[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 298: Đám Cưới Và Bạn Cũ (2)

Cập nhật lúc: 24/12/2025 22:31

“CHỊ SELLY!”

Vậy mà giữa đám đông lại có ai đó hét lên làm nửa số người xung quanh đều ngoái đầu lại. Giselle chưa kịp phản ứng đã thấy một bóng dáng cao lớn chạy đến chắn trước mặt, và thêm một cô gái cũng theo sát nút.

“Chị Selly, là chị phải không?”

“Nhóc Theo em cao lên quá đấy. Còn đây là Lila Thompson phải không?”

“Thấy chưa, vậy mà anh Theo bảo chị quên mất tụi em rồi,” cô bé Lila lí lắc ngày nào đã thành một cô thiếu nữ đáng yêu, mặc một bộ váy màu vàng nâu đất rất có phong cách Hufflepuff, đứng cạnh Theo tóc vàng đẹp trai ngời ngời thật xứng đôi vừa lứa.

“Thằng nhóc này quen miệng nói giỡn từ nhỏ đến lớn hà!” 

Theo cao cũng ngang Matt Nol, điển trai vô cùng, nụ cười tỏa nắng. Là tỏa nắng thật chứ không phải kiểu cười lịch sự xa cách như tụi nhà rắn. 

“Chứ không sao chị về mà chẳng cho em hay biết đó. Chị quên nhóc em rồi còn gì.”

Thằng nhỏ bĩu môi nói ngọt xớt. Giselle trừng mắt với nó: “Chị xuất hiện ở đây là bất hợp pháp đấy, phải im lặng chút chứ!”

Vừa nói vừa thấy b.í.m tóc của Lila dễ thương quá cô lại vuốt một cái. Cô bé đôi chín cười tít mắt hí hửng lấy bánh trái từ đám gia tinh cho cả ba rồi tìm một góc vừa ngồi ăn vừa tám.

“Xời chị đừng đ.á.n.h trống lảng. Chị về với tình cũ nên có còn nhớ gì thằng em này nữa.” Sao miệng thằng nhóc này dẻo dẹo vậy nè. “Không được chị phải cho em số điện thoại, tưởng nói thế rồi chuồn được à.”

“Rồi rồi ông tướng, chịu ông luôn.”

“Thế bây giờ chị ở đâu hở chị Selly?” Cô bé Lila có giọng nói vô cùng ngọt ngào.

“Tạm thời ở Mỹ.”

“Ai rồi cũng sang Mỹ hết cả,” cô bé bĩu môi.

“Sao vậy, em định ở lại Anh à?” Giselle hơi khó hiểu vì Lila cũng gốc Muggle, tốt nghiệp Hogwarts rồi ở lại Anh làm chi cho khó khăn đủ đường.

“Không, em định sang Bắc Âu cơ.”

Thấy cô không hiểu nhóc tóc vàng giải thích: “Tụi em sang đó thúc đẩy doanh số bán magicar. Phù thủy Bắc Âu vẫn thích cưỡi chổi không thôi.”

“Đi đâu cũng được, rời Anh là được.” Dù cô thấy Bắc Âu vẫn còn gần Morgenstern quá.

Lại bà tám một hồi về đủ thứ chuyện ở Hogwarts, chủ yếu là hai đứa nhóc kể vì tụi nó nói liên mồm làm Giselle tự nhủ hóa ra hai đứa nói nhiều quen nhau là thế này. Ai cũng tranh nói xong cãi nhau liến thoắng vui nhà vui cửa hết sức.

Chuyện chưa nóng thì phù dâu đã phải tập hợp để chụp ảnh, chụp dàn phù dâu, rồi chụp cùng phù rể, rồi gia đình hai bên. Sau đó gần 3 giờ phù dâu quay vào trong chuẩn bị cùng cô dâu.

Ive đã đội khăn voan trùm đầu, cầm hoa cưới và một đám chim giấy vàng tíu tít bay trên đầu vừa được Vera hóa phép ra. Cô dâu mới tỏa ra một vầng hào quang thánh khiết hạnh phúc ngập tràn, lan đến cả Giselle làm cô chợt nghĩ nếu là mình đứng ở vị trí đó thì sao.

Không, không, sai rồi.

Đừng nghĩ đến những chuyện bất khả nữa.

Khi một tiếng kèn vang rền được kéo lên, không gian bên ngoài lắng lại. Hai con quỷ lùn trông nhà mặc lễ phục cầm giỏ hoa đi trước, rồi tới hàng Giselle và Amy, sau đó đến Ive và ông Parsons, còn Vera theo sau nắm váy cưới giúp cô dâu.

Ivory Parsons cứ thế tiến vào lễ đường dưới một trời hoa rực rỡ, những con tiên nhí, chim muông bay hót trên đầu và tiếng nhạc thiên đường từ dàn nhạc yêu tinh và ếch đồng ca hòa tấu. Khi người chủ hôn thông báo chú rể có thể xoay lại nhìn cô dâu, trông mặt Noland Rogers như thể mọi hạnh phúc trần đời đều dồn lại giây phút này.

Chủ hôn nghe bảo là một người chủ trì uy tín trong cộng đồng phù thủy Anh mấy chục năm qua, là quen thân của gia đình Rogers. Ông đứng giữa cô dâu chú rể, để hai người nắm tay với nhau sau đó bắt đầu niệm phép lầm rầm.

“Noland Rogers, anh có đồng ý nhận cô Ivory Parsons làm vợ không? Anh có hứa sẽ yêu thương, an ủi, tôn trọng và bảo vệ cô ấy, từ bỏ tất cả những người khác và chung thủy với cô ấy suốt đời không?”

“Tôi hứa,” Von vội đáp.

“Giselle Morgenstern, cô có đồng ý nhận anh Von Montgomery làm chồng không? Cô có hứa từ ngày hôm nay trở đi sẽ ôm lấy anh, dù tốt đẹp hay tồi tệ, giàu có hay nghèo khó, khỏe mạnh hay bệnh tật, mãi yêu thương và trân trọng cho đến khi cái c.h.ế.t chia lìa cả hai?”

“Tôi có,” cô đáp.

Một sợi dây ánh sáng b.ắ.n ra từ đầu đũa phép của chủ hôn quấn lấy cô dâu chú rể, hóa thành nút thắt vĩnh kết đồng tâm quanh tay cả hai người.

“Và ta tuyên bố từ giờ trở đi hai người đã trở thành vợ chồng.”

Đũa phép vẫy lên lần cuối, đám chim thiên đàng tiên nhí bay túa ra hót véo von trên đầu cô dâu chú rể, và một trái bóng bay nổ bụp thả hộp nhẫn rơi vào tay Nol. Cậu chộp lấy trao nhẫn cho Ive, trong mắt cả hai ánh lên niềm hạnh phúc ngợp trời mà một kiếp người có thể đạt được.

Đó là Nghi lễ Gắn kết bạn đời, phép thuật thiêng liêng nhất làm chứng cho đôi vợ chồng. Sau khi thề nguyền dưới phép thuật, hai mảnh linh hồn xa lạ sẽ có sự giao thoa, đôi lúc không cần nói chuyện họ cũng hiểu đối phương đang nghĩ gì. Vì sự gắn kết mạnh mẽ đến vậy, hầu hết đều chung sống với nhau đến răng long đầu bạc hoặc mãi đến khi một người c.h.ế.t đi. 

Thuở xưa từng có lúc người ta xem Nghi lễ Gắn kết là bắt buộc trong một đám cưới phù thủy, nhưng rồi cuộc sống hiện đại đã xóa bỏ dần truyền thống đó, hiện giờ đã có rất ít cặp đôi phù thủy lựa chọn thề nguyền bằng phép thuật.

Có thể xem mối liên kết linh hồn giữa Von và Giselle là dạng thức tối cao của nghi lễ này, chúng sinh ra đã gắn kết với nhau hay đúng hơn đã là bạn đời định mệnh. Nhưng biết trước nửa kia của mình là ai cũng chẳng giúp cho chuyện tình ít trắc trở hơn, một mối gắn kết phép thuật vừa là món quà vừa là món nợ mà số phận đã định sẵn.

Khi nhạc bắt đầu nổi lên Giselle mới hoàn hồn. Nol và Ive ra nhảy đầu tiên, đến người thân của cô dâu chú rể rồi khách khứa bắt đầu tràn ra sàn nhảy. Cô mỏi chân nên tìm bàn ngồi nhưng bàn nào cũng kín hết, vậy mà lại nghe tiếng nhóc Theo gọi mình. 

“Chị Selly ở đây nè!”

Bàn đã có cặp song sinh Pirie thêm cô nữa là vừa khít. Bàn bên cạnh thì Douglas Linda Fitz và một chỗ chắc chừa cho Amy.

“Chu choa lần nào chứng kiến Nghi lễ Gắn kết em cũng thấy linh thiêng thật,” Theo vừa nói vừa nhìn về phía cô bé Lila đang nhảy cùng bạn.

“Chú mày sắp nối gót theo hai đứa nó từ bỏ cuộc chơi phải không,” anh Eli nhún vai. “Trở thành người đàn ông mất tự do... Ui da sao em đ.á.n.h anh?”

Em gái song sinh của anh chị Eda trừng mắt: “Còn kêu oan nữa hả! Anh thấy người ta hạnh phúc vậy mà không biết tự xấu hổ hả. Lại còn kêu mất tự do.”

“Sao phải xấu hổ chứ. Anh tự hào cuộc sống độc thân...”

“Thừa nhận mình ế khó lắm hả?”

“Người ế duy nhất ở bàn này là em đấy Eda.”

Ê nè sao quơ đũa tới cả bàn rồi. Giselle đề cao cảnh giác, quả nhiên chị Eda phóng mắt tới cô. “Sao chỉ mỗi em được, còn Selly đây mà...”

Sao quăng lửa tới tôi rồi. Chưa kịp đáp anh Eli đã nhanh nhảu: “Em có thấy một cô gái đẹp như Selly độc thân khi nào chưa.”

Nè nè anh trai tóc đỏ này nói chuyện kiểu gì mắc đ.á.n.h quá vậy.

“Ý anh là em xấu nên ế đó hả?” Chị Eda tức giận.

“Này là em tự nói à nghen,” thấy b.o.m chuẩn bị nổ Eli co giò chạy sang bàn khác mời một cô gái ra nhảy. Động tác nhanh đến độ Eda còn chưa kịp chớp mắt mấy cái đã không thấy anh trai mình đâu.

Cô với Theo cùng mấy đứa bàn bên cười ngặt nghẽo. Xong thì đến Fitz mời Linda ra nhảy, cả Douglas lẫn Theo đều nháy mắt cười ủng hộ làm Giselle cũng chợt hiểu ra.

“Hóa ra chỉ có tôi độc thân à,” Eda lại tiu nghỉu.

“Chứ chị không thấy vừa mắt anh nào trong đám này à, để em giới thiệu cho?” Theo dẻo miệng vô cùng.

“Chị cần chú mày giới thiệu à!” Tóc đỏ liếc xéo tóc vàng. “Cả đám này chị biết hết cả, muốn làm quen thì đã làm quen từ lâu rồi.”

Ngẫm lại cũng đúng. Eda thời đi học năng nổ, lại làm thủ lĩnh nữ sinh rồi huynh trưởng nữ, bảo là quen hết nửa cái trường cũng đúng. Chị thì nửa cái trường chứ anh trai chị là quen cả cái trường, nếu hợp mắt thì cũng hợp mắt lâu rồi chứ đâu chờ đến giờ.

“Chậc, có khi nào bạch mã hoàng t.ử của chị rơi rớt bên Slytherin không?” Thằng nhóc Theo đúng là kế thừa hết cái khiếu trêu chọc người khác của Eli và Nol mà.

Eda nghe vậy nhảy dựng lên. “Hết Eli rồi tới chú mày! Muốn ghẹo chị tức c.h.ế.t phải không!”

Thêm một chiến sĩ co giò bỏ chạy, ra nhảy cùng Lila, Douglas cũng chạy biến tới mời Amy nhảy cùng. Thế là chỉ còn Eda ngồi lại với Giselle. “Vậy đúng là em đang quen Montgomery à?”

“Vâng,” cô đáp khẽ.

Eda chậc lưỡi một tiếng rồi không hỏi thêm nữa. Montgomery, nhắc đến cái họ đó trong đám cưới của tụi sư t.ử chỉ tổ gây thù chuốc oán. Từ đầu tiệc đến giờ Giselle đã nghe nhiều người mắng c.h.ử.i Montgomery. Thật ra c.h.ử.i cả Dietrichson Steffensen Langston và mấy họ thuần huyết cực hữu khác nữa, nhưng các họ kia thì còn có nhiều người chứ nói Montgomery thì chỉ có một người mà thôi.

Cố tình lắng nghe thì phần lớn là vì bất hòa trong làm ăn kinh doanh, đất đai điền trang. Vài người thì chỉ trích cách Montgomery tài trợ cho các chiến dịch thân hữu ở Bộ, chi tiền cho những nghiên cứu vũ khí Muggle công khai mà phe dân chủ chuộng hòa bình cho là đang ủng hộ vũ trang hóa. 

Có lẽ trong thâm tâm những người đó còn mắng c.h.ử.i Montgomery vì làm tay sai cho Morgenstern nữa, nhưng không dám nói ra miệng thôi. Ám Ấn và Sứ giả Thần c.h.ế.t càng ngày càng trở thành Ông Kẹ trong tâm lý phù thủy, chúng không xuất hiện thường xuyên nữa nhưng mức độ ám ảnh chỉ vì thế càng tăng cao, đến giờ không ai dám gọi tên cả Sứ giả Thần c.h.ế.t luôn.

Gây ra sợ hãi, Morgenstern làm đúng quá mà.

Bị trêu chọc thế thôi chứ chốc lát là đã có người đến mời Eda ra nhảy. Thế là hai bàn khu này chỉ còn lại mỗi mình Giselle, có lẽ nhiều người để ý tới cô nhưng kéo người quen của chú rể cô dâu lại hỏi thăm phù dâu đó là ai thì đều nhận được câu trả lời “Bạn trai cô ta ghen lắm” nên không dám sáp tới.

Thế là càng vừa lòng thỏa ý ngồi ăn uống ngó mọi người nhảy nhót. Chốc nữa có một chàng trai rẽ ra từ đám đông cô gái vây quanh, đi tới ngồi xuống cái ghế bên cạnh.

“Selly là cậu phải không? Lâu quá không gặp.”

“Chào cậu, Zorander.”

Cậu nhóc Hufflepuff rụt rè năm nào đã trở thành một người đàn ông cao lớn rám nắng. Trông cậu khỏe khoắn dạn dĩ lại thi thoảng được mấy cô gái lén nhìn đến, Giselle hơi cảm khái thời gian sao mà trôi mau quá.

“Khi nãy thấy cậu trong dàn phù dâu mà tớ còn tưởng mình nhìn lầm.”

“Tớ cũng vừa về để dự đám cưới thôi.”

“Mấy năm qua cậu sống tốt chứ?” Giọng khẽ khàng.

Giselle nhớ lại hồi năm 6 học chung với Zorander trong lớp Lý thuyết Pháp thuật của cô hiệu trưởng. Cậu nhóc thi thoảng hỏi bài, rồi mời cô dự tiệc của tụi nhà lửng, lại mời cô đến xem mấy trận Quidditch của đội Hufflepuff. Giselle từ chối thẳng thừng lời mời dự tiệc, nhưng hỏi bài thì cô vẫn chỉ. Thuở đó theo sau cậu có một cô gái cùng Nhà, mấy lần tỏ thái độ gay gắt với Giselle trong lớp, lý do tại sao thì ai cũng rõ. 

“Tớ ổn lắm. Đi du lịch khắp nơi, mới dừng chân ở Mỹ mấy tháng gần đây. Còn cậu Zorander? Thi thoảng tớ vẫn bắt gặp ảnh cậu chụp cùng đội Swansea Spectres.”

Atlantes Zorander là thủ môn chính của đội Swansea Spectres, một đội Quidditch gồm toàn phù thủy gốc Muggle. Phong độ lên xuống tùy thời nhưng cũng tính là một đội nổi bật, thường tổ chức các trận đấu gây quỹ cho MBRA. Thi thoảng cạnh tranh giữa phe cánh cực hữu và dân chủ bùng lên mạnh quá, đám thuần huyết lại cáp kèo thi đấu với Swansea Spectres để chuyển hướng dư luận.

Sau này có nhiều đội kém danh tiếng cũng đi theo con đường của Swansea Spectres, chỉ tuyển cầu thủ gốc Muggle nhưng ít nổi bật hơn.

“Vậy phải mời bằng được cậu đến xem trận đấu tới của đội tớ ở Texas,” Zorander cười nhẹ. “Độ 2 năm nữa tớ giải nghệ rồi.”

“Ơ? Tại sao thế?”

Dù không rành về Quidditch mấy nhưng cô biết tuổi nghề của thủ môn đến 30 lận mà.

“Tớ chuẩn bị kết hôn rồi,” cậu giơ bàn tay trái đã đeo nhẫn lên.

“Ôi! Chúc mừng cậu Zorander!” Giselle vui vẻ. “Giờ gặp bạn cũ ai cũng sắp kết hôn hết cả.”

“Thế còn cậu thì sao?” Anh chàng thủ môn khẽ liếc qua bàn tay phủ kín hình xăm Runes chứ không đeo bất kỳ chiếc nhẫn nào của cô gái.

“Tớ ư, phức tạp lắm,” giả vờ chép miệng. 

Vẻ mặt cậu cũng phức tạp. “Vẫn là Montgomery à?”

“Ừ,” cô đáp.

“Đúng là tớ chẳng thể chen chân vào mà,” cậu uống cạn ly rượu từ cái khay gia tinh bê ngang qua.

Giselle không vui. “Cậu uống nhiều rồi Zorander, đừng nói linh tinh.”

“Ừ tớ hơi say chút,” cậu nhóc lại lấy thêm một ly khác rồi lững thững chen vào đám bạn bè đứng trò chuyện cùng chú rể.

Mà đúng thật, chủ đề trò chuyện hầu hết đều xoay quanh công việc và quan hệ tình cảm. Ai bảo người Anh không nhiều chuyện chứ, hoặc có lẽ chỉ Muggle Anh vì đông dân nên xa cách chứ cộng đồng phù thủy hầu hết đều quen biết nhau, ai đang quen ai hay chuẩn bị cưới xin gì đều rõ cả. Lại thấy đám phù thủy lập gia đình có vẻ sớm quá, mới 24 25 mà dựng vợ gả chồng hết, sống cuộc đời độc thân vui tính không được sao, tự do thoải mái biết bao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 306: Chương 298: Đám Cưới Và Bạn Cũ (2) | MonkeyD