[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 297: Đám Cưới Và Bạn Cũ (1)
Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:31
“Archie Bennett rốt cuộc là ai vậy?”
Vẻ si tình lưu luyến thu lại, nói tới bất kỳ người nào hay sự vật nào khác Von Montgomery đều treo lên nét lạnh nhạt đặc trưng đó.
“Nếu không nói được thì thôi,” cô cũng chẳng muốn biết lắm.
“Có gì mà không nói được chứ,” Von chép miệng. “Anh có thể kể với em mọi điều darling. Anh chỉ đang nghĩ phải nói sao cho rõ đây... Well, là một thằng con hoang.”
Từ “con hoang” thốt ra từ miệng tóc bạch kim vô cùng nhẹ nhàng, trong giọng nói anh còn mang chút khinh bỉ không hề che giấu. Như thể người vừa bàn công việc đầy tin tưởng với Archie Bennett khi nãy là ai khác chứ không phải anh vậy.
Thấy cô nhíu mày Von nhanh nhảu giải thích: “Anh cũng không biết, không ai biết cả, phải công nhận ông già anh giấu kỹ thật. Nếu không phải anh tiếp quản, bắt đầu kiểm kê sổ sách tài chính mới phát hiện ra mấy khoản chi bất thường thì anh cũng chẳng hay biết.”
“Cậu ấy nhỏ hơn anh chứ?”
Biết cô nghĩ gì anh đáp: “Ừ, sau khi mẹ anh mất mới có thằng con hoang đó. Thật ra lúc đầu anh còn bất ngờ là sao ông già giấu nhẹm nó đi chứ không đem về dinh thự dạy dỗ bên mình luôn.”
“Ừ tại sao lại vậy?”
Von bật cười khinh miệt, có thể thấy anh không hề tôn trọng ông Seth cha mình chút nào. “Ông ta có thể không quan tâm con hoang hay không, nhưng nhất định không thể để người khác biết giọt m.á.u rơi rớt của Montgomery do một Máu Bùn sinh ra.”
“Cái gì cơ?” Giselle hô nhỏ, cảm thấy mọi chuyện thật quá hoang đường.
Cô từng gặp qua Seth Montgomery mấy lần, dù không trực tiếp trò chuyện nhưng ấn tượng của cô với ông ta luôn là một tay quý tộc thuần huyết khinh rẻ mọi thứ. Phải, không chỉ khinh rẻ những người ông ta cho là xuất thân thấp kém như phù thủy gốc Muggle, Seth dường như khinh thường mọi thứ mà ông ta xem là không xứng đáng với dòng dõi cao quý của mình.
Cô vẫn còn nhớ cách cha Von khịt mũi với chú Edwy ở Cúp Quidditch Thế giới 2012, hay châm chọc bà dì Dixon dù hai người này đều mang họ thuần huyết danh giá.
Sau này khi tiếp xúc nhiều hơn với phe Lippe cô cũng nghe loáng thoáng tình trường ăn chơi của Seth Montgomery thế nào.
“Ừ hoang đường quá phải không. Bởi thế ổng giấu nhẹm thằng con hoang đi là phải.”
Von xoay đầu trên đùi Giselle, làm nũng kéo sự chú ý của cô lại.
“Con hoang cái gì mà con hoang!” Cô đ.á.n.h yêu anh. “Chẳng phải anh nhận Archie về lại rồi đấy sao?”
“Không hề!” Von mỉa mai. “Anh có muốn nhận mấy ông bà già kia cũng không chấp nhận đâu. Như nó nói đó, hiện nó chỉ thay mặt anh quản lý công việc thôi, làm công ăn lương đúng nghĩa.”
Chợt nhớ đến bản di chúc Von để lại hết gia sản cho mình. “Sao lại được chứ. Trong di chúc anh không để lại gì cho Archie Bennett cả sao?”
“Lúc đem nó về anh đã chia gia sản cho nó rồi, đảm bảo đủ ăn đủ mặc cả đời. Còn việc quản lý này là nó chủ động xin anh trao cơ hội làm việc cho gia tộc.”
Giselle vuốt ve mái tóc cứng lạnh của người đàn ông đang gối lên đùi mình. “Dù gì nhà anh chỉ còn lại anh và cậu ấy...”
“Em không cần thông cảm cho thằng con hoang đó!”
“Con hoang con hoang! Mở miệng ra là mắng c.h.ử.i người khác!”
“Anh chỉ nói sự thật thôi.”
“Anh có thể kêu tên người ta mà!”
“Nó cũng đâu thích cái họ Bennett đó.”
“Là họ mẹ của cậu ấy à?”
“Ừ.”
“Vậy mẹ cậu ấy đâu rồi? Có phải...”
“Không, không phải c.h.ế.t chung với ông ta. Bà ta còn không được tính là một tình nhân của ông ấy nữa, đám Sứ giả Thần c.h.ế.t cũng lười g.i.ế.c. Bà ta c.h.ế.t vì bệnh thôi.”
“Nghe ra cha anh cũng không đối tốt gì với cậu ấy lắm. Lỡ cậu ấy mang thù với Montgomery, với anh thì sao?”
“Em yên tâm darling. Gì chứ ông già dạy anh đủ hết thủ đoạn kiểm soát người khác của ổng cả rồi,” Von mỉa mai. “Anh có dự phòng nếu nó dám phản bội.”
“Nhưng thái độ anh khinh khi đề phòng thế này cũng không được, sẽ làm nguội lạnh tình cảm của cậu ấy thì sao?”
Tóc bạch kim thờ ơ: “Montgomery sống vì lợi ích, tình cảm gì trong gia tộc này cũng chẳng đáng một xu. Nên nếu đầu óc nó còn tỉnh táo, nó sẽ biết chọn con đường có lợi nhất cho mình.”
Giselle hơi thương cảm, tiếp tục xoa tóc anh. “Anh phải lớn lên trong môi trường này sao Von...”
Mắt tóc bạch kim lóe lên, chồm lên hôn chụt vào cằm cô. “Vậy em phải thương anh thật nhiều đấy babe.”
Cô cười, nhìn thoáng qua căn phòng dán đầy hình mình. “Gỡ hết mấy tấm hình này đi nhé? Toàn hình hồi nhỏ lại chụp lén không.”
“Thế em phải cho anh chụp hình mới đấy,” lại tỏ vẻ đáng thương. “Chụp đủ để dán kín phòng thế này mới được.” Rồi bật ngồi dậy, “Giờ chụp luôn nhé? Anh gọi thợ chụp ảnh đến ngay.”
“Von!”
-----
2.24.24 là ngày đẹp, dù xét theo cả nghĩa Muggle hay ý nghĩa số học huyền bí. Đám cưới diễn ra vào 3 giờ chiều nhưng cô dâu phải chuẩn bị tóc tai áo quần từ 8 giờ sáng. Đám phù dâu cũng lục tục có mặt.
Vì phía gia đình cô dâu là người Muggle còn nhà Rogers sống lẩn trong khu đông dân thường không tiện để làm địa điểm tổ chức đám cưới, nên người bạn thân thiết nhất của cô dâu chú rể là Matt đã khẳng khái cho mượn không gian nhà mình.
Nhà cậu, nhà Burrows, không phải căn nhà Greenwood ở số 6 Quảng trường Hampshire mà là căn Matt dọn ra ở riêng, nằm chếch xéo nhà cũ của ba má cậu ở thung lũng King Four đã quá nổi tiếng trong sách sử. Đúng hơn cũng chẳng phải Matt mua. Bộ Pháp thuật Anh trưng dụng nhà cũ làm địa điểm tham quan nên đền bù cho cậu một ngôi nhà khác tương đương cùng khu.
Vì mâu thuẫn với chính quyền Langston nên gia đình Burrows và Greenwood dành phần lớn thời gian sinh sống ở nước ngoài, căn nhà này cũng ít được sử dụng.
Mới 9 giờ sáng bên phía tổ chức đám cưới còn chưa ai tới, chỉ có mấy người phụ trách trang điểm phục trang tới trước. Vậy nên khi Giselle Floo đến lò sưởi nhà Burrows chỉ thấy phù dâu là Amy Trujillo chạy đến ôm chầm lấy mình mặc kệ bụi lò dính đầy tóc tai.
“Selly Selly đúng là cậu rồi! Mấy năm nay cậu đi đâu sao biệt tích luôn vậy? Cậu khỏe không, mọi sự vẫn ổn chứ?”
Cô bạn nói một tràng dài lại ôm chầm lấy Giselle không buông.
“Amy bình tĩnh, bình tĩnh. Tớ ổn, khỏe re như sư t.ử nè. Chẳng phải tớ làm phù dâu hôm nay đấy sao.”
“Đã nói là tớ bảo đảm chắc chắn mà cậu còn không tin tớ Amy,” Ive ngồi im trong khi mẹ cô, bà Parsons hơi khiếp đảm nhìn mấy cây cọ tự động đ.á.n.h phấn dưới sự điều khiển của thợ trang điểm.
“Không phải tớ không tin, mà... chưa thấy người thật tớ còn...” Cô bạn lúng túng, xoay vòng Giselle vài vòng để ngó xem cô có mất miếng thịt nào không.
“Tớ ổn cả mà Amy,” Giselle không nỡ nhìn bạn bè lưu luyến với mình nên kiếm cớ. “Để tớ thay đồ trước đã...”
Vera là phù dâu chính, phụ trách kiểm kê trang trí đám cưới vì đã có kinh nghiệm. Thế là dấu ấn của Ravenclaw có mặt ở khắp nơi, từ tà váy trông như một bầu trời ngày xuân dịu êm đến vương miện Ravenclaw đội đầu, đến kẹp tóc hình con đại bàng cách điệu mà mỗi khi Ive lắc đầu thì cái kẹp sẽ quạt quạt cánh mô phỏng chuyển động bay.
Váy của 3 phù dâu đồng bộ màu xanh lơ nhạt mà Giselle tự thấy giống màu đồng phục Beauxbatons hơn, nhưng điểm xuyến thêm một vòng tay màu xanh dương lấy cảm hứng từ vương miện Ravenclaw.
Chỉ cần thay váy thôi còn mọi khoảng trang điểm làm tóc đều có chuyên viên lo liệu giúp. Vừa ngồi vừa tán gẫu với Amy, kể cho mọi người nghe những nơi cô đã đi “du lịch” trong mấy năm qua.
Amy Trujillo sau khi ra trường thì được nhận vào thực tập ở Ủy ban Điều tra Muggle (MIC) trực thuộc ICW vì kinh nghiệm ở Ban liên lạc học sinh gốc Muggle khi còn đi học. Tưởng đâu con đường sự nghiệp rộng mở nhưng càng làm cô ấy càng thấy MIC dù mang tiếng là ủng hộ đổi mới Muggle nhưng chỉ toàn người có cái nhìn lệch lạc về cộng đồng không-đũa-phép. Vốn dĩ MIC được lập ra sau vụ Thảm sát Quidditch 2016 nên quan chức ở đó đã ôm một mối thành kiến rất lớn với công nghệ thiết bị Muggle.
Tuổi trẻ sung sức Amy cũng kỳ vọng bản thân có thể thay đổi định kiến này nhưng chỉ vài năm sau, khi Langston lên đài MIC dù thuộc ICW nhưng phân bộ ở Anh cũng bị Bộ Pháp thuật nhúng tay chi phối, bàn tay thép của Langston thay mới hết những ai có tư tưởng chống đối như đã từng làm với Cục Thần sáng.
Lại thêm chính sách Thẻ Đồng cản trở mọi đường thăng tiến trong bộ máy chính quyền, Amy chuyển sang cống hiến cho tổ chức phi lợi nhuận MBRA. Cô ấy đã góp sức rất lớn trong giai đoạn đầu thời Langston, giúp đỡ gần ngàn ca phù thủy gốc Muggle tị nạn di dân sang các quốc gia khác.
Đến khi Langston nhận ra Amy là nhân viên cốt cán của MBRA, lại không tìm được cô vì MBRA đã được chú Edwy tặng căn nhà số 6 Quảng trường Hampshire làm đại bản doanh nên quyết định tìm đến tận cửa nhà Trujillo.
“Merlin ơi rồi gia đình cậu vẫn ổn chứ?”
Giselle vẫn nhớ mình từng cùng giáo sư Conner tìm đến nhà Trujillo giải cứu Amy. Ký ức căn nhà ở Jaywick nóng bức chật chội tù túng cùng cậu em trai bị khiếm thính vẫn mới nguyên như ngày nào.
“Ổn cả, trước đó cha mẹ tớ đã tích góp đủ tiền chuyển sang Mỹ chữa bệnh cho Ramfis rồi.”
“Thế em cậu...?” Cô cũng từng cùng Ive tra cứu tham khảo sách trong thư viện để tìm cách chữa trị cho chứng khiếm thính bẩm sinh.
“Sang Mỹ Ramfis được mạnh thường quân tài trợ máy trợ thính rồi. Bây giờ đã có thể nghe thấy không khác gì người bình thường.”
Cô bạn lấy từ trong ví ra một tấm ảnh gia đình, trong ảnh em trai Ramfis đã trở thành một cậu thiếu niên, cười rất tươi bên cạnh người chị chững chạc và cha mẹ với vẻ mặt đã bớt khắc khổ.
“Merlin phù hộ, Merlin phù hộ Amy ạ.”
“Và cả giáo sư Corner phù hộ nữa.”
Phải, phải rồi.
Matt và Ive cũng xúc động khi nhắc tới giáo sư Corner.
Ăn trưa xong thì đoàn chuẩn bị tiệc cưới đã đến. Giselle đề nghị biến đổi gương mặt một chút để tránh bị lộ danh tính là người nhập cảnh trái phép nhưng Ive không đồng ý, bảo là không cần sợ gì cả vì trong mắt chính quyền nhà Burrows và Rogers đã rơi vào tầm ngắm lâu rồi, thêm một ca nhập cảnh trái phép ở đám cưới cũng chẳng là gì.
Nhưng rốt cuộc Ive cũng chịu để Giselle đội một chiếc mũ nhỏ có rèm che để che chắn bớt cặp mắt quá khác người. Cô chuẩn bị cả 3 mũ cho phù dâu để đồng bộ nhưng Amy cười trêu bảo cô ấy còn muốn câu anh chàng đẹp trai nào trong đám cưới đây, mang mạng che mặt làm gì cho mắc công.
Thung lũng King Four là ngôi làng phù thủy nổi tiếng ở Anh chỉ sau Hogsmeade nên khách khứa tới dự đám cưới có thể tự do di chuyển bằng bất kỳ phương tiện nào mà họ thích nếu không sợ bị thăm hỏi bởi mấy tay nhân viên Bộ đã đứng hầm hầm bên kia đường quan sát căn nhà từ sáng giờ.
Nên không nhiều người chọn Floo vào thẳng lò sưởi để dính bụi mù như Giselle mà phần lớn là độn thổ, bay chổi bay t.h.ả.m (thật ngạc nhiên là số lượng t.h.ả.m bay đã tăng lên khá nhiều rồi đầy chứ) hay magicar, taxi phù thủy.
Khách của cô dâu chủ yếu là bạn bè đồng nghiệp cùng bạn học ở Hogwarts, được Douglas và anh Eli Pirie phụ trách dẫn vào chỗ ngồi. Dù bạn bè không ngừng cam đoan là sẽ không đem lại phiền phức gì cho họ đâu nhưng Giselle cũng không muốn quá phô trương, cô chỉ đến chào một vài người bạn thân thiết rồi thôi.
Douglas Fitz Linda dàn bạn học cùng khóa, anh chị Eda, Eli Pirie còn phía Ravenclaw và Hufflepuff cô cũng chẳng thân quen với ai để mà chào hỏi. Còn Slytherin á hở, có mống nào mới là lạ.
