[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 299: Thuốc (1)

Cập nhật lúc: 27/12/2025 04:00

Lần gần nhất Giselle quay lại pháo đài, nơi này đã chuyển từ trạng thái hắc ám cô quạnh sang phong cách Gothic đen xa xỉ, với những vật trang trí, đồ nội thất và tranh ảnh vô giá được xếp đặt khéo léo. Ấn tượng thuở xưa về một tòa lâu đài cô tịch lạnh lẽo tan biến, tòa pháo đài cho cảm giác vương giả u ám ngang ngửa với hang ổ của đám ma cà rồng Ý.

Khi đó Giselle không hiểu tại sao như vậy, cô vốn cho rằng Morgenstern không phải là người xa hoa trụy lạc, tham vọng quyền lực của lão thuần túy chỉ là ham muốn đưa mình vượt trên người khác chứ không phải truy cầu tiền tài vật chất gì. Vì nếu chỉ ham muốn những thứ phàm tục ấy, lão đã không cất hết những đồ nội thất trang trí, tranh ảnh vốn có của dòng họ Morgenstern đi rồi. Dòng họ ma cà rồng hoàng gia Morgenstern vốn có thiếu thốn gì đâu, lão thừa kế pháo đài này tương đương đã sở hữu gia tài kếch xù.

Nhưng rồi sau khi nhận Runes-báng-bổ và cảm nhận những thay đổi của mình theo thời gian, cô rốt cục cũng hiểu tại sao lại thế. Gideon Morgenstern yếu dần đi vì những chấn thương của những năm chinh chiến làm lão không thể kiểm soát nổi Runes của mình nữa. Runes dần ăn mòn lão, biến đổi tâm tình vật chủ của mình.

Biến đổi thế nào lại tùy thuộc vào loại Runes nào. Dù Giselle không biết (không ai biết người khác đã xăm Runes-báng-bổ nào cả) nhưng cô đồ rằng chí ít lão cũng có Runes Sức mạnh, Quyền lực, Tham lam và Dục vọng giống như mình. Rất có thể lão còn double Runes Sức mạnh ấy chứ. Và khi Quyền lực đã đạt đỉnh, giờ là lúc Runes Dục vọng hoành hành.

Mà cũng chính vì Chủ thượng như vậy, đám bề tôi mới mặc sức tung hoành ăn chơi hưởng lạc đến vậy. Thượng bất chính hạ tất loạn mà.

Nếu Giselle ghê tởm lão mặt cây 2 phần thì 8 phần còn lại là cô lo lắng cho bản thân mình. Runes Tham Dục của cô đang dựa vào Von Montgomery, cô ngày càng thản nhiên nhận những món quà mà anh tặng cho mình, càng ham thích việc gần gũi với anh. 

Đến một lúc nào đó, quả thật cô sẽ không cho phép Von Montgomery rời khỏi mình nữa.

Và còn rất nhiều suy nghĩ đen tối âm u khác mà cô chỉ dám thừa nhận với Runes của chính mình trong những giấc mộng hoang đường giữa thực tại và hư ảo, khi Runes thì thầm vào tai những thứ dơ bẩn nhơ nhuốc nhất của tham d.ụ.c. 

Bây giờ cô còn đang tuổi tráng niên khỏe mạnh, đầu óc còn đủ tỉnh táo để ngăn lại nhưng sau này khi đã chìm quá sâu vào cảm giác thỏa mãn ngọt ngào mà quyền lực và d.ụ.c vọng mang lại, Giselle không chắc mình có còn kháng cự nổi không.

Von độn thổ đưa cô đến sân trước của pháo đài rồi lưu luyến rời đi, anh không được phép bước vào thánh địa của Chủ nhân nếu không được triệu kiến. Giselle thì chẳng muốn gặp bất kỳ cư dân nhân loại nào của nơi này nên định rảo bước về Tháp Tây luôn, thì ngay lập tức bên tai vang đến giọng nói:

“Đến gặp ta!”

Trong những giấc mơ của mình, cô vẫn nhớ về thuở ban đầu gặp gỡ mặt cây ở Rừng Cấm, những đêm tối trời mịt mù cô bị bắt lẻn ra khỏi Hogwarts đi xuyên qua khu rừng âm u đầy sinh vật hung hiểm để hiến m.á.u cho một gã người không ra người ma không ra ma. Lão ta khi ấy chỉ là một thứ không thể gọi tên sống lay lắt trong căn phòng rễ cây không thấy ánh mặt trời, không một tùy tùng bên cạnh. Lão chỉ còn cách đe dọa một cô nữ sinh Hogwarts yếu ớt thân cô thế cô, rút từng cc m.á.u của cô gái để kéo dài sự sống lay lắt của mình.

Những ngày đó có lẽ là thời khắc đen tối đáng quên nhất cuộc đời huy hoàng của lão. Nên giờ đây khi đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, Morgenstern cũng không thật lòng tin tưởng ai, lão rõ ràng rằng đám tông đồ hễ gặp mình liền cúi người khom lưng ấy chỉ là một đám a dua nịnh hót, đi theo lão vì quyền lợi mà lão ban cho, phục tùng lão vì quyền phép bất bại của lão. Chứ có mấy ai thật sự trung thành cơ chứ. Nếu lão rớt đài một lần nữa cũng chính đám cúc cung tận tụy đó sẽ ngay lập tức quay lưng phản bội ngay.

Gideon ngồi trên chiếc ghế ngai đen trong căn phòng tối mù không có tý ánh sáng, chỉ có đôi mắt đỏ au như rắn độc nhìn chằm chằm vào Giselle. Không cần tự hỏi cô cũng biết lão đang nghĩ gì. Nhìn thấy cô là nhớ lại cảnh quá khứ từng trốn chui trốn nhủi của lão, lại nhìn thấy một hậu bối tràn trề nhựa sống, sức trẻ phơi phới trong khi mình ngày càng già cỗi đi. 

Gideon Morgenstern hận cô cũng đúng.

Cũng như cô hận lão vậy.

Không, cô hận lão nhiều hơn. Nỗi căm hận hóa thành bầu không khí cô thở, hóa thành bóng ma ám ảnh trong những cơn ác mộng kinh hoàng. Không có lão, cô đã có ba má, có một gia đình 4 người an vui, có thể học trọn vẹn 7 năm ở Hogwarts, ra trường đi làm cùng bạn bè, yêu đương với người cô thầm thích. Một cuộc đời tươi đẹp đầy hi vọng chứ không phải giờ đây, dù cho lão có c.h.ế.t đi, cô vẫn phải mang cái họ Morgenstern suốt đời, vẫn là giọt m.á.u duy nhất của tay phù thủy k.h.ủ.n.g b.ố toàn thế giới, vẫn phải sống mãn kiếp trong màn đêm vô tận không thể bước ra ánh sáng song hành cùng bạn bè như xưa.

“Ta còn đang tự hỏi khi nào mi nhớ ra trách nhiệm của mình. Thằng nhóc Montgomery đó làm mi mê muội đến quên cả chức trách của mình rồi sao?”

“Đó là nhiệm vụ của tôi, tôi tự mình phụ trách được.”

“Tự mình phụ trách?” Lão bật cười khinh miệt. “Montgomery gióng trống khua chiêng rình rang lộ tẩy ở San Diego, bọn Ả Rập phải giúp mị chùi đ.í.t. Mi vừa để lộ hiềm khích với Rosenvolt vừa công khai quan hệ với Ả Rập, không đ.á.n.h tự khai hết cả. Đó là cách mi tự mình phụ trách sao?”

“Chúng ta và ma cà rồng vốn ở hai bờ chiến tuyến, việc đó chẳng phải bí mật gì cả.”

“ĐẦN ĐỘN!”

Oành một tiếng Giselle bị lực lượng vô hình quăng ngã vào tường. Lưng va đập đau đớn, cô ứa nước mắt run rẩy không bò dậy nổi. Lại nhớ lần đầu tiên khi đặt chân tới pháo đài này, trong phòng gia phả, lão cũng quăng cô ngã vào tường rồi lấy một chiếc ghế nặng nề đè lên làm gãy xương sống cô.

“Những năm qua ta giúp mi tiếp xúc với ma cà rồng để giờ mi phân định rạch ròi hai đầu chiến tuyến à? Mi trung thành với thế giới phù thủy cơ đấy!”

Giselle thở hồng hộc: “Ông giúp tôi nhiều ghê nơi! Ông nhớ đến dòng dõi ma cà rồng của ông thì mặc kệ, còn tôi là phù thủy, tôi không bắt tay với ma cà rồng.” Cô bò dậy nghiến răng đáp. “Nhiệm vụ của tôi, tôi tự nhớ được, không cần Chúa tể nhọc lòng.”

Tưởng đâu sẽ bị đ.á.n.h thêm phát nữa, nhưng không, Gideon Morgenstern bỗng nghiêng đầu tỏ vẻ nghĩ ngợi.

“Cũng không trách mi không hài lòng với ma cà rồng. Chuyện kết minh lần trước không thành lỗi cũng là ở Rosenvolt. Lần này vẫn là tìm một mối phù thủy-”

“KHÔNG!” Giselle thét lên, tiếng thét hóa thành tiếng rống gầm giận dữ của sư t.ử bay thẳng tới mặt cây. “TÔI KHÔNG ĐỒNG Ý!”

Cái miệng sư t.ử không khí quét tới trước mặt Morgenstern, lão chỉ phất tay một cái là hóa giải được ngay. 

“VÔ LỄ! Mi dám quát tháo với Chủ nhân của mi thế sao!”

Không khí lại một lần nữa tụ lại thành bàn tay vô hình, từ chỗ Morgenstern bay ép tới Giselle. Càng bay tới bàn tay càng lớn, áp lực khí nén càng mạnh, chuẩn bị đập nát bấy thân thể cô gái.

Cô nhớ như in chiêu số này, hay đúng hơn là cái kiểu điều khiển không khí này. Đêm đó ở nhà Gibson lão ta cũng chỉ phất tay điều khiển không khí xung quanh thế này thôi mà đã làm cho Giselle-bé-nhỏ khi ấy bất lực không thể đ.á.n.h trả.

Lần này cô muốn đ.á.n.h lại, dù biết cũng chẳng ích lợi gì đâu vì đũa phép còn không có bên người, nhưng cô không muốn nhịn nữa. Runes trên tay toát ra những dòng năng lượng cuộn trào, cô khắc Runes che chắn...

“Xin Chủ dừng tay!”

Bỗng một tiếng nói từ ngoài cửa vang đến. Bóng tối thăm thẳm trong căn phòng vì sự xuất hiện của người thứ ba mà dần biến tan, ánh sáng xanh lá từ từ thắp lên.

Áp lực không khí từ mặt cây hay khiên Runes của Giselle cũng biến mất.

“Xin Chủ rủ lòng thương,” người đó đứng trước cửa chắp tay rũ mắt, cung kính nói. “Cô ấy còn trẻ người non dạ tính tình bướng bỉnh nên mạo phạm Ngài, kính xin Ngài tha thứ.”

Dưới ánh lửa xanh lá chập chờn, vẻ mặt Morgenstern biến ảo khôn lường, đôi mắt xoáy sâu vào hai người trước mặt với những toan tính chỉ chính mình lão rõ.

“Thôi được, mi nên cảm ơn tình cảm của cậu Lippe đây. Trước mặt ta cậu ấy nói đỡ giúp mi mấy lần rồi đấy. Còn tên nhóc Montgomery kia,” lão thờ ơ nói. “Mấy năm nay được việc cũng chẳng thể xóa đi sự phản bội của cha nó.”

Thấy Giselle bạnh hàm định bật lại, Lippe vội chạy tới vừa cúi đầu vừa lôi cô lùi ra. “Tạ ơn Chủ.”

Ra khỏi phòng cô giãy khỏi tay gã, kéo dài khoảng cách rồi bước nhanh về Tháp Tây, chẳng thèm bố thí cho gã một cái liếc nhìn nào.

“Tôi không cần anh xin giúp.”

“Em cãi bướng với Ngài làm gì,” sải chân của gã dài hơn, 4 5 bước là đuổi kịp cô gái. “Nghe lời Ngài chỉ bảo có thiệt thòi gì với em đâu.”

Trên đường, đám mèo ngao ngao thấy họ đều né vội. Không có chủ nhân lưu trú thường xuyên, Bà Mèo chắc cũng dần quên đi việc Giselle không thích đám mèo của bà, thản nhiên cho phép chúng xâm chiếm Tháp Tây. Mèo nhà bình thường, mèo lai, Kneazle, mèo rừng, mèo tuyết đủ chủng loại, chạy loạn khắp nơi.

Ngó thấy đám mèo cơn giận dữ của Giselle phải kiềm lại. Cô không nói không rằng đi thẳng về phòng tiếp khách của Tháp Tây. Arctur ngay lập tức xuất hiện vui mừng cúi chào:

“Mừng cô chủ quay về!”

“Cháu sẽ ở lại mấy hôm, ông Arctur sắp xếp giúp cháu nhé.”

“Vâng thưa cô,” vui vẻ nhảy cẫng lên như một con tinh trẻ, rồi lại ngó sang người thứ hai trong phòng. “Còn cậu đây?”

Chưa kịp đáp thì Lippe đã tự phân phó ngay. “Tôi ở phòng cạnh cô ấy.”

Dĩ nhiên Arctur nhìn sang cô chủ hỏi ý, Giselle lạnh nhạt gật đầu. “Lippe là khách của cháu.”

“Vâng thưa cô, chúng gia tinh sẽ dọn trà ngay.”

Còn lại hai người và không có bóng dáng của con mèo nào ở khu này, cô gái mới liếc tới người đàn ông. “Anh muốn gì?”

Gã ngồi xuống ghế bành, lựa tư thế thoải mái rồi lại bắt đầu cái giọng trêu tức như thường. “Búp bê tôi đến thăm em không được sao? Chứ không em vui vầy với thằng nhân tình của mình quên mất tôi thì sao.”

“Lippe chúng ta đã nói rõ rồi,” cô lạnh mặt. “Tôi và anh không có quan hệ gì.”

“Thế à,” gã bật cười khinh bỉ hệt như chủ nhân mình vừa nãy. Đám Sứ giả Thần c.h.ế.t này như từ một khuôn đúc ra hay sao ấy, cả Lippe hay Von đều có điệu cười giống hệt Morgenstern. 

“Em vội vã phủ nhận quan hệ của chúng ta vậy là vì sợ thằng nhân tình của mình biết được sẽ làm ầm lên à?”

“Von không có liên quan gì đến chuyện này cả Lippe,” Giselle bực bội nạt lại. “Anh đừng quên thỏa thuận giữa chúng ta.”

Nói rồi cô xoay bước về phòng ngủ chính, không muốn nhìn thấy gương mặt này thêm chút nào nữa. Nhìn càng lâu cơn táo bạo trong lòng càng lớn, cô còn muốn giữ tỉnh táo để suy tính bước tiếp theo đây.

Ấy vậy mà vừa xoay lưng người đó cũng bật dậy, sảy bước từ phía sau ôm chầm lấy cô. Giselle giãy mạnh: “Buông ra Lippe!” nhưng vòng tay gã siết c.h.ặ.t không cho cô có cơ hội thoát thân.

“Búp bê, anh rất nhớ em,” gã thì thầm bên tai. Hơi thở nóng rực phả vào vành tai làm Giselle run lên. “Em thật nhẫn tâm, quay về cũng chỉ tìm đến thằng ch.ó đầu bạc đó chứ chẳng thèm đoái hoài đến anh một lần.” Vừa nói môi gã vừa nhẹ mơn trớn xuống làn da non mềm nơi cổ cô.

Giselle đứng im không giãy ra cũng không hưởng ứng. “Lippe, chúng ta đã nói rõ ràng rồi.”

“Rõ ràng gì chứ. Anh chỉ hứa với em không tiết lộ chuyện của chúng ta cho Montgomery...”

“Không có “chuyện của chúng ta” gì cả,” cô nghiến răng. “Tôi và anh không có quan hệ gì!”

Giọng nói lạnh lẽo vang trên tóc cô: “Nhưng giờ thì có rồi đó. Chủ mới quyết định hứa hôn em cho tôi đó.” Lại chuyển sang kiểu mơn trớn trìu mến. “Cho nên người em cần đoạn tuyệt là thằng đầu bạc đó chứ không phải tôi đâu.”

“Nói xong chưa,” cô đẩy ra đi thẳng về phòng ngủ. “Cả tôi với anh đều biết anh muốn đạt được lợi lộc gì từ tôi Lippe. Nên đừng giả vờ giả vịt với tôi nữa!”

Đằng sau chỉ truyền đến giọng cười khẩy. “Và em cũng biết thằng Montgomery cũng muốn y hệt tôi đấy thôi. Thế thì tôi với nó có gì khác nhau?”

Không lời đáp lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 307: Chương 299: Thuốc (1) | MonkeyD