[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 285: Những Cuộc Chuyện Trò (2)
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:29
Kể từ sau lần gặp đó, chú Philip Ruiz nhanh chóng xử lý thủ tục chuyển giao làm Missy phải để mở hẳn một cửa sổ của căn penthouse để chừa đường cho cú bay ra bay vào. Còn cô Nhị Tâm ngoài việc trao đổi về công việc và cổ phần Lính Gác Salem ra hoàn toàn không có thêm lời hỏi thăm nào khác, Giselle cũng chỉ đành chấp nhận thôi.
Hồ sơ sổ sách của Clickwand không ít, ngay khi chú Philip bắt đầu chuyển giao phía công ty đã gửi cú xin hẹn gặp Giselle không chỉ một lần. Không tiện từ chối, cô đành mời người phụ trách ở Mỹ Chloe Taylor lên căn penthouse. Sở dĩ không hẹn gặp ở một nơi khác vì có nhiều vấn đề tài liệu cần trực tiếp trao đổi ở một địa điểm yên tĩnh kín đáo.
Chloe Taylor là nữ phù thủy ngoài 30, trước đây là Giselle chọn ra danh sách 20 người từ Amy để nhờ cô chú phỏng vấn giúp. Buổi phỏng vấn tìm được 3 người, đều là nhân sự cốt cán của Clickwand ngay từ buổi đầu thành lập. Có dòng tiền từ tài sản của Giselle, Clickwand chỉ cần quản lý phát triển đúng đắn là được, vì khi đó cũng chẳng có đối thủ cạnh tranh gì.
7 năm qua đi ngành mua hàng hộ, đặt mua và giao hàng qua lại giữa Muggle và phù thủy ngày một phát triển, đã có tận mấy công ty cạnh tranh trong mảng này, phân chia thị trường Mỹ, Anh, châu Âu lục địa và châu Á, nhưng Clickwand nhờ lợi thế tiên phong lẫn tài chính hùng hậu nên vẫn trụ vững qua bao đợt sóng gió.
Giselle chẳng thấy vai trò gì của mình trong này cả, cô chỉ có ý tưởng và chút ít tài sản thừa kế từ người chú xa lạ, còn đâu từ thành lập công ty, vận hành phát triển, thuê mướn nhân sự, kế toán tài chính đều là người khác đảm nhiệm hết. Cô chú Philip giúp đỡ, 3 phù thủy gốc Muggle lo vận hành từ bấy đến nay nên chính ra Clickwand của họ mới đúng.
Vì thế cô cũng không ngạc nhiên gì nếu Chloe Taylor tỏ vẻ không hài lòng với mình.
Nhưng không, bất ngờ là Chloe Taylor mỉm cười lịch sự, bắt tay cô tự giới thiệu ngay khi vừa bước chân ra khỏi thang máy chuyên dụng của căn penthouse.
“Chloe Taylor, chào cô.”
“Giselle Gibson, mời vào. Chị Taylor uống trà hay cafe?”
“Một cappuccino nóng, cảm ơn.”
Giselle dẫn Chloe Taylor vào phòng làm việc của Von. “Mời ngồi.”
Phù thủy trẻ mỉm cười hơi sốt sắng. “Khi xem địa chỉ tôi còn tưởng mình nhìn lầm. Đây là... nhà của cô Gibson ạ?”
“À không, căn này của bạn trai em, em chỉ vào ở ké thôi.”
Vẻ tươi cười trên mặt Chloe Taylor không hề lung lay, lại thấy Giselle tháo kính mát xuống đeo kính cận lên, bất ngờ bật thốt. “Mắt cô...” Rồi mới thấy mình hơi bất lịch sự vội xin lỗi. “Xin lỗi tôi không...”
“Không sao đâu, lần đầu ai cũng bất ngờ cả.”
“Nếu cô không phiền, có thể cho tôi hỏi đây là màu mắt tự nhiên của cô à? Nhưng nếu phiền thì thôi, tôi chỉ tò mò thôi.”
“À trước đây mắt em không như vậy, nhưng từ giờ thì vầy rồi.”
Người phụ nữ biết chừng mực không hỏi nữa, từ trong túi xách lấy ra những tập tài liệu đã chuẩn bị. Cùng lúc đó Missy bưng khay thức uống bước vào, chị ta hơi khựng lại một chút.
“Gia tinh...”
“Cappuccino của cô đây thưa cô, Missy không biết cô thích ngọt bao nhiêu nên có để sẵn đường.”
“Cảm ơn Missy.”
“Cảm ơn bà... gia tinh,” người phù thủy trông có vẻ luống cuống khi Missy đến gần. Chị mở to mắt quan sát con gia tinh từ trên xuống dưới.
“Xin thứ lỗi cô Gibson, cũng lâu rồi tôi chưa quan sát một gia tinh ở khoảng cách gần đến vậy.”
Giselle không hiểu. “Ở Hogwarts có nhiều gia tinh lắm mà?”
“À phải,” đối diện nhấp một ngụm cappuccino. “Nhưng sau khi tốt nghiệp các công ty tôi làm đều không có gia tinh. Thuở đó SPEW đã hoạt động rất mạnh, yêu cầu trả lương đầy đủ cho gia tinh và có quy định về giờ làm, khối lượng công việc nghiêm ngặt. Nhiều chủ xí nghiệp phản đối việc trả lương cho lao động đã-từng-miễn-phí như vậy nên đã đuổi hết gia tinh đi.”
“Đuổi hết gia tinh đi thì công việc của gia tinh ai làm? Mướn phù thủy đắt hơn gia tinh chứ?”
“À có các agency cho thuê gia tinh làm việc theo giờ, rẻ hơn nhiều việc nuôi một gia tinh toàn thời gian. Nên thường thì công ty chỉ thuê gia tinh dọn dẹp quét tước 1 tuần 1 lần thôi, cũng không khác gì mấy, mà chúng làm việc ban đêm nên tôi không bao giờ gặp.”
Hmm cũng hợp lý.
“Vì SPEW nên ở châu Âu hiện giờ ngoài các cơ quan công quyền ra thì chỉ có các gia đình quý tộc mới nuôi nổi gia tinh. Ở Mỹ này cũng thế.”
“Ồ gia tinh cũng là bạn trai em gửi qua giúp em.”
Trò chuyện đôi câu Chloe Taylor mới bắt đầu vào việc.
“Lần này tôi tới là đại diện Clickwand đến gặp chủ sở hữu của công ty, mấy năm nay chúng tôi tuy làm việc nhưng chỉ biết chú Philip Ruiz là người đại diện được cô ủy quyền thôi.”
“À mấy năm trước em chưa thể xử lý công việc được nên mới nhờ chú Philip đứng ra đại diện. Hiện tại thủ tục ủy quyền đã chấm dứt rồi.”
“Vậy tôi thay mặt toàn thể Clickwand chào mừng cô, cô Gibson.”
“Cảm ơn chị.”
“Tôi thấy cô đã xem qua các báo cáo của Clickwand rồi, cô có thắc mắc gì về bất kỳ vấn đề nào không? Nếu nằm trong phạm vi thẩm quyền của tôi tôi sẽ giải đáp.”
“À nhân dịp này nhờ chị nhắn lại với mọi người trong công ty,” cô tháo xuống kính cận mỉm cười nói. “Dù em nhận lại công ty nhưng không định can thiệp gì về quy trình trước giờ của Clickwand cả. Mọi người vẫn cứ làm việc như cũ thôi.”
Bả vai người đối diện có vẻ thả lỏng một chút.
“Chỉ là em không biết gì về kế toán tài chính cả, nên sẽ thông qua một công ty kiểm toán độc lập để kiểm toán lại toàn bộ tài liệu này.”
Người phụ nữ hơi nhíu mày. “Tài liệu này không có vấn đề gì cả, đây đều là những tài liệu chú Philip Ruiz đã phê duyệt những năm qua.”
“Kiểm toán là một quy trình bình thường thôi, nếu tài liệu không có vấn đề thì kiểm toán xong cũng sẽ không có vấn đề.”
“Được rồi, chúng tôi sẽ cố gắng phối hợp với công ty kiểm toán.”
“À, em báo trước là sẽ tiến hành kiểm toán riêng biệt các chi nhánh ở Mỹ, Anh và châu Âu lục địa chứ không gộp chung lại.”
Lần này Chloe Taylor nhíu mày khá sâu. “Như vậy sẽ gây ra trùng lặp không cần thiết, lại tốn nhiều chi phí và nhân công hơn.”
“Không sao cả, tất cả các đầu việc cứ để phía kiểm toán lo, mọi người ở Clickwand vẫn làm việc như bình thường thôi.”
“Nhưng cô Gibson à, tôi không thấy có lý do gì để chúng ta làm vậy cả. Đó là một sự lãng phí, trong khi với số tiền đó chúng ta có thể đầu tư mở rộng thêm...”
“Chị Taylor, hãy bảo giám đốc tài chính soạn một bản kế hoạch chi tiết. Em sẵn sàng đầu tư thêm vào Clickwand nếu kế hoạch khả thi. Còn việc kiểm toán độc lập chị không cần lo gì cả.”
Hứa hẹn đầu tư có vẻ trấn an được Chloe Taylor, người phụ nữ không nói thêm gì về việc kiểm toán nữa. Lúc ra về chỉ khẽ để lại một câu:
“Cô Gibson nên cẩn thận với giám đốc chi nhánh ở châu Âu lục địa, người đó không dễ làm việc chung đâu.”
“Cảm ơn chị Taylor, em sẽ lưu ý.”
“Cô có muốn đến văn phòng Clickwand làm quen với mọi người không?”
“Không đâu.”
Quay về phòng làm việc, Giselle ngồi ngẫm nghĩ một chốc, thật ra cô cũng chẳng thấy gì lạ từ mớ giấy tờ này, kiểm toán chỉ để bảo hiểm thêm thôi.
Thế là khi Von độn thổ xuất hiện giữa phòng khách, hình ảnh anh nhìn thấy là cô gái đang mặc chiếc váy chữ A tay ngắn ôm eo với họa tiết hoa Pháp cổ điển, mái tóc dài được buộc lại bằng một chiếc kẹp nơ tệp màu váy. Cô ngồi trên ghế giám đốc to bè anh thường ngồi, đeo kính cận chăm chú viết gì đó trên giấy.
Cô vẫn còn thói quen hơi nghiêng đầu sang trái mỗi khi cầm bút, cũng như một thói quen lạ lùng mà Von không bao giờ hiểu được là cô sẽ vừa viết bằng tay phải vừa xoay đũa phép trên tay trái. Bản năng xoay đũa phép mạnh đến nỗi cô có thể giữ cây đũa dài 14 inch 3/4 chuyển động không ngừng trên những khớp ngón tay trong khi vẫn liên tục suy nghĩ để cây bút lông di mãi trên giấy da. Còn hiện giờ chỗ đũa phép đã được thay bằng một cây bút bi dài của Muggle, và cô vẫn vừa viết vừa xoay bút như vậy.
Thật kỳ lạ.
Thuở xưa Von cũng từng thử bắt chước làm theo nhưng hóa ra không dễ như tưởng tượng, việc phân chia bộ não xử lý hai tác vụ cùng lúc là một thử thách khó nhằn.
Cô gái trẻ đang cúi đầu bỗng nhận ra gì đó, ngẩng cằm lên thì thấy người đàn ông đang tựa lên tay vịn sofa ngắm mình âu yếm. Căn penthouse sung túc ánh sáng soi tỏ cơ bắp của Von Montgomery bên dưới chiếc áo sơ mi cổ điển, đôi mắt xám khói đong đầy tình tứ nhìn cô, Giselle thấy tai mình nóng bừng ngượng ngùng dời mắt đi.
Merlin ơi cô còn không dám nhìn thẳng vào anh, lo sợ vẻ đẹp đó bắt cóc mất tim mình.
Nhưng thật ra trái tim cô đã bị bắt mất từ lâu rồi...
Von bước những bước dài tiến vào phòng làm việc, bế bạn gái lên để chính anh ngồi xuống ghế da rồi đặt cô ngồi vào lòng.
Giselle bá lấy cổ Von hôn chụt vào má, tóc bạch kim mang vẻ mặt tự mãn hết sức.
“Nhớ bạn trai em đến thế à?”
“Xí, em mới không nhớ đâu,” nhưng lại hôn chụt lên má kia cho đều.
Von đâu dễ thỏa mãn đến vậy, anh nâng cằm cô lên trao một nụ hôn sâu.
Giselle không bao giờ chống đỡ được kỹ thuật hôn điêu luyện của tóc bạch kim, đến khi môi anh lưu luyến rời khỏi môi cô, cô gái chỉ có thể tựa đầu vào lồng n.g.ự.c anh mê ly mơ màng.
“Thế này mà bảo không nhớ anh à?”
Môi Von mơn trớn khắp nơi, giọng anh trầm thấp khẽ khàng l.i.ế.m vòng quanh tai cô, cảm nhận cả thân người cô run rẩy trong lòng mình.
Giselle c.ắ.n vào má trong để tỉnh táo, chợt đẩy anh ra. “Hứ anh đến sao không báo trước, em còn đang làm việc đây.”
Tia sáng trong mắt Von vụt tắt, cô thoát khỏi quyến rũ của anh nhanh đến vậy sao, cô vẫn từ chối anh...
Cõi lòng dậy sóng nhưng ngoài miệng vẫn nhếch môi tự mãn. “Darling anh có thể nuôi em đến mấy đời kia mà, em không cần phải bận tâm mớ giấy tờ vô nghĩa này.” Liếc nhìn khinh khỉnh tới đám báo cáo tài chính rải đầy trên bàn, nhìn thấy logo Clickwand in trên đó mới biết là Giselle sở hữu công ty này.
“Hoặc nếu em thích anh có thể điều giám đốc điều hành sang giúp em xử lý, mỗi ngày em chỉ cần dành thời gian cho anh là được.”
Cô gái nghe thế cười khúc khích như rót mật vào tai. C.h.ế.t tiệt đã ai nói cái điệu cười nũng nịu này của cô có thể g.i.ế.c c.h.ế.t anh chỉ trong vài giây chưa.
“Anh không biết trên Internet Muggle đang có trào lưu gọi là chủ nghĩa nữ quyền à.”
“Pardon?”
“Họ bảo phụ nữ hiện đại phải có sự nghiệp riêng, phải biết tự kiếm tiền chứ không thể dựa dẫm vào đàn ông được. Họ gọi những cô gái như em là đào mỏ đấy.”
“Đừng!”
Von vội giơ ngón tay đặt lên môi cô như cô vẫn thường làm với anh. Giselle cũng sực nhớ ra trước đây, khi tờ Phù Thủy Thường Nhật đăng ảnh khiêu vũ của tụi nó trong Dạ Tiệc Cuối Năm, hàng tá thư từ gửi đến khủng bố cô, có người cũng dùng từ “đào mỏ” đó.
Cô quên mất giới phù thủy cũng biết dùng từ này.
“Thế giới ngoài kia sống sao kệ họ,” giọng Von trầm nặng, đôi mắt lóe lên những tia sắc lạnh. “Anh đã nói với em rồi, tiền của anh cũng là tiền của em, anh có thể nuôi em đủ đầy cả đời này Selly à. Anh sẽ mua cho em những chiếc váy đẹp nhất, những đôi giày xinh xắn nhất, kim cương hồng ngọc sapphire chỉ cần em thích anh đều có thể mua tặng em.”
Tay Von nhẹ nhàng vuốt ve khóe môi cô, rồi đến gò má cao gầy, chiếc mũi bé xinh rồi đuôi mắt chân mày cô. Anh mân mê từng đường nét gương mặt ấy như muốn đẽo khắc hình bóng cô mãi mãi trong tim anh, như nâng niu món quà vô giá nhất mà anh được sở hữu trong kiếp này.
“Trước đây anh chưa thể bảo vệ được em, nhưng từ giờ trở đi, ai nói xấu gì em, ai làm em không vui anh nhất định sẽ bắt chúng trả giá. Hãy cho anh biết Selly, hãy nói với anh, ai tổn thương em, ai làm em phật ý...”
“Von!” Giselle chồm lên khóa lấy bờ môi mỏng đang thốt ra những câu từ thô bạo đó. “Chúng ta không giải quyết vấn đề như vậy. Em không muốn tay anh nhuốm đầy máu, không muốn anh đ.á.n.h cược mạng sống mình nữa. Chúng ta không thiếu tiền, không thiếu gì cả...”
“Có những chuyện chỉ giải quyết được bằng vũ lực. Anh, Montgomery dù cho không có đêm-đó cũng đã là gia tộc bắt tay với hắc ám, cuộc đời anh vốn định sẵn không thể nào làm người tốt được cả.”
“Anh bị ngáo à!” Cô đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh. “Em có bảo anh làm người tốt đâu! Von Montgomery mà là người tốt chắc Salazar Slytherin đội mồ sống dậy luôn quá! Nhưng anh phải hứa với em Von, chỉ dùng nắm đ.ấ.m khi không còn cách giải quyết nào khác.”
