[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 283: Æthelgard
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:29
Tầng 8 là nơi thăng cấp của L1, tầng 7 là thư viện. Nghĩa là các tầng trên có thể tự do xuống xem nhưng nếu L1 muốn lên thư viện chỉ có cách làm nhiệm vụ. Cách phân chia này rõ ràng cho thấy Ysmerith xem người chơi L1 cũng không khác vật thí nghiệm là bao. Bài test đầu vào của nghề thủ thư là tồn tại trong thư viện 24 giờ mà không bị nó đuổi ra. Nghe giống một con quái vật hơn là một cái thư viện.
Mà đúng thật, thư viện Ysmerith là một con quái vật, hay nói chính xác hơn thư viện tự sinh ra ý thức của mình, “nó” dùng sách vở thành tay chân vũ khí, dùng không khí tạo ra gió và âm thanh, dùng ánh đèn nến thay đổi tạo ra cảm xúc. Nó còn tự đặt tên cho mình là Æthelgard.
Giselle thích Aethelgard ngay từ cái nhìn đầu tiên và cô biết “nó” cũng thích cô. Nó chào đón sự xuất hiện của người mới bằng việc kéo những đế nến ở khắp nơi thắp lên thành chữ Welcome trước mặt cô. Rồi lại kéo thêm nhiều ngọn nến để thắp lên tên nó.
“Ae-THEL-gard?”
“Æaeae-thel-gard!”
“AE-thel-gard?”
Gió hiu hiu thổi đến quấn lấy tóc mây. Giselle kéo ghế ngồi xuống, nói với nó: “Tao phải ở đây 24 tiếng đấy mi không được chọc phá gì tao đó.”
Mấy quyển sách dày cộm phóng tới mặt cô, Giselle rút đũa phép đ.á.n.h bật ngược vào trong sâu. “Mi muốn chơi tennis à, được thôi.”
Chơi đ.á.n.h banh với một cái thư viện có ý thức cũng không quá khó, thấy vật gì bay tới cứ đ.á.n.h bật ngược lại là được. Dùng vợt đ.á.n.h có thể là vấn đề chứ nếu dùng đũa phép thì cô chơi mấy ngày liền không chán.
Nhưng Aethelgard chán, mấy tiếng sau thấy không chạm vào được cô phù thủy nó nảy ra một kế, thổi tắt hết đèn nến xung quanh. Nó tự thổi tắt thì không nói, Lumos thắp sáng hay bất kỳ bùa lửa ánh sáng nào của Giselle tạo ra cũng bị thổi tắt luôn. Rồi lại bắt đầu tạo ra những âm thanh quái dị như tiếng ma quỷ hù dọa trong mấy bộ phim kinh dị Muggle nữa.
“Nè mi có xem Thứ Sáu ngày 13 không?”
Aethelgard thổi tới một làn gió, “À không à,” rồi cả thư viện rền vang một tiếng, rất nhiều cuốn sách bay tới trước mặt Giselle. Tiện tay cầm một cuốn xem thử, là một quyển số học huyền bí phân tích về Số 13 và nguồn gốc của Thứ Sáu ngày 13.
Theo cuốn sách thì vì 13 là số có năng lượng nghệ thuật hắc ám đậm đặc nhất nên tất cả những gì dính tới 13 đều bị trường năng lượng này ảnh hưởng dẫn đến xui rủi. Các câu chuyện Kinh Thánh về Bữa Tiệc Ly (Last Supper) với Judas là người thứ 13 hay Loki là vị thần thứ 13 đến dự tiệc của 12 vị thần chỉ là vài ví dụ nổi bật nhất mà thôi.
12 là số hoàn hảo vì có 12 tháng trong năm, 12 cung hoàng đạo, 12 tông đồ, 12 hiệp sĩ bàn tròn nên 13 phá hủy đi sự hoàn hảo đó, trở thành biểu tượng của xui xẻo.
Còn Thứ Sáu lại là ngày phù thủy tụ họp từ thuở xưa. Tại sao phù thủy họp vào thứ sáu chứ không phải thứ khác thì đơn giản thôi, tương tự như các công ty họp team report công việc vào thứ sáu vậy đó. Vào tới mắt Muggle thì thứ sáu bị xem thành “ngày của phù thủy”, kết hợp hai thứ xui lại với nhau thì lại càng là bội số xui rủi.
“Không phải, là bộ phim Muggle có tên là Thứ Sáu ngày 13.”
Giselle phải bọc ngọn lửa sáng của mình trong một quả cầu khí thì Aethelgard mới không thổi tắt được, giữ nguồn sáng trên đầu để cô đọc cuốn số học huyền bí này. Trong sách còn gợi ý muốn luyện tập phép thuật đen thì cứ dùng thứ gì đó có bản chất 13 tự nhiên sẽ dễ dàng đạt mục đích hơn.
Bảo sao lão mặt cây lúc nào cũng là 13.
Từ khóa “phim” lại làm Aethelgard quăng đến mấy cuốn sách nghệ thuật thứ bảy hoàn toàn do Muggle viết, Giselle hơi bất ngờ, “Mi cũng có sách của Muggle nữa à.”
Gió thổi hất tóc cô phù thủy ra vẻ giận dữ lắm, lại quăng tới những cuốn sách dày cộm viết về lịch sử nguồn gốc loài người, mấy cuốn chuyên khảo lưu giữ ở các thư viện cổ kính trong trường đại học mà Giselle chỉ đi ngang qua khi có dịp đến campus thăm ông Gibson.
“Thôi thôi tao không cần học lại lịch sử nhân loại đâu.”
Cô tiện tay đọc chơi mấy cuốn nghệ thuật phim ảnh, thấy thú vị nên vừa lật sách vừa nói với nó:
“Phải chi có tivi ở đây là ngon rồi, máy đầu đĩa như thập niên 80 cũng được.”
Thế mà Aethelgard đẩy tới một bản thảo của yêu tinh nghiên cứu cách phát điện từ thiết bị năng lượng giả kim. Giselle c.h.ế.t trân nhìn bản vẽ chi chít thông tin và tính toán ma pháp trận năng lượng.
“Mi đưa tao cái này là muốn tao chế tạo thử à?”
Aethelgard thổi tới một luồng gió mát.
“Mi không thấy tao chỉ là L1 thôi sao, là người chơi vô sản dựa vào tài nguyên game đó...” Không có nguyên vật liệu làm sao mà tạo được, tạo ra cũng không có tivi, mà có tivi cũng không có đầu thu sóng.
Nhưng đọc thử cũng không phải không được.
Thế đấy, 24 giờ thử thách đầu tiên ở Aethelgard trôi qua nhẹ nhàng thế đấy.
Dĩ nhiên là cô được nhận làm thủ thư trong vòng nửa năm, mỗi ca trực 12 tiếng, cách 7 ngày đổi ca một lần. Nghề thủ thư chỉ cần giúp phân loại sách, mà Aethelgard tự phân loại được và nó càng không thích ai sắp xếp lại trật tự của nó, khu vực nhận trả sách lại càng không cần thủ thư nên ý định ban đầu của cô muốn quan sát thêm nhiều người chơi khác hoàn toàn không thực hiện được.
Thủ thư Aethelgard dường như chỉ nhằm mục đích giúp cái thư viện này giải trí và tự độc thoại thôi. À thi thoảng giúp nó đ.á.n.h bại mấy người chơi khùng điên nào đó muốn nhảy vào thư viện phá hoại.
Mỗi lần như thế Giselle lại thấy đám người chơi này không quá thông minh, đã biết thư viện có thể tự chủ suy nghĩ mà lại cho rằng nó vô hại để mình nhảy vào phiêu lưu à.
Tư duy bình thường là thấy thư viện biết tự tìm sách theo từ khóa thì phải chạy càng xa càng tốt chứ.
À thật ra cho rằng trong thư viện có bảo vật gì mới sinh ra linh tính như vậy cũng không phải không có lý.
Nhưng cần có đủ sức mạnh để tấn công mới được.
“Tao nghĩ mày nên tạo sẵn mấy cái bẫy bắt ma cà rồng đi,” Giselle thở hổn hển khi vừa g.i.ế.c tới con ma cà rồng thứ 5 tấn công Aethelgard trong tháng này.
Chẳng hiểu sao ma cà rồng lại thích Aethelgard đến vậy, chứ phù thủy hay yêu tinh đâu có mấy ai có gan tấn công thư viện quái dị này đâu.
Aethelgard rên lên một tiếng rồi hút cái xác ma cà rồng vào khoảng không vô tận giữa những kệ sách cao như chẳng bao giờ có đỉnh đầu. Dù chứng kiến cảnh này nhiều rồi cô gái trẻ vẫn thắc mắc:
“Mi ăn thịt chúng thật à? Ăn cả thịt lẫn xương chứ không chỉ hấp thụ linh hồn hay năng lượng pháp thuật thôi hở?”
“Nó” ợ lên một tiếng thổi đủ thứ mùi thức ăn vào mặt Giselle, cô trợn mắt giơ đũa phép lên phóng ra một quả cầu lửa to đùng dọa nó.
“Nè mi phải ăn chín uống sôi chứ, lần tới mà phả một đống mùi vào mặt tao như thế tao sẽ đốt 21 quyển sách ở dãy chữ Ho của mi đấy.”
Có lẽ vì ăn no nên Aethelgard dễ tính, quăng ra một cuốn Bách khoa toàn thư săn g.i.ế.c ma cà rồng và một tập tài liệu giải phẫu học về cấu trúc thân thể bị biến đổi thành ma cà rồng do đám NPC nhà khoa học ở tầng 14 nghiên cứu.
“Nhưng thật đấy, tại sao ma cà rồng thích tấn công mi vậy?”
Lại có 5 cuốn sách bay tới, đây là cách giao tiếp thường thấy của Aethelgard, ghép các ký tự đầu tiên của tên bìa thành từng từ.
Guess.
“Mi bảo tao đoán á? Có L3 nào đó phát nhiệm vụ kêu ma cà rồng tấn công mi.” Giselle vẫn đang lật xem cuốn bách khoa hướng dẫn tiêu diệt ma cà rồng.
Aethelgard như đứa trẻ bí xị xì ra một tiếng rõ dài.
“Sao, mi nói chơi với tao không vui á? Tao phải giả vờ đoán sai à?” Cô xùy miệng. “Biết sao giờ, tao có giác quan thứ 6 mà.”
Thi thoảng Giselle nhớ đến lời nói đùa của mình ở phòng sinh hoạt chung Gryffindor năm đó, rằng sau này ra trường cô sẽ xin thực tập với bà Todd. Đến giờ ước mơ làm thủ thư cũng coi như đã thành hiện thực, lại có thêm một đứa nhóc để nói chuyện (dù phần lớn thời gian Aethelgard đều im lặng ngủ say) thì quả thật còn gì bằng.
Cứ thế đến tháng thứ 3 cô làm thủ thư, tháng thứ 4 trở thành người chơi L1, Ryu-chan cuối cùng cũng từ tầng 10 đi lên. Trông anh không khác gì trước đây, đeo thêm một chiếc mắt kính biết đổi màu giống cái anh đã tặng cô mà thôi. Giselle tự nhận thấy sinh hoạt ở Ysmerith của mình ngày càng tốt lên, có việc làm, có chỗ ăn ngủ, có sách đọc lại có bạn bè để trò chuyện, bảo cô đang ra nước ngoài xuất khẩu lao động đôi khi cô cũng tin.
Thế rồi, trong một lần tình cờ Ryu-chan nhờ cô chuyền cho anh một ly nước cam, tay họ chạm nhau và quang cảnh trước mắt cô thay đổi.
...Ánh chớp xanh lá quen thuộc đến rợn người lóe lên, rồi người đối diện ngã vật xuống...
Giselle làm rớt ly nước cam xuống sàn.
Ryu-chan nhìn cô, cô cũng nhìn lại anh bằng đôi mắt buồn bã. “Anh chọn vào đây làm gì chứ Ryu-chan?”
Và không ai nói với anh là dùng Lời nguyền G.i.ế.c chóc sẽ phản phệ lại chính linh hồn mình sao? Vì thế mà cô chỉ dùng những bùa chú khác chứ không Avada Kedavra một phát cho rồi.
Không, ắt hẳn Ryu-chan biết điều đó. Và anh vẫn muốn dùng nó...
“Anh muốn chấm dứt nguyền rủa bệnh tật của dòng họ Goda,” chàng trai trả lời chậm rãi.
“Nguyền rủa khiếm thị là có người ếm lên nhà anh á?” Giselle ngạc nhiên đến quên mất cả tia sáng xanh lá vừa chứng kiến. “Lời nguyền di truyền nhiều thế hệ... Ai mà ác độc quá vậy?”
“Chính nơi này ếm lên,” anh thản nhiên đáp.
“Nơi này... Ysmerith tạo ra nguyền rủa á?” Cô gái lắp bắp không hiểu, nhưng chợt nhớ ra vội ếm một bùa im lặng chống nghe lén xung quanh chỗ hai người đang ngồi ăn.
“Không phải Ysmerith chủ động tạo. Nhưng Selly em có nhớ không, thứ gì cũng cần trả giá, pháp thuật cũng phải đ.á.n.h đổi... Tổ tiên anh có người từng đạt được sức mạnh cao nhất từ nơi này nên phải chịu nguyền rủa trong dòng m.á.u như vậy.”
Nói thế này thì Giselle hiểu, nhưng: “Nhưng Ryu-chan à, anh từ Ysmerith lấy được sức mạnh giải bỏ lời nguyền thì cũng phải đ.á.n.h đổi một thứ khác mà. Lại phải chịu một nguyền rủa khác thì sao?”
“Di truyền phải có đời sau mới truyền được chứ,” Ryu-chan đáp. “Anh không có hậu đại là được. Còn các nhánh Goda khác sẽ được giải trừ lời nguyền trước đây.” Giọng anh nhẹ nhàng thản nhiên.
“Ban đầu tổ tiên Goda biết mình bị nguyền rủa đã quyết chí không có hậu đại, nhưng rồi vì quá yêu thương vợ mà chấp nhận sinh con đẻ cái.”
Giselle choáng váng, mất một lúc sau cô mới nhớ ra. “Nhưng Ryu-chan à, anh biết gì thì gì cũng không được dùng Avada Kedavra mà. Linh hồn anh...”
“Thật ra cũng chẳng đau đớn gì mấy cả, chỉ như kim đ.â.m vào đầu ngón tay thôi. Dùng Avada Kedavra... ít nhất người ta được ra đi êm ái.”
Cô gái buồn bã nhìn chàng trai, nhớ lại lúc chúng quen biết nhau đến khi anh mở cửa hàng ở làng Hogsmeade, những lần ngắm hoa thưởng trà cùng anh trên lầu 2 của Zenko Hideaway, nghe ông già trong tranh Irish Irwin và con ma chú hề Jack cãi vã giành sổ đỏ. Rồi chuyến phiêu lưu vào hầm mộ ly kỳ của cả hai.
Tại sao chúng lại đi đến bước đường này cơ chứ. Cô thì không thể không vào nơi quái quỷ này, anh thì quyết chí không sinh con đẻ cái.
Rốt cuộc tại sao lại như vậy. Chúng sống cuộc đời bình thường không được sao.
“Không cần phải thương hại anh đâu Selly,” chàng trai châu Á như biết cô gái đang nghĩ gì, vẫn giữ tâm thái bình tĩnh nói. “Bài chia tới tay chúng ta ra sao thì đ.á.n.h thế thôi.”
Nhưng Ryu-chan à, cuộc đời đâu phải ván bài 52 lá được bàn tay số phận xào nấu rồi chia bài ngẫu nhiên may rủi đâu.
“Nhưng anh... anh có thể chọn sống cuộc đời bình thường mà. Cần gì vào Ysmerith để tay phải nhuốm m.á.u thế này. Anh còn chưa đi du lịch vòng quanh thế giới mà.”
“Vui lên nào Selly, mọi chuyện đâu có bi đát đến vậy. Có khi anh giải nguyền sớm xong ra ngoài, chúng ta vẫn có thể đi mà.”
Biết đến khi nào mới có thể ra ngoài chứ.
Như biết cô nghĩ gì anh cười nói, “Em nhớ chủ nhân lăng mộ chúng ta chui vào trộm mộ không?”
“Chúng ta vào tham quan, không phải trộm,” cô bĩu môi.
“Phải, vào tham quan. Ông ấy là L3 xong lui về ở ẩn đó.”
“Thoát ly được á?”
“Ừ L3 nếu không muốn thăng cấp, ở Ysmerith phụng sự 10 năm thì có thể thoái lui.”
Giselle thầm cân nhắc. Chủ nhân lăng mộ tuy mạnh song kém hơn bốn nhà sáng lập Hogwarts, nhưng vẫn mạnh hơn người đã làm thí nghiệm lên Amon. Tay pháp sư hắc ám thí nghiệm lên Amon chắc chỉ ngang cơ với Đại Sư Thợ Rèn Kraznog (Giselle đã đi đến kết luận rằng Kraznog ắt hẳn là người có liên quan đến Ysmerith chứ nếu không ông ta đã sống phô trương rình rang rồi, với cả trong đám yêu tinh chỉ ông ta có ma lực bản nguyên và biết xài Runes uy lực).
Có lẽ họ đều là L3 nhưng mạnh yếu khác nhau, còn tùy thuộc vào lĩnh vực nghiên cứu của họ. Như các người chơi L1 cũng mạnh yếu khác nhau vậy.
“Nào, đừng suy nghĩ những chuyện đó nữa. Tranh thủ đang rảnh rỗi anh cùng em tập bùa thần hộ mệnh nhé.”
