[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 282: Người Chơi Level 1

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:29

Ysmerith, 07.2017

Hệ thống phân chia cấp bậc ở Ysmerith đơn giản vô cùng. Ba cấp gọi là Level 1 2 3 hay L1 L2 L3, trên nữa thì không rõ nhưng ở trên cùng gọi là The Highest (Thượng Hội đồng). Còn Thượng Hội đồng thực chất là gì thì những người L1 ở tầng 9 này không ai rõ. Họ cũng như Giselle đi lên từ vật thí nghiệm ở các tầng hai số bên dưới hoặc vì lý do gì đó mà đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ chui vào nơi này.

Thật ra có nhiều phiên bản tại sao L1 vào được Ysmerith lắm. Tên người sói ở cách vách gian phòng 9m2 của Giselle thì luôn miệng kể vào một đêm trăng tròn gã hóa sói mất trí ở rừng nhiệt đới New Guinea, gặp một L2 đang khảo sát thực địa ở đó nên theo L2 đến Ysmerith luôn vì nghe bảo nơi này cung cấp ăn uống miễn phí và không ai kỳ thị gì người sói cả.

Đúng là chẳng có kỳ thị gì ở Ysmerith, nhất là những ai đã trải qua tầng 13 thí nghiệm nhân giống lai tạo sẽ thấy người sói còn là một giống loài “hoàn chỉnh” chán. Chứ như gã người cá trên cạn lai ma cà rồng cách phòng cô mấy gian trông còn dị hợm hơn. Ban đầu gã chỉ là một người cá nước mặn bình thường sống cùng cộng đồng mình ở Thái Bình Dương, một nơi cách rất xa khu vực đ.á.n.h bắt của ngư dân Muggle. Nhưng thế nào mà một hôm nổi hứng đi chơi, bơi xa đến nỗi không còn biết đường quay về. Thật ra người cá sống một mình vẫn được, còn biển là còn nhà, nhưng rồi cứ bơi như thế cho đến khi nhìn thấy tòa kiến trúc khổng lồ tồn tại giữa lòng đại dương này. 

Gã chui vào Ysmerith làm vật thí nghiệm tự nguyện, dưới bàn tay phù phép của đám nhân viên nghiên cứu đã trở thành người cá trên cạn, mang cá được phẫu thuật thay bằng hệ hô hấp như người bình thường (đừng hỏi Giselle, chắc chỉ có Rowena Ravenclaw mới đủ học vấn để giải thích tại sao phù thủy có thể hóa phép như vậy). Còn đuôi cá thì được biến đổi thành chân người khi ở trên cạn bằng một bùa chú cổ xưa, thậm chí còn xa xưa hơn cả câu chuyện cổ tích Nàng tiên cá của Muggle. Thật ra đến đây thì cô đồ rằng người Muggle đã thực sự nhìn thấy người cá lên bờ biến thành người bình thường nên tam sao thất bản thành câu chuyện cổ tích tình yêu như thế.

À quay trở lại với gã người cá trên cạn, sau khi trở thành L1 tự thấy mình chẳng biết gì về thế giới bên ngoài, nhận nhiệm vụ ra ngoài chẳng khác nào tự sát nên chỉ nhận nhiệm vụ bên trong Ysmerith, mà ở nơi này thì chỉ có những nhiệm vụ thí nghiệm huấn luyện nghiên cứu phép thuật mà thôi. Gã nhận làm thử nghiệm m.á.u ma cà rồng gì đó, cho phép ma cà rồng c.ắ.n mình và thế đấy, gã biến thành người cá trên cạn lai ma cà rồng. Giờ thì ngoài việc uống m.á.u động vật, ăn hải sản sống và sở hữu một cái mặt bèn bẹt với phần xương hàm quá nhô về phía trước ra thì gã cũng xem như là người bình thường. À đâu, ngoại trừ việc chẳng có kiến thức gì của người bình thường cả.

Để tiếp thu kiến thức và rèn luyện não bộ (này là được một L1 có nhiệm vụ nghiên cứu não bộ bày cho), gã người cá dành phần lớn thời gian ở khu vực chung (vâng phòng sinh hoạt chung mỗi Nhà phiên bản Ysmerith tầng 9), dùng thứ tiếng Anh sứt sẹo chào hỏi người mới. Sở dĩ chỉ người mới thôi vì người cũ chẳng ai thèm giao lưu với gã, họ chỉ đi ngang qua khu vực chung vì đó là đường dẫn tới sảnh nhiệm vụ mà thôi. 

À phải kể về thứ gọi là nhiệm vụ ở Ysmerith. Ít nhất L1 L2 L3 có điểm chung là ai cũng phải làm nhiệm vụ mới có thể tồn tại ở Ysmerith. Nhưng cái làm Giselle không hiểu và rất nhiều người khác không hiểu là nơi này chỉ yêu cầu một L1 làm tối thiểu một nhiệm vụ mỗi năm mà thôi, nghĩa là làm một lần ăn luôn cả năm như mấy nghề việc nhẹ lương cao của Muggle vậy. Đương nhiên làm nhiệm vụ là phải hoàn thành hoặc là c.h.ế.t trong lúc làm.

Nhưng có một vấn đề là, nhiệm vụ chỉ thưởng phần thưởng chứ không phải thưởng điểm kinh nghiệm để tích lũy thăng cấp như trong mấy game online thực tế ảo như Giselle đã bắt đầu hình dung hoàn cảnh của mình kể từ khi lên tầng 9. Như Ryu-chan đã nói, chủ động và bị động là khác nhau, cô đã xem mọi thứ như một trò game và bản thân đang là người chơi cấp 1. Có điều là cô chưa phân loại được game này thuộc thể loại game nào, nói game sinh tồn thì cũng giống, game đ.á.n.h quái kiếm điểm kinh nghiệm cũng không sai, mà game giải mã bí ẩn cũng giống nốt, thậm chí game đời thường giao lưu kết bạn cũng có một phần. 

Nếu là game thì phải thăng cấp, cấp bậc vật thí nghiệm, L1 L2 L3 nhưng làm thế nào để thăng cấp trong khi nhiệm vụ không tính điểm? À không, không phải nhiệm vụ không tính điểm, mà chỉ nhiệm vụ ở tầng này không tính thôi. Tầng 8 bên trên là tầng thăng cấp mà tên người sói thường gọi là tầng “thăng thiên”. Có gì ở đó chẳng ai biết vì ai lên đó xong đều biến mất, là c.h.ế.t hay tăng lên L2 thì chỉ có Ysmerith mới rõ.

Sự bí ẩn đó làm các L1 không ai dám thử. Nói như gã người cá lai ma cà rồng thì rõ ràng là gã sợ c.h.ế.t, lại tự ý thức mình chẳng có trang bị đồ nghề gì nhiều để có thể sống sót tăng cấp nên đã quyết định ở lì ở tầng 9. Mỗi năm gã chỉ cần làm nhiệm vụ một lần rồi sống nhàn tản thoải mái thêm một năm. Tên người sói và vài L1 mà cô đã gặp đều có ý định tương tự.

Giselle không gặp gỡ nhiều người chơi khác lắm. Vì lần đầu tiên cô xuất hiện ở khu vực chung đã gây ra một trận xôn xao kỳ lạ, người cá lai ma cà rồng nhanh chân tiến đến định chào hỏi thì một tay pháp sư U40 da đen đã sáp tới trước. Vốn chưa biết gì và rõ ràng là con người ta sẽ thân thiện hơn với đồng loại nên cô chịu để tay pháp sư giúp mình đi làm quen tầng 9 này. Nơi này rộng bao la bạt ngàn nhưng chỉ chia làm vài khu tượng trưng, những gian phòng của người chơi L1, phòng NPC nhân viên của Ysmerith, khu vực chung với canteen không thiếu một món nào rồi sảnh nhiệm vụ, phòng luyện tập. Khác với việc không được ra khỏi 9m2 của mình ở những tầng dưới, người chơi ở nơi này có thể tự do ra vào phòng và khu vực chung.

Chán là cảm giác duy nhất của Giselle khi ở đây tuần đầu tiên. 

Cô đã duyệt qua hết các đầu sách ở kệ sách chung, chẳng có gì hay, sách phép phù thủy kém rất xa thư viện Hogwarts, chủ yếu là sách giới thiệu các giống loài sinh vật pháp thuật, giới thiệu về cấu trúc xã hội Muggle mà theo cô đ.á.n.h giá thì giống sách giáo khoa môn Muggle học thì đúng hơn, quá tụt hậu. Báo là nguồn tin cập nhật duy nhất ở nơi này, mỗi sáng sẽ có hai tờ The New York Ghost và Phù Thủy Thường Nhật đặt trên bàn, và việc ai đọc được báo sớm hơn trở thành một cuộc cạnh tranh nhàm chán giữa đám người chơi quá rảnh rỗi không có việc gì làm. 

Tay pháp sư U40 có vẻ khá mạnh trong đám này, gã là người thứ ba cầm tờ The New York Ghost sau một con ma cà rồng yêu tinh và một ả người khổng lồ lai. Lần đầu tiên Giselle đến xem báo, tay pháp sư da đen đã tươi cười nhường tờ báo trên tay gã cho cô đọc trước. Khi đó cô vẫn còn hơi khờ khạo, nghĩ người ta thể hiện thiện ý với mình chắc vì cùng là phù thủy như nhau thôi. Và cũng chính tờ báo đó cô mới biết tới sự kiện Thảm sát Quidditch 2016 để rồi bàng hoàng nghĩ ngợi nhiều ngày sau. 

Chắc chắn đã có phù thủy chỉ điểm cho quân đội Muggle chứ nếu không họ không thể rành rẽ về thuật Chiết tâm và Lời nguyền Độc đoán để mà nghiên cứu ra con chip đối kháng hoàn hảo đến vậy. Bỗng nhớ lại hai miếng salonpas dán trên thái dương của NPC ở tầng 13, chẳng phải cũng có tác dụng tương tự đó sao. Là phép thuật hay là công nghệ, cuối cùng cũng đạt mục đích cả.

Với quy mô tổ chức như vậy thì quân đội Muggle này không phải ngày một ngày hai, họ nghiên cứu phù thủy hẳn đã lâu, vậy thì t.h.ả.m sát Quidditch có lẽ chỉ là bước đầu tiên. Trong khi việc phù thủy chuyển sang xa lánh phòng bị phù thủy gốc Muggle chỉ càng gây chia rẽ đoàn kết mà thôi, cũng chỉ làm lợi cho mỗi Morgenstern.

Bỗng nhớ đến cuộc trò chuyện với Matt khi tụi nó đứng ngắm tuyết ở Hogwarts sau vụ lão mặt cây sống lại.

“Nếu cậu là Morgenstern, là chúa tể hắc ám thì trong trường hợp này cậu sẽ làm gì?”

“Hừm,” tóc đen ngẫm nghĩ một hồi mới đáp. “Tớ sẽ âm thầm tập trung lại lực lượng, sau đó chờ thời cơ thích hợp đến tấn công Bộ Pháp thuật trả thù.” 

Song cậu lại lắc đầu: “Không, cũng không đúng, tớ biết rõ an ninh ở Bộ Pháp thuật mạnh cỡ nào, tấn công vào đó tự chuốc thiệt vào thân mình thôi. Tấn công Hogwarts hay Beauxbatons cũng không được, trường học bảo an cũng không kém Bộ đâu.”

“Vậy rất có thể là Hẻm Xéo, tấn công một nơi nhiều phù thủy lui tới để gây thiệt hại chấn động nhất, làm thế giới phải chú ý đến tớ một lần nữa.”

Thấy Giselle chỉ im lặng nghe, cậu hỏi: “Vậy cậu thì sao Selly? Nếu cậu là Morgenstern cậu sẽ làm gì?”

“Tớ sẽ tấn công Muggle,” cô lặng lẽ đáp. “Gây ra cái c.h.ế.t hàng loạt hoặc trên diện rộng, ngụy trang không làm lộ Bí mật Pháp thuật để không bị Wizengamot nắm thóp, nhiêu đó là đủ để thế giới phép thuật nhớ đến tớ rồi. Như vậy tớ còn thu được lòng trung thành của mấy gia tộc thuần huyết mà những năm qua phải chịu nhường nhịn sống chung với phù thủy gốc Muggle. Lúc Morgenstern debut cũng là tấn công thủ tướng Muggle.”

Để quân đội Muggle t.h.ả.m sát phù thủy càng ghê rợn hơn. Dĩ nhiên hiệu quả càng mạnh, phù thủy thuần huyết sẽ quay trở về với tư tưởng bảo thủ của Morgenstern tẩy chay người Muggle và phù thủy gốc Muggle, nhưng làm c.h.ế.t nhiều phù thủy như vậy đáng sao?

Không, sao lại suy diễn tới đây rồi. Đây là hai chuyện khác nhau, không liên quan gì đến mặt cây mà.

Phiền phức của Giselle đến rồi. Sau 4 ngày được cho mượn báo, tay pháp sư cũng tìm đến cô đòi trả công. 

“Trả công?”

“Em biết rồi đấy, báo không miễn phí.”

“Anh muốn trả công bằng gì?”

Gã nở nụ cười bỉ ổi đ.á.n.h giá cô gái từ đầu đến chân. “Với đầu óc này sao em dám vào Ysmerith này vậy.”

À quên chưa nói, Giselle không bao giờ kể mình là vật thí nghiệm đã phải trải qua 3 tầng mới lên được đây. Cô nghĩ nó có liên quan gì đó đến thời kỳ “tuyển chọn” như Ryu-chan nói nên tốt nhất là che giấu đi. Gì chứ việc giả ngốc thì cô rành lắm.

Có lẽ vì vậy mà đám người chơi này chỉ nghĩ cô mới đi qua một tầng nào đó phía dưới thôi. 

Thấy cô gái trẻ dùng ánh mắt nai tơ nhìn mình, gã càng cười bỉ ổi hơn, định tiến lại gần bắt lấy tay cô.

Giselle buộc miệng hỏi: “L1 có được g.i.ế.c cùng cấp không?” 

Sở dĩ hỏi vậy vì cô từng thấy nhiều L1 gây sự đ.á.n.h nhau đến gãy tay mù mắt nhưng chưa ai bị g.i.ế.c nên cô cho rằng có quy định đó.

“Em nghĩ tôi định tấn công em à?” Gã cười cợt. “Ồ không đâu, thịt tươi non mềm thế này c.h.ế.t thì uổng phí lắm. Dù dĩ nhiên, g.i.ế.c nhau cũng được, nơi này chẳng có quy tắc gì nhiều như xã hội ngoài kia đâu.”

Giselle gật đầu, tặng cho cái cần cổ đang treo lên nụ cười ghê tởm và ánh mắt láo liên đ.á.n.h giá m.ô.n.g cô đó một lời nguyền Sectumsempra.

Gã ôm cổ ngã vật xuống sàn, m.á.u chảy lênh láng nhưng chưa c.h.ế.t, miệng ú ớ không thành lời, đôi mắt kinh hoàng nhìn cô. Giselle cúi người xuống chạm tay vào trán gã đồng thời mở mắt phải của mình xem có may mắn tìm được ký ức nào đáng giá không.

Kỹ năng này của cô chán vậy đó, không thể so sánh với Chiết tâm có thể lục soát hết ký ức mà phụ thuộc vào sự huyền minh ngẫu nhiên của phép thuật.

Thật không may, lần này không có gì hiện ra.

Tay pháp sư đã chuyển sang ánh mắt cầu cứu nhìn cô nhưng Giselle không nhìn gã nữa, xoay người trở về gian phòng 9m2 của mình. Sau đó cô cũng không ra khu vực chung nữa, báo chỉ cần đợi khuya rồi đọc cũng chẳng sao. Định chờ Ryu-chan lên tầng 9 nhưng không biết khi nào anh sẽ xuất hiện mà thời hạn cho L1 mới nhận nhiệm vụ ngày càng gần, cô đành dành thời gian nghiên cứu bảng nhiệm vụ ở sảnh nhiệm vụ thôi.

Xem bảng nhiệm vụ rồi mới thấy Ysmerith là trung tâm kiểm soát mọi khía cạnh của thế giới huyền bí siêu nhiên trên quả địa cầu này. Có thể hình dung đơn giản rằng ICW, Wizengamot và Bộ pháp thuật các nước là cơ quan ngoài sáng quản lý thế giới phù thủy, còn Ysmerith là bàn tay hắc ám ẩn trong màn đêm điều khiển mọi thứ mà chỉ một nhóm nhỏ người mới biết đến sự tồn tại của nó. 

Nhiệm vụ của L1 phần lớn là hỗ trợ làm nghiên cứu thí nghiệm, 3 kẻ Giselle đã g.i.ế.c ở tầng 11 đều là L1 làm nhiệm vụ, mấy nhà khoa học dưới tầng 13 có lẽ cũng có vài người là người chơi còn lại là NPC. Rất ít nhiệm vụ L1 được giao ở bên ngoài Ysmerith, mà nếu có thì cũng bị cạnh tranh không còn chỗ chen lọt. Như hỗ trợ L2 đi lấy mẫu vật ở rừng Amazon, giải quyết nạn người sói hoành hành ở quốc gia Trung Phi nào đó mà Bộ Pháp thuật của họ vừa bị lật đổ rồi tái thiết theo chế độ mới nên không có đủ khả năng. Đi cùng L3 đến chứng kiến buổi ký kết hiệp ước đình chiến giữa ma cà rồng và phù thủy ở Áo. 

Không phải nhiệm vụ nào cũng có phần thưởng, nên phần lớn người chơi L1 chỉ nhận một nhiệm vụ tối thiểu rồi chờ xem có nhiệm vụ ra ngoài nào thú vị không. Giselle không muốn tốn thời gian ở nơi này quá lâu, cô còn một cuộc đời để sống chứ không thể tiêu phí ở cái nơi hoang đường này được. Nhiệm vụ ra ngoài có vẻ tiềm năng, cô cũng ở đây 1 năm rồi cần biết thế giới ngoài kia xoay vần thế nào. Và hơn hết, những người mà cô quan tâm có sống tốt không.

Vậy mà ngay khi Giselle định tìm một nhiệm vụ ra ngoài thì bảng đã hiện lên một loạt nhiệm vụ lạ lùng: Hỗ trợ quản lý thư viện tầng 7.

Nơi này có thư viện rộng ngang một tầng luôn á?

Đó là ý nghĩ đầu tiên của cô, ý nghĩ thứ hai là thời gian kéo dài đến nửa năm cơ à và không hề có phần thưởng gì. Chỉ có điều kiện là thư viện chấp nhận người đó thì họ sẽ được nhận, vậy thôi.

Đúng là nhiệm vụ dành cho mình rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 290: Chương 282: Người Chơi Level 1 | MonkeyD