹ tênh, cháu Selly à đừng hận mẹ cháu, những ngày cuối đời Sophia sống khổ tâm lắm, có những quyết định sai lầm cũng là dễ hiểu. Giselle hét lên với chú Chong: Chú nhắn lại với Sophia rằng cháu không quan tâm bà ta đâu, cũng như cái cách bà ta không quan tâm đến cuộc đời cháu vậy. 

Rồi chú Chong biến mất, lại hóa thành giọng nói nghiêm nghị của giáo sư Conner. Bà giáo hỏi, trò Gibson trò làm gì ở đây vậy? Tại sao trò bỏ học Hogwarts trong khi chỉ còn năm cuối cùng thôi? Tại sao trò lại tự đặt mình vào hiểm nguy thế này. Giọng giáo sư Conner xen lẫn những quan tâm ẩn giấu qua cặp kính của bà, Giselle đem chút sức lực ít ỏi còn lại của mình mà hét lên: Giáo sư Conner, cô dạy em bùa thần hộ mệnh được không? Hay cô giúp em gọi thần hộ mệnh xua giám ngục được không cô?

Nhưng bà giáo chỉ buồn bã lắc đầu, trò Gibson, nguyên lý của bùa thần hộ mệnh trò đã thuộc nằm lòng, chỉ thiếu một bước nữa thôi nhưng bước này lại là mấu chốt sống còn. Tôi đã bước sang cái cõi mà không thể ảnh hưởng đến cõi của trò nữa rồi, lần này chỉ có trò tự giúp chính mình thôi.

Phải rồi, chính mắt Giselle đã nhìn thấy ngôi mộ của giáo sư Conner ở nghĩa địa Hogwarts dưới tận sâu lòng đất kia mà. Cũng chính mắt cô thấy ánh chớp xanh lá lóe lên đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c bà giáo giữa Rừng Cấm. 

Ai cũng đã c.h.ế.t rồi và Giselle Gibson cô cũng chuẩn bị đi cùng họ.

Mắt cô dần khép lại, hơi thở yếu ớt, lại nghe giọng ai đó gọi tên mình, Selly Selly Selly. Đừng gọi nữa, cô chuẩn bị sang thế giới bên kia gặp họ đây.

Selly Selly.

Đừng gọi nữa.

Selly Selly.

Là giọng của Ryu-chan. Ryu-chan đó à, em chuẩn bị sang thế giới bên kia-

Khoan.

Khoan đã. Tại sao cô lại nghe thấy giọng của Ryu-chan trong khi anh vẫn còn sống kia mà?

Selly Selly.

Ba má, chú Chong, giáo sư Conner đã c.h.ế.t rồi ảo giác mới làm cô nghe thấy giọng họ kia mà?

Vậy Ryu-chan là sao?

Giselle bừng tỉnh, chút ít sức lực cuối cùng mở ra đôi mắt nặng trĩu, nhìn thấy ngay trước mũi mình là một thứ gì đó lóe sáng lên. Con ma Amon thì gấp gáp bay xung quanh cô cố gắng la hét: “Cô chủ tỉnh tỉnh! Cô chủ xem chiếc gương! Xem chiếc gương!”

“Selly! Selly! Tỉnh táo lại em. Selly cầm gương lên!” Từ trong chiếc gương đôi giọng Ryu-chan vang lên đầy lo lắng.

Đến khi nhìn thấy gương mặt ôn hòa của anh qua tấm gương Giselle mới tin đây là sự thật chứ không phải ảo giác. “Ryu-chan sao anh?” 

Anh cũng như cô, đang mặc bộ quần áo “tù nhân” với khung nền cũng hệt như “phòng giam” của cô vậy.

“Anh đang ở đâu vậy Ryu-chan?”

“Tầng 11,” giọng chàng trai vẫn đầy lo lắng, nhìn cô chỉ còn sức nằm úp mặt xuống sàn mà nói chuyện với anh qua tấm gương, gầy chỉ còn da bọc xương, má môi trắng nhợt, mắt thâm quầng không đủ tỉnh táo. “Selly nghe này, quan trọng bây giờ là phải giúp em chiến thắng được ảo giác.”

“Ryu-chan,” cô như không nghe thấy, chỉ yếu ớt tự nói. “Sao anh cũng bị bắt vào đây vậy?”

“Selly! Selly! Kể anh nghe, em thấy gì trong ảo giác mà làm em ra nông nỗi này?”

“Em đã tưởng anh cũng giống như ba má...”

“Selly! Selly!”

“Cô ấy bị giám ngục ám cậu trẻ ạ!” Con ma Amon chỉ có thể gấp gáp trả lời thay, nó không dám bay quá gần vì sợ làm cô nhiễm lạnh thêm, chỉ có thể chúi nhủi đầu từ bên trên trần nói xuống. “Cô chủ không gọi được thần hộ mệnh, Amon không có cách nào giúp cô chủ được.”

“Selly, Selly em có nghe anh nói đó không?”

“Ryu-chan,” cô đã quá mệt mỏi với thực tại này rồi.

“Selly em còn nhớ chúng ta đã hẹn về Nhật xem hoa anh đào không?”

“Phải rồi, hoa anh đào...”

“Anh chỉ ngửi được chút hương hoa thoang thoảng, em còn bảo sẽ miêu tả hoa anh đào đẹp như thế nào cho anh mà phải không?”

“Phải rồi...”

“Em còn kể ở nhà Phố Bát Giác có cây ngô đồng mà.”

“Ngô đồng... thay lá mùa thu...”

“Selly em còn chưa được ngắm ngô đồng nở mùa thu mà.” Giọng Ryu-chan như chiếc chuông gọi hồn Giselle trở về, kéo hi vọng quay về thân thể thoi thóp của cô. “Tỉnh táo lại em! Chúng ta có thể ra khỏi đây, rồi anh với em cùng đi ngắm hoa anh đào mùa xuân, ngắm ngô đồng mùa thu rồi mùa đông về rừng Shirakami tìm cáo ba đuôi nhé.”

Đúng rồi, cô vẫn còn hi vọng, Ysmerith này không thể là chung kết cuộc đời cô được. Không, cô phải sống mạnh mẽ kiên cường, để thoát ra khỏi nơi này, tìm về với bạn bè với người cô yêu, còn lời hứa hẹn sẽ đi ngao du khắp thế gian cùng người bạn tâm giao nữa kia mà.

Giselle không có ký ức nào đủ hạnh phúc để gọi thần hộ mệnh nhưng Ryu-chan đã thắp lên hi vọng vào tương lai cho cô. Hôm qua và hôm nay không trọn vẹn nhưng ngày mai sẽ là một ngày mới, với hoa anh đào, với cây ngô đồng, với tiếng dế kêu ngoài ruộng lúa, với niềm hạnh phúc khi cô còn cầm được đũa phép của mình.

Phải rồi, đũa phép của cô đâu rồi.

Cây đũa gỗ thủy tùng rơi bên cạnh, khi được chủ nhân chộp lên nó lại truyền đến hơi nóng tỏ ý không vui vì cô đã để nó rời khỏi bàn tay. 

“Xin lỗi mày, xin lỗi mày, tao sẽ không buông mày ra nữa.”

Cây đũa truyền đến tâm tình động viên, Giselle bỗng nhớ lại cái ngày mà cây đũa bay véo vào tay ở Tiệm đũa Dimitriadis, niềm vui vỡ òa khi rốt cuộc chúng cũng tìm được đến nhau. Rồi một hôm cuối tháng 7 ở căn nhà Gibson khi con cú mèo gõ mỏ vào cửa sổ phòng ngủ, mang đến bức thư niêm phong huy hiệu Hogwarts. Hôm đó, cô biết mình là phù thủy, cô biết đây là thế giới giống Harry Potter và cô không chỉ là một Muggle ngoài cuộc, cô sắp sửa đến Hogwarts học phép thuật. Và rồi lần đầu tiên giữa muôn vàn sao trời, tòa lâu đài kỳ ảo hiện ra trước mắt bọn trẻ năm 1, một thánh địa phép thuật chỉ xuất hiện trong những truyện cổ tích xưa cũ. Cũng đêm đó, cô và tóc bạch kim sóng vai cùng nhau đứng trước cái Nón Phân Loại, cậu tuy cũng căng thẳng nhưng cứ thì thầm bên tai cô “Đừng sợ”. Và rồi cái nón rách te tua la lên “Gryffindor!” chính thức đưa cô gái vào thế giới diệu kỳ.

Tại sao cô không có ký ức hạnh phúc được cơ chứ. Cô là phù thủy, cô có đũa phép, đó chẳng phải là niềm hạnh phúc nhất đời người rồi sao. Dẫu cũng vì lẽ đó mà cô đang phải gánh chịu những bất hạnh nguyền rủa này đây, nhưng bao ký ức vui vẻ và tương lai rạng ngời cũng là vì cô là phù thủy, chẳng phải sao.

“Expecto Patronum!”

“Expecto Patronum!”

“EXPECTO PATRONUM!”

Tháng thứ 4 ở tầng 11, sau khi suýt c.h.ế.t Giselle cuối cùng cũng gọi được một làn sương bạc mờ ảo để đuổi giám ngục ảo giác. Lần đầu tiên ảo giác không tự biến mất mà bị buộc phải biến mất. 

Khi đã bước ra được bước đầu tiên, mọi chuyện dễ dàng hơn rất nhiều. Ảo giác giám ngục đã không còn ảnh hưởng nhiều đến Giselle như trước nữa, cô dần lấy lại ý thức về thực tại khi Amon và Ryu-chan liên tục chuyện trò cùng cô.

“Anh bị bắt vào đây à Ryu-chan?”

“Không, là anh tự nguyện. Cũng như em đấy thôi.”

“Em không tự nguyện.”

“Nhưng em chọn vào đây trong khi em có lựa chọn khác là không vào mà không?”

Dù không có tiêu cự nhưng Ryu-chan cứ như thực sự đang nhìn vào Giselle qua chiếc gương đôi vậy. Anh có vẻ vào Ysmerith muộn hơn cô mấy tháng, ban đầu ở một tầng khác nhưng khi chúng ở cùng tầng 11 này thì hiệu lực của tấm gương đôi quay trở lại, anh bắt đầu gọi tên cô trong khi tấm gương nằm tít dưới đáy ấm trà, làm Amon ngay lập tức quẳng tấm gương ra cho cô.

Mọi thứ thật trùng hợp đến vừa vặn làm sao. Như thể bàn tay sắp đặt của số phận bảo rằng Giselle Gibson vẫn chưa thể c.h.ế.t, cô còn chưa hoàn thành nhiệm vụ của mình ở thế giới này sao có thể rời đi. 

“Vậy tại sao anh lại muốn vào đây chứ Ryu-chan?”

“Đến khi quay về Nhật anh mới biết Goda là một trong những gia tộc giữ gìn bí mật về Ysmerith. Đến thời kỳ tuyển chọn, các gia tộc chư hầu này được quyền đề cử nhân tuyển, nên anh đã chọn tham gia.”

“Thời kỳ tuyển chọn? Nhân tuyển?”

“Đừng nghĩ nhiều Selly, em chỉ cần biết em cần vượt qua những thử thách này.”

“Chứ không phải đây là kế hoạch thí nghiệm phi nhân tính gì sao?”

“Selly, nghe anh nói này, chủ động và bị động rất khác nhau. Em chủ động chọn vào Ysmerith khác với em bị ép vào. Em chủ động vượt qua thử thách chứ không phải em đang bị bắt làm thí nghiệm gì cả.”

Phải, Ryu-chan nói đúng. Bị bắt tham gia vào cuộc chạy đua mê cung khác với chủ động tìm đường. Cô bị lôi đến thế giới này là bị động, bị nguyền rủa bẩm sinh cũng là bị động nhưng cô có quyền tự chọn lựa con đường của mình, cuộc sống của mình, chẳng phải sao. Bất hạnh của cô một nửa là do bị động khách quan không thể thay đổi được nhưng chẳng phải một nửa là do cô tự chọn lấy sao.

Còn hiện tại, cũng là cô chọn vào đây để cứu Von, để thoát khỏi bàn tay chi phối của Gideon Morgenstern, thoát khỏi tình cảnh không biết phải chọn phe nào thì cô còn than trách gì với các thử thách ở đây. Chẳng phải cô đã lường trước đến độ thông minh đột xuất nhét hết tất cả tài sản của mình vào cái ấm trà đấy sao.

Khi ảo giác giám ngục và giọng nói của người thân đã c.h.ế.t không còn bào mòn được tinh thần Giselle nữa, cô bắt đầu tìm kiếm nguồn phát ra. Amon không bay ra khỏi căn phòng này được, Giselle cũng không thoát ra ngoài được, cô chưa gặp ai ở tầng này nhưng chắc chắn cái ác mộng này phải là do bùa phép đặc trưng của ai đó. Cô thậm chí nghĩ đó là kỹ năng mà ma lực bản nguyên mang lại. 

Nhưng nếu không có ai đến mở cửa đưa cô ra ngoài như ở tầng 13, cô chỉ có thể đi vòng vòng trong diện tích 9m2 này, chống chọi được ảo giác cũng chẳng thể thoát đi.

Khoan. Khoan đã.

Giselle một lần nữa suy yếu. Cô lại để mình bị ảo giác giám ngục ảnh hưởng tiếp khi làn sương bạc mà cô phóng ra dần dần cạn kiệt. Amon lại tiếp tục lo lắng kêu gào khắp nơi. Và trong khoảnh khắc cô nghe thấy giọng nói của ba má, Giselle tự Diffindo c.ắ.t c.ổ tay chính mình.

Máu túa ra rất nhanh. Cô gái thoi thóp, mất đi ý chí cầu sinh cùng thân thể yếu nhược, sự sống càng trôi đi nhanh hơn. Từ từ, rất từ từ, cô gái bất động, con ma Amon vì chủ nhân đã c.h.ế.t cũng từ từ tan biến...

Không biết đã qua bao lâu, gian phòng mới được mở ra từ phía bên ngoài.

Và ngay khi cửa vừa mở, tia phép phóng tới nhanh hơn cả tốc độ của ánh sáng, kẻ bên ngoài đổ gục xuống sàn.

Đó là một nữ ma cà rồng ăn thịt, cô nhận ra vì màu mắt đỏ đậm đang trợn trừng nhìn mình.

CRUCIO. Giselle chẳng muốn nói nhiều gì với kẻ đã suýt g.i.ế.c mình. 

“Làm thế nào để vượt qua tầng này?”

“Cô phải vượt qua 3 người. Tôi là đầu tiên, có nhiệm vụ điều khiển ảo giác.”

“Làm sao cô tạo ảo giác được?”

“Là năng lực của ma cà rồng, năng lực cá nhân.”

“Ma cà rồng nào cũng có năng lực thế à?”

“Không, chỉ ma cà rồng có ngọn lửa thôi.”

“Ngọn lửa là gì?”

“Thứ giống ngọn lửa của phù thủy các người đấy.”

Giselle mở mắt trái Revelio lên, đúng là trong não của ả ma cà rồng này cũng có một ngọn lửa đỏ như máu. Vậy ra đúng thật là năng lực của ma lực bản nguyên, phù thủy có, ma cà rồng cũng có. 

“Nếu giờ tôi g.i.ế.c cô thì sao?”

“Không... đừng... tôi không thù oán gì với cô cả, tôi chỉ làm theo yêu cầu nhiệm vụ thôi.”

“Hãy cho tôi biết thông tin gì đủ giá trị để đổi mạng của cô đi.”

“Tôi biết phòng của 2 người kia ở đâu.”

“Dẫn tôi đi.”

Tầng 11 này là các thí nghiệm về tâm trí, Giselle đã đi đến kết luận như thế khi con ma cà rồng thứ 2 có năng lực mê hoặc. Bùa mê có nhiều trường phái lắm, dòng m.á.u Veela cũng là một dạng bùa mê, kiểu âm nhạc kiến trúc ở lâu đài Wubār khi xưa cũng là một dạng mê hoặc làm người ta quyến luyến không muốn rời nơi sa mạc đó. Còn gã ma cà rồng này mê hoặc bằng cách xâm nhập vào giấc mơ tạo ra một ảo mộng mà người đó khát cầu nhất, làm nạn nhân không muốn tỉnh dậy nữa.

May thay hắn đã bị đồng đội bán đứng. 

À không, giờ thì hai con ma cà rồng hợp sức để đ.á.n.h trả cô phù thủy.

À không, phải là một cô phù thủy đang giận dữ hung bạo vì bị giam cầm quá lâu.

Và kết quả là Giselle g.i.ế.c c.h.ế.t luôn hai con ma cà rồng. 

Không phải bằng Avada Kedavra, chỉ là bằng Sectumsempra cắt gọt bén ngót cần cổ cả hai.

Mọi thứ chóng đến cũng chóng đi. Khi nhận ra bản thân vừa làm gì, cô gái đứng c.h.ế.t trân bất động nhìn hai xác người nằm đó. Dẫu là ma cà rồng thì cũng là sinh mệnh, cô đã từng đau đớn vì suýt bị tước đi mạng sống vậy mà giờ đây cô lại thẳng tay thực hiện hành động man rợ đó lên kẻ khác.

“Selly! Selly!”

Là giọng Ryu-chan đang gọi cô. Anh cần cô, anh cũng đang bị giam giữ ở tầng 11 này. Cô chạy đi tìm kẻ tạo thử thách thứ ba. Là một chiết tâm sư bẩm sinh hệt như Ryu-chan nhưng người này không bị khiếm thị. Có lẽ vì thế mà năng lực chiết tâm của hắn ta còn mạnh hơn cả Ryu-chan nên anh không thoát ra được. 

Thấy Giselle đến hắn ta tấn công não bộ cô ngay lập tức. Lần này con rắn Vee đã có đất dụng võ. Nó không còn chỉ quẩn quanh bảo vệ trong não bộ cô nữa, nó men theo liên kết xâm lấn sang cả não bộ của hắn ta.

“AHHHHH!”

Tiếng thét t.h.ả.m thiết, m.á.u chảy ra từ lỗ mũi, hốc mắt và lỗ tai của hắn ta. Vee càn quét ý thức tâm trí, ngang ngửa một bùa lú loại mạnh hủy hoại não bộ. Đến khi Vee no nê quay trở về, chiết tâm sư đã mất toàn bộ ý thức. Nhìn cảnh tượng đó, Giselle c.h.é.m thêm một Sectumsempra nữa tiễn đưa hắn ta luôn.

Cô gái cứu ra Ryu-chan. Anh bị đưa lên tầng 10 còn cô lên thẳng tầng 9, thoát kiếp vật thí nghiệm trở thành thành viên Level 1. Vì thử thách ở tầng 10 cô đã hoàn thành luôn rồi - là yêu cầu g.i.ế.c người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 284: Chương 276: Ảo Giác | MonkeyD