[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 284: Những Cuộc Chuyện Trò (1)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:29

NYC 01.2024

Cả cái quán The Dead Rabbit như nín thở khi Matt cùng Veronica Burrows đẩy cửa bước vào. Mái tóc đỏ rực óng ánh dưới ánh sáng dịu nhẹ của tiết trời NYC đầu năm, điểm tô lên gương mặt cô gái lai nhiều dòng m.á.u châu Âu một nét kiêu sa cổ điển, rực rỡ như mặt trời mùa hè làm người ta nghẹt thở. Và khi nàng nhoẻn miệng cười, đuôi mắt cong cong tưới tắm vào tâm hồn người đối diện một dòng nước mát lạnh, tiếng oanh vàng hót lên ngọt ngào:

“Chào em Selly, lâu rồi không gặp. Lúc Matt kể lại chị còn không tin em đã trở về...”

“Chào chị Vera,” Giselle khẽ cười. “Lúc Matt bảo hai người đã kết hôn em bất ngờ lắm đấy.”

“Bất ngờ? Sao lại bất ngờ chứ?”

“Em thấy hai người còn trẻ quá, không ngờ kết hôn sớm vậy.”

“Tớ vầy là muộn rồi đấy Selly,” Matt kéo ghế cho vợ rồi ngồi xuống. “Ba má tớ 20 tuổi đã lấy nhau, 23 tuổi có tớ...”

Và mất khi vừa mới bước sang tuổi 24.

Vera nhanh chóng chuyển đề tài. “Matt dặn chị đừng hỏi gì về quãng thời gian trước-”

“Vera à,” Matt bất đắc dĩ gọi vợ.

“-nhưng chị vẫn tò mò em đã làm gì những năm qua.”

“Em đi du lịch các nước thôi,” cô đáp như thường. “Vài nước ở châu Âu, rồi châu Á, châu Phi. Lần này sang tới Mỹ thì gặp lại mọi người.”

“Thế thì em phải sang Chicago và Florida nữa, cộng đồng bên đó cũng sầm uất lắm.”

The Dead Rabbit là nhà hàng Ireland có tiếng ở Manhattan, khác với Von vợ chồng Matt rất thích trải nghiệm văn hóa Muggle nên không nề hà gì đi ăn ở các nhà hàng Muggle thế này. Chỉ cần chú ý cách dùng từ và không đả động gì tới phép thuật là được.

“Tháng 1 này em định ở NYC thôi, sang tháng 2 dự đám cưới của Ive về rồi tính tiếp.”

Đang giờ cao điểm ăn trưa nên The Dead Rabbit rất đông, vậy mà lên món rất nhanh. Veronica là một người giữ nhiệt rất tốt, cô nàng rôm rả gợi chuyện với đủ thứ chủ đề trên đời nhưng lại nhạy bén né hết các đề tài nhạy cảm. Cô nàng liệt kê vài địa điểm thú vị của cả Muggle lẫn phù thủy ở NYC mà Giselle nên ghé thăm, nhất là các nhà hàng Muggle. Bản chất quý tộc Girard vẫn ăn sâu vào m.á.u nên cô phù thủy có yêu cầu cao về chất lượng hàng quán, những nơi Vera giới thiệu đều có tiêu chuẩn khỏi phải bàn.

Giselle nghe mà tròn mắt khâm phục, bỗng nhiên nảy ra một ý. “Vera chị muốn chuyển sang làm food reviewer không?”

Sở dĩ hỏi vậy vì cô nàng hiện đang làm phóng viên tự do mảng thể thao cho mấy tờ báo. Matt kể ban đầu Vera định theo đuổi nghề cầu thủ Quidditch chuyên nghiệp nhưng để ủng hộ Matt làm thần sáng, Vera lui về hậu phương để có thời gian chăm sóc chồng hơn là rong ruổi theo câu lạc bộ đi thi đấu khắp nơi. Một phần nữa nếu kẻ thù biết vợ của một thần sáng nổi tiếng là cầu thủ Quidditch thì không loại trừ khả năng chúng tìm đến sân vận động để trả thù.

Làm phóng viên thể thao tự do cũng không hề nhàm chán, ít nhất là theo Vera đ.á.n.h giá như vậy. Nhưng với Matt thì cậu vẫn nói nghề này không tương xứng với đầu óc của nàng thơ Ravenclaw.

“Nghe hay đó, kể từ khi biết dùng In-ter-net,” Vera hơi ngắc ngứ mới phát âm được từ này. “Chị mới phát hiện ra người Muggle có nhiều nghề nghiệp thú vị phải biết.”

“Em có quen Tổng biên tập của tờ Lính Gác Salem, em nghĩ họ sẽ thích có thêm một chuyên mục review ẩm thực đấy.”

Lính Gác Salem xuất hiện phải nói là vô cùng đúng lúc. Giữa thời điểm xã hội phù thủy bất an nhốn nháo vì quá nhiều sự kiện xảy ra mà các tờ báo chính thống lại ém nhẹm hoặc đưa tin không đầy đủ, nhu cầu về một tờ báo độc lập không bị kiểm duyệt càng cao. Thật ra trước đó đã có nhiều tờ báo dạng vậy rồi, nhưng chẳng mấy chốc đã bị tư bản mua lại, hoặc bị giới chức đe dọa đến nỗi dần biến tướng thành không khác gì các tờ báo chính thống.

Vì được Giselle nhắc nhở lên kế hoạch từ trước, cô Nhị Tâm khôn ngoan che dấu danh tính và mã hóa cách thức liên lạc nên trụ vững qua những lần đàn áp từ công khai đến âm thầm của giới cầm quyền, đến nay đã phát triển thành một cái tên uy tín trong cộng đồng phù thủy nói tiếng Anh toàn cầu.

Matt dĩ nhiên biết cô Nhị Tâm đứng sau Lính Gác Salem, mấy năm nay cũng nhờ mạng lưới thần sáng của hai nhà Burrows và Greenwood âm thầm che chở mới phát triển được đến bây giờ.

“Thế thì anh phải đưa em đi hết các nhà hàng trên thế giới này rồi babe à,” Matt ngọt ngào nói.

Rồi lại bị thòng cơm chó, đúng như Ive nói mà.

Trụ sở MACUSA nằm ở khu Manhattan nên Matt mới rủ Giselle ăn trưa ở đây. Ăn xong cậu độn thổ đưa vợ về nhà rồi quay lại sở làm, rất không vui khi cô bạn từ chối không chịu để cậu độn thổ đưa về hay giúp gọi taxi phù thủy. Đến giờ cả hai mới biết Giselle không có đũa phép bên người, sốt sắng đòi đưa cô đến Tiệm đũa Marinos nhưng cô lắc đầu từ chối, bảo là có thể tìm về đũa phép trong nay mai.

Giselle biết Matt cảm thấy buồn phiền khi cô giữ khoảng cách với cậu như vậy. Cũng phải thôi tụi nó từng thân thiết biết nhường nào, nhưng thời gian 7 năm và những bí ẩn quanh sự mất tích của cô đã kéo dài tình bạn giữa hai đứa, dù cậu rất muốn hàn gắn nhưng Giselle rõ ràng là không muốn.

Trong lòng không vui, cô bước ra khỏi The Dead Rabbit đi lang thang ngắm phố xá chứ chưa muốn quay về. NYC đẹp quá làm cô phù thủy mê mẩn không thôi. Thành phố này như có một thứ ma lực níu chân lữ khách, ban ngày nhộn nhịp ban đêm phồn hoa. Thuở xưa Giselle đã thấy ánh đèn London mê hoặc lắm rồi nhưng đến NYC này mới biết thế nào là một thành phố không ngủ.

Bỗng ting ting điện thoại vang lên, dĩ nhiên chỉ có tin nhắn từ một người mà thôi.

“Darling à anh thấy em rời khỏi The Dead Rabbit rồi, anh đặt Uber cho em nhé?”

“Em đang đi dạo phố, khi nào về em có thể tự đặt xe mà Von.”

Cô gái bước vào một hiệu sách cổ điển có tên là The Mysterious Bookshop, lượn một vòng ngửi mùi sách mới xen lẫn mùi cafe thơm lừng, giở ra xem thử vài cuốn có tựa đề trông khá thu hút nhưng rồi lại chẳng có cuốn nào lọt vào mắt. Cô nhớ thư viện Hogwarts, nhớ Aethelgard nhớ những cuốn sách phép đỏng đảnh thích làm khó người đọc hay vừa mở ra đã bay tới táp lia lịa vào ống quyển người ta. 

Mà nhớ đến Hogwarts là nhớ đến 4 đứa tụi nó đã từng thân thiết như thế nào, giờ đây chúng vẫn đối đãi với nhau chân thành nhưng có lẽ vì trưởng thành, vì thời gian và những biến động cuộc sống, chúng đã không còn được như xưa nữa. Hoặc có lẽ chỉ Giselle xa cách thôi, Matt Nol Ive vẫn thân thiết vì đâu có thời gian 7 năm biền biệt, dù giờ đã trở về cô cũng không muốn cố gắng hòa nhập với bộ ba.

------

Cô Nhị Tâm và chú Philip Ruiz đến NYC ngay khi kỳ nghỉ lễ năm mới kết thúc. Họ thuê phòng ở khách sạn phù thủy New Coven rồi hẹn gặp Giselle vào một sáng thứ bảy trời se lạnh. Tuy dấu ấn 7 năm không tác động quá lớn lên gương mặt cô chú nhưng trông họ cũng không còn là những người lớn nhiệt huyết năm nào mà dần bước vào giai đoạn trung niên mỏi mệt. 

Họ nhìn Giselle đẩy cửa quán cafe bước vào với ánh mắt ngạc nhiên, như chẳng thể tin được cô cháu gái ít nói năm xưa đã trưởng thành thành một người phụ nữ trẻ nổi bật đến vậy.

Và khi Giselle tháo kính mát xuống, cô Nhị Tâm ngỡ ngàng thốt lên: “Selly mắt của cháu...”

“Một thí nghiệm phép thuật thôi ạ.”

“Vậy là nhất thời hay vĩnh viễn?”

“Vĩnh viễn ạ.”

Có lẽ cô muốn hỏi cặn kẽ hơn, dù gì phép thuật làm biến đổi cơ thể vĩnh viễn không phải là bùa phép thiện lành cho lắm nhưng chú Philip khẽ nắm tay vợ dưới gầm bàn ý bảo đừng hỏi nữa.

“Cô chú kết hôn rồi ạ?” Cô chuyển chủ đề.

“Đúng vậy, năm 2019 ở Anh,” chú luật sư đáp.

“Cô chú chuyển sang ở hẳn bên Chicago luôn không về Anh nữa ạ?”

“Chỉ chú thôi,” Philip đáp khẽ. “Chú không đồng ý làm căn cước bạc lại toàn thụ lý những vụ án giúp đỡ phù thủy gốc Muggle thắng kiện, chính quyền Langston không thích chú lắm đâu.”

“Ở Mỹ này vẫn tốt hơn,” Giselle thật tâm nghĩ vậy.

“Đều nhờ cháu cả,” Nhị Tâm cười. “Nếu không có thư cháu dặn cô thu xếp trước mọi thứ với thoát ly khỏi Anh dần, có lẽ đợt đó cô chú không xoay sở kịp mất.”

“Nhưng cô vẫn có thể trở về Phố Bát Giác như thường chứ ạ?”

“Cô thì bình thường, nhưng bên Phố Bát Giác không còn việc gì cho cô làm nữa, cô ở Chicago tập trung cho Lính Gác Salem thì hơn.”

“Phố Bát Giác kinh doanh tốt lắm,” Philip nói. “Cổ phần của cháu mỗi năm chia lợi tức một cao.”

Cô gái trẻ cười. “Merlin phù hộ.”

“Giờ cháu về rồi, chú sẽ chuẩn bị thủ tục chấm dứt giám hộ để cháu có toàn quyền với tài sản cổ phần của mình.”

“Không cần đâu ạ, cứ để lại cho Phố Bát Giác hết đi.”

Cô Nhị Tâm vội nói. “Thế đâu được Selly! Đó là tài sản anh Chong để lại riêng cho cháu mà! Còn cả cổ phần ở Lính Gác Salem của cháu nữa.”

“Và cả Clickwand nữa, sổ sách số liệu của Clickwand mấy năm qua chú sẽ tổng hợp rồi chuyển đến cháu. Cháu cũng nên có sự nghiệp của riêng mình rồi.”

Giselle thở dài. “Cháu định để lại cho Phố Bát Giác hết. Cổ phần Lính Gác Salem cháu cũng không nhận đâu, còn Clickwand thì cháu định phân chia cổ phần cho các cấp giám đốc lâu năm.”

Không phải chê tiền, cô chỉ thấy mình chẳng đóng góp gì cả mà lại ôm đi cổ phần cổ tức nhiều như vậy, tốt hơn nên chia lại cho những người thực sự đã đổ mồ hôi còng lưng làm việc những năm qua.

“Selly à,” cô Nhị Tâm tỏ vẻ dò xét. “Cháu định biến mất không liên lạc được thêm mấy năm nữa đấy à? Rốt cuộc những năm qua cháu đã đi đâu vậy?”

“Cháu đi du lịch, sang mấy nước châu Âu, rồi châu Á châu Phi,” vẫn là đáp án như đã đáp với vợ chồng Matt.

Và cũng như vợ chồng Matt, vợ chồng cô Nhị Tâm không tin.

“Và cháu chuẩn bị đi nữa? Nên mới không chịu nhận tài sản.”

“Tài sản rơi vào tay cháu chỉ nằm im không tạo ra giá trị gì,” cô lắc đầu. “Nên cháu muốn để lại cho những người xứng đáng hơn.”

Chú Philip nhíu mày. “Cháu cần nhận lại hết, sau đó muốn làm gì thì làm. Nhưng chú báo trước Phố Bát Giác sẽ không nhận đầu tư thêm, Clickwand cũng phân chia cổ phần xong từ lâu rồi.”

“Và cháu cũng không được phép bán số cổ phần sở hữu của Lính Gác Salem đâu.”

Giselle đành thỏa hiệp. “Thôi vậy.”

“Cháu vẫn chưa trả lời cô có phải cháu sắp biến mất tiếp không?” Nhị Tâm tỏ ý không vui, định nói tiếp thì chồng cô đã cắt ngang:

“Nhị Tâm cháu Selly lớn rồi, chúng ta không thể ngăn trở cháu ấy đi đâu cả.”

“Không đâu ạ,” cô gái trẻ vội đáp. “Tạm thời cháu chưa định đi đâu.”

“Vậy cháu sẽ ở NYC này?”

“Vâng.”

“Cháu thuê căn hộ dài hạn ở Manhattan à?”

Giselle tặc lưỡi, đành nói thật. “Cháu sống trong căn hộ của bạn trai cháu.”

“Cái gì? Cháu có bạn trai rồi á?” Sao cô Nhị Tâm càng già càng dễ kích động vậy nè. “Hai cháu mới quen biết gần đây à?”

“Là phù thủy hay là Muggle?” Người chú hỏi.

Cô nhà báo vẫn nói dồn dập. “Selly à nếu mới quen cháu không nên dọn đến sống cùng như thế, cháu... cháu có nhiều tài sản lắm, dư dả thuê một căn hộ tốt ở nơi này.”

Nếu bây giờ không nói thật chắc đôi vợ chồng này suy diễn tới tận đâu luôn quá.

“Bạn trai cháu là Von Montgomery.”

Thế giới như chững lại trong phút giây đó. Rồi từ từ chú Philip Ruiz mới khẽ lên tiếng:

“Vậy là mấy tin đồn thời đi học đó đều là sự thật à?”

“Vâng.”

“Cháu-” Philip chưa kịp nói tiếp thì cô Nhị Tâm đã quát lớn, vẻ mặt vừa tức giận vừa như thất vọng:

“Selly cháu chưa quên anh Chong c.h.ế.t như thế nào chứ?”

“Đó là phía Pudeator muốn cho chúng ta thấy thôi cô Nhị Tâm,” Giselle khẽ khuyên. “Thần sáng điều tra đâu được manh mối gì.”

Mà thực tế ca của chú Chong đã bị đóng hồ sơ lâu rồi, những năm qua thần sáng Anh Quốc phải bận rộn vì các vấn đề to tát hơn nhiều.

“Đó là vì Montgomery che giấu quá kỹ thôi!” Người cô chợt cao giọng. “Còn nếu cháu không tin, cô đã bí mật điều tra mấy năm nay, băng Fireball dính líu rất sâu với Montgomery, nếu không muốn nói là Montgomery gần như kiểm soát cái băng đảng đầu trâu mặt ngựa đó!”

Thật tình là Giselle không để ý đến Fireball lắm. “Fireball vẫn còn hoạt động ở Anh à?”

“Không, giờ chúng được gọi là Silver Shield Services rồi. Trong lúc người ta quá tập trung vào Morgenstern và đám Sứ giả Thần c.h.ế.t, Fireball đã âm thầm giải tán rút lui, lắc mình biến thành một công ty bảo an hợp pháp,” chú Philip đáp.

“Và cháu biết ai đứng đầu Silver Shield Services hiện nay không?”

“Không ạ,” cô gái lắc đầu.

“Mấy cái tên lạ, nhưng đầu mối cuối cùng dẫn đến Tia Dale.”

“Tia Dale?”

“Xem ra cháu biết người này?”

“Slytherin trên cháu 1 khóa, đã sang Nga dự cuộc thi ma cà rồng cùng cháu và Matt hồi năm 5 ạ.”

Ánh mắt cô Nhị Tâm sắc bén nhìn chằm chằm từng biểu cảm trên gương mặt cô gái trẻ. Giselle còn chưa quên Nhị Tâm là nhà báo điều tra xuất sắc, kiểu nói nửa bỏ nửa của mình không có tác dụng với cô ấy là mấy.

“Selly, mọi đầu mối cái c.h.ế.t của anh Chong đều chỉ về Montgomery.”

“Nếu là Montgomery thì cũng chỉ là cha Von thôi cô.”

Thật ra Giselle chưa bao giờ hỏi Von về vấn đề này, cô không muốn nghĩ sâu hơn nữa, phần vì cũng chưa có dịp thực sự để trao đổi thẳng thắn với anh.

“Và cháu vẫn chấp nhận con của kẻ thù ư?”

“Selly à mấy năm qua cháu đi xa nên không biết,” chú Philip nhẹ nhàng khuyên lơn. “Von Montgomery đã làm rất nhiều chuyện sai trái-”

Nhị Tâm lại chen ngang, chồm tới nắm chặt lấy cổ tay cháu gái. “Nào đâu chỉ là chuyện sai trái. Von Montgomery không phải chỉ là tay phù thủy hắc ám bình thường, hắn là...”

“Nhị Tâm!” Chú Philip vội kéo vợ lại. “Em mất bình tĩnh rồi.”

“Cháu Selly à, Von Montgomery không phải là người tốt. Cậu ta... cậu ta đứng sau rất nhiều chuyện xấu xa, không gì không dám làm. Ngày tháng nhởn nhơ của cậu ta không kéo dài được lâu đâu.”

Môi cô mấp máy nhưng không thể thốt ra từ nào. Cô biết cô chú nói đúng chứ, cô hiểu nỗi lo của Matt Nol Ive nhưng biết sao giờ.

“Thôi vậy, nếu cháu đã quyết định rồi cô chú nói gì cũng vô ích.” Cô Nhị Tâm lạnh lùng đứng dậy, kéo chồng mình đi luôn. “Chúng ta đến thăm lần này biết cháu sống tốt là được rồi.”

Giselle lặng người nhìn đôi vợ chồng trung niên đi xa dần đến khi mất hút giữa dòng người tấp nập ngược xuôi của đại lộ NYC. Rồi cô giơ tay lên ngắm tia nắng len qua kẽ tay, nhìn Runes lấp lánh nối liền với vòng tròn con rắn nhành cây gia huy của Morgenstern. Lật lại xem lòng bàn tay trái nơi biểu tượng ngôi sao m.á.u lửa vẫn luôn tồn tại ở đó từ năm chúng 14 tuổi.

Thôi vậy.

Mọi thứ chẳng phải đã định sẵn từ thời khắc 07:07 7.7.1999 đó rồi sao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 292: Chương 284: Những Cuộc Chuyện Trò (1) | MonkeyD