[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 300: Thuốc (2)

Cập nhật lúc: 27/12/2025 04:01

Chủ nhân quay về Tháp Tây rộn ràng hơn hẳn. Gia tinh lăn xăn tới lui, phòng bếp đã được phân riêng với Tháp Đông bắt đầu đốt lò tất bật, phòng phục trang lại phải chọn lựa thay mới. Arctur mang đến một danh sách dài đồ nội thất trang trí mà Bà Mèo định chỉ đạo gia tinh bày biện trong Tháp nhưng cần hỏi ý kiến của Giselle.

Dù không vui vì sự có mặt của Lippe ở phòng kế bên nhưng cô cũng kiên nhẫn phối hợp với gia tinh, cho phép chúng chọn lựa những bức tranh và tượng điêu khắc, bình hoa, áo giáp phù hợp để đặt vào. Cô không biết gì về kiến trúc nội thất nên y theo trí nhớ về phong cách bày trí của lâu đài Hogwarts mà yêu cầu gia tinh xếp đặt tương tự, đồng thời thắp nhiều đèn nến ấm cúng và thay mới các loại rèm thành tông màu đỏ vàng. Nếu không phải lão mặt cây còn sống sờ sờ cô chắc hẳn sẽ thay bớt mấy gia huy gia tộc Morgenstern bằng huy hiệu Nhà Gryffindor luôn.

Trong 3 4 ngày sau đó, một mặt Giselle chờ đợi gia tinh thu thập số nguyên liệu mà cô cần, một mặt phê duyệt trang trí cho Tháp Tây và đã nhận được hai lần đưa thư từ Tèo. Cô cố tình giấu diếm việc Lippe đang ở đây, chỉ dặn Von yên tâm mình không có việc gì.

Hôm đó cuối cùng nguyên liệu cũng thu thập đủ, Giselle kiểm kê lại một lần cuối cùng rồi yêu cầu gia tinh không cho ai làm phiền, tự mình đi xuống phòng đá dưới tầng hầm của pháo đài.

Pháo đài Morgenstern được các thế hệ gia chủ cải tiến xây đắp thêm, hiện giờ đã trở thành một thành lũy gần như bất khả xâm phạm và có đủ mọi thứ mà một đời người sẽ cần đến, đảm bảo người đó cả đời không bước chân ra khỏi nơi này vẫn có thể sống tốt.

Các gian tầng hầm thường được dùng làm nơi giam giữ tù nhân, thực hiện thí nghiệm ma pháp nguy hiểm. Tới thời Morgenstern thì không một tù nhân nào được phép vấy bẩn lên nơi ngụ cư của lão nên tầng hầm gần như bỏ trống. 

Hầm của Tháp Tây làm toàn bằng đá lạnh hệt như lâu đài Lippe khi xưa, Giselle cố nén những xáo động trong lòng để tập trung cho chuyện mình sắp làm.

Cô chọn một gian hầm đá, bắt đầu vẽ ma pháp trận. Lần này không có ai giúp sức cũng không đũa phép, cô vẽ rất chậm, lại phức tạp hơn pháp trận lần trước ở tầng hầm dinh thự Montgomery nên tốn rất nhiều năng lượng. Vẽ xong trán cô phù thủy đã phủ đầy mồ hôi.

Thở mệt, cô tiếp tục xếp nguyên liệu thảo d.ư.ợ.c lên ma pháp trận, lại khắc Runes đầy gian phòng đá. Đến cuối cùng, cô gái hít sâu giải phóng hết năng lượng Runes-báng-bổ trong người mình.

Lần này là giải phóng thật sự, năng lượng tràn ra phủ đầy tầng hầm, bị Runes và ma pháp trận khắc sẵn giam lại chỉ quanh quẩn nơi đây làm vật chất vô hình hóa thành hữu hình, xung quanh cô gái như có một lớp khí mỏng màu vàng đen trôi nổi như một biển dung dịch thực chất.

Không dám lơ là lâu, Giselle lấy ra sợi tóc của đại tá Miller mà cô đã lén lấy được khi đến dự tiệc Giáng Sinh, bắt đầu thực hiện nghi lễ truy vết. Đây là bùa phép cực kỳ mạnh mẽ, dựa trên DNA hay đặc tính của một người để truy tìm tung tích của người đó, hiệu quả bao phủ gần như cả một châu lục. Ấy là với phù thủy bình thường, còn khi Giselle giải phóng hết tất cả Runes của mình như hiện giờ, hiệu quả chí ít cũng tăng lên gấp đôi gấp ba.

Phép thuật mạnh cũng đồng nghĩa cái giá phải càng đắt. Không những quy trình thực hiện nghi lễ khó khăn, đòi hỏi phép thuật cao cường mà còn cần người niệm phép tiêu tốn 1 năm tuổi thọ. 

1 năm tuổi thọ, Giselle tiếc đứt ruột nhưng vì nhiệm vụ đành hi sinh một chút. 

Ngay khi nhìn thấy quang cảnh đại tá đang ở đâu, nghi lễ kết thúc cô mềm oặt ngã xuống nền đá lạnh. Runes-báng-bổ nhân lúc đó cuộn trào đ.á.n.h tới, chuẩn bị nuốt chửng lấy chủ thể. Nhưng may sao ma pháp trận giam giữ mà Giselle chuẩn bị đủ mạnh, kháng cự lại sự tấn công của chúng nhưng cũng để lại di chứng không nhẹ...

Một lần thực hiện tà thuật là một lần trả giá...

⍏⍐⍖⍗

Giselle tỉnh dậy trên chiếc giường êm như nhung ở phòng ngủ chính. Định gọi gia tinh thì một cánh tay rắn chắc đã đỡ cô dậy, đưa ly t.h.u.ố.c nước đến.

“Uống đi, là Wiggenweld,” gã nói.

Nước t.h.u.ố.c thanh lạnh trôi xuống dạ dày, tinh thần cô tỉnh táo đôi chút, giương mắt nhìn người đối diện.

“Lippe,” giọng cô gái mơ màng, đôi mắt ánh lên những tia sáng vàng đen, cả hơi thở cũng toát ra những sợi năng lượng phép thuật như có như không.

“Selly, thằng đầu bạc chẳng giúp được gì cho em cả,” gã gọi tên cô bằng giọng mũi, vết sẹo vắt ngang mặt cũng dịu dàng đi nhiều. “Chuyện gì em cũng phải làm một mình...”

Gã nhìn vào đôi mắt sâu hun hút đầy ma hoặc của cô gái, cầm lấy tay cô. “Về với anh đi, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn với em. Ngài cũng không làm khó em nữa.”

“Nikolai Lippe,” cô gái khàn khàn gọi tên gã, mắt khép hờ mơ màng.

Đến giờ Lippe mới nhận ra Giselle khác lạ. Trạng thái này đã diễn ra một lần với Von giờ lại tái diễn lần hai. Nhưng lần này dư âm của Runes còn rất nhiều, Runes Dục vọng len lỏi vào từng hơi thở và não bộ người đàn ông, thổi bùng lên những tham vọng trần trụi nhất tận đáy lòng Nikolai Lippe.

Gã bưng lấy mặt, bắt cô mở mắt nhìn vào chính mình. “Selly em nhìn cho rõ tôi là ai?”

Chút lý trí còn sót lại làm Giselle đẩy mạnh gã ra, vung tay quăng thẳng Lippe ra khỏi phòng rồi đóng cửa khóa lại.

Cmn sơ sẩy quá rồi.

Cô nhảy xuống giường định khắc Runes bảo vệ và trừ khử để thanh tẩy ảnh hưởng còn sót lại của Runes-báng-bổ. Nhưng chân mềm nhũn, cô gái té oạch xuống sàn đau điếng.

Choáng váng chưa kịp đứng lên, đầu óc mơ hồ chỉ nghe khóa cửa bị Alohomora phá vỡ, Lippe chạy vào bế cô lên.

“Búp bê vậy mà em cũng đẩy tôi ra được à.”

Người đó vừa ôm vừa sờ trán và cổ cô, không nóng. Không phải phát sốt, vậy chẳng phải chứng bệnh gì, gã nhủ thầm.

“Lippe đi ra!” Giọng cô mềm nhũn không có tý sức lực nào, bất an cọ người trong vòng tay gã. “Tôi đang suy yếu... cần nghỉ ngơi tịnh dưỡng...”

“Em lừa ai đấy cô gái,” cười nhạo báng. “Em không cần tịnh dưỡng, em cần giải tỏa-”

Nhưng cũng ngay tức khắc, cô gái trừng lớn mắt tự niệm Diffindo cắt lên cổ tay chính mình để giữ tỉnh táo.

“Cmn em làm gì vậy?” Gã vội bắt lấy hai tay cô.

“CÚT RA NGOÀI!”

Vết cắt đỏ tươi trên cổ tay trắng nõn nà khơi gợi toàn bộ cơn hung bạo của Nikolai Lippe. Mắt gã âm trầm cùng cực, đũa phép vung vẩy cột c.h.ặ.t hai tay cô gái vào thành giường. 

“Lippe này chưa bao giờ từ chối mồi ngon đã dâng đến tận cửa đâu.”

Rồi mặc kệ cơn vùng vẫy bằng chân của cô gái, gã lấy từ trong túi ra một lọ độc d.ư.ợ.c nhỏ ánh màu xà cừ, bật mở nắp. Nhưng không đưa đến cho Giselle ngửi mà để cho chính mình ngửi, vẻ mặt hung tàn lập tức chuyển thành cơn say sưa lạc thú.

Hít những hơi sâu, rồi đổ hết nửa lọ pha vào cốc nước trên bàn.

Cô gái đã gần như mơ hồ khi cốc nước đưa tới bên môi.

“Búp bê?” Gã gọi nhưng đáp lại chỉ là tiếng rên rỉ mơ màng.

Thế là Lippe bắt đầu cởi áo của cô. Mùi tình d.ư.ợ.c kèm những lời thì thầm của Runes có tác dụng hơn nhiều loại t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c mới nhất của Dietrichson, Lippe nhận thức rõ mình đang làm gì và thật lòng vui mừng vì được Chủ gọi về pháo đài đúng dịp thế này.

“Von...” 

Bàn tay đang cởi chiếc cúc cuối cùng cũng không hề dừng lại. 

“Thằng ch.ó đầu bạc đó có gì để em say sưa với nó vậy chứ.” Gã lầm bầm tự nói với mình. “Chắc hẳn nó bỏ bùa mê gì với em thuở còn đi học rồi, mà cũng không đúng, nếu vậy hẳn Chủ đã phát hiện ra...”

Hiệu quả của tình d.ư.ợ.c loại mới này đến nhanh vô cùng, Giselle khó chịu cựa người trên giường, mở mắt ra đã thấy người đàn ông đang hóa phép biến trần phòng thành một bầu trời sao.

“Lippe,” giọng cô khàn đặc.

“Đợi chút nhé em,” đũa phép tiếp tục vung vẫy phủ lên khắp bốn bức tường những mô hình ngôi sao lấp lánh để thay thế đèn nến. Xong gã gọi “Lyra”, con gia tinh bụp hiện ra.

“Cậu Lippe có gì căn dặn ạ?” Lyra cúi đầu kính cẩn nhưng khóe mắt lo lắng liếc tới cô chủ đang nằm trên giường.

“Xông hương hoa huệ tây (*), đem hoa anh túc và tiên nhí đêm vào đây. Và vào phòng tôi đem hộp gỗ đang đặt ở tủ đầu giường đến.”

Lại phân phó gia tinh chuẩn bị các thứ khác, xong mới xoay người ngồi lên giường, quan sát cô gái đã khỏa thân, trên da thịt ửng đỏ nóng bừng, đang dùng đôi mắt vàng đen ma hoặc nhìn mình.

Lippe tháo dây buộc tay đỡ cô ngồi dậy, bưng lấy mấy dĩa bánh bên cạnh đút cho Giselle ăn. “Em nhận ra tôi là ai không?”

“Nikolai Lippe,” cô gái đáp, há miệng c.ắ.n miếng bánh táo ngọt ngấy.

“Tôi là gì của em?”

Cô gái nghiêng đầu, chút bánh mứt dính lên bờ môi đỏ ngọt ngào, đôi má ửng hồng kiều diễm. “Thế anh muốn là gì của em?”

Cmn yêu tinh.

Lippe quăng vỡ chiếc dĩa đang cầm trên tay, chồm tới hôn lấy cô. Nụ hôn 3 phần tình ý 7 phần lại là say mê sắc d.ụ.c. Tay gã thẳng thừng bóp lấy bầu v.ú đang phơi ra giữa không trung, dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu nhũ hoa đã cương cứng. Tiếng rên rỉ truyền qua môi lưỡi đến bên Lippe, gã lão luyện khiêu khích lấy cô gái, gặm c.ắ.n đôi môi đầy đặn của cô.

Đến khi rời ra còn kéo ra một sợi dây tuyến bạc. Bờ môi gã lướt nhanh xuống cằm rồi bắt đầu gặm c.ắ.n nơi cổ, bàn tay càng không yên đã vòng quanh eo hông xoa nắn. Cô gái rên rỉ gợi tình, mê mang không biết gì ngoài thân thể nóng rực kề bên mình.

Giselle ngã người ra sau, để mặc người đàn ông hôn khắp[ xương quai xanh, rồi hôn xuống bầu n.g.ự.c tròn đầy. Bàn tay cô gái luồn vào tóc gã, mái tóc nâu đen mềm mại hơn nhiều chất tóc của Von.

“Búp bê bỏ thằng đầu bạc đi nhé? Ở bên tôi chẳng phải em càng có lợi hơn sao? Chủ cũng không đọa đày em nữa...”

Vừa nói vừa với tay lấy hộp gỗ gia tinh mang đến, mở ra là những viên trân châu to to nhỏ nhỏ đủ kích cỡ, có xâu lại thành chuỗi có để riêng ra...

“Thế phải xem biểu hiện của anh rồi,” giọng cô thì thầm quyến rũ, từng sợi lông tơ trên người Lippe cũng kêu gào lên. Gã lại vồ tới trao cho cô gái một nụ hôn nóng bỏng, tay kia thì sờ xuống dưới chuẩn bị cởi lớp vải cuối cùng trên người cô ra.

Trần căn phòng bị ểm bùa thành một bầu trời đêm đầy sao rực rỡ, đèn nến tắt hết chỉ còn lại ánh sao soi tỏ, bầy tiên nhí đêm ngượng ngùng nấp vào rèm giường và sau mấy bình hoa anh túc, không dám ló đầu ra nhìn tiếp. Không gian dịu ngọt của hương d.ư.ợ.c hoa huệ tây kích tình, mọi thứ nóng bỏng đam mê đến độ người vốn làm chủ cuộc chơi cũng lơ là cảnh giác đi mất.

Nụ hôn của người đàn ông kéo dần xuống hõm n.g.ự.c, rồi xuống rốn... 

Ngay lúc đó, cô gái nằm dưới gập cong đầu gối, quắp lấy tấm thân 1m85 đó bằng một sức mạnh không biết từ đâu có được, quật ngược vị trí của cả hai lại.

Nikolai Lippe chưa kịp hoàn hồn để cầm lấy đũa phép thì từ tay cô gái đã tụ lại một mũi tên sét ngắm thẳng vào tim gã. 

Nhưng cũng cùng lúc đó từ tim Lippe tuôn ra một luồng bảo vệ, đối kháng với tia sét, làm tia sét chỉ có thể chệch đ.â.m vào giữa bụng.

Giselle gọi: “Lyra,” con gia tinh nữ xuất hiện nắm lấy tay cô chủ độn thổ biến mất, trước khi đi chỉ để lại những tiếng rít gào:

“Lippe tôi sẽ không quên sỉ nhục này!”

⍏⍐⍖⍗

Lyra và Giselle hiện ra trong khoảnh sân trước Trang viên Montgomery, nói đúng hơn chỉ là con gia tinh còn đứng chứ cô gái đã ngã oạch xuống đất be bét bất tỉnh.

Mấy hơi thở sau đó tóc bạch kim chạy vội ra, suýt nữa đứng không vững khi nhận ra thân thể đang nằm bất động đó là ai, may mà có Archie theo sau nhanh tay đỡ lấy.

Trong thời gian Giselle mê mang, Jac Dietrichson xuất hiện, thăm khám xong thì bàng hoàng nói với Von:

“Là Venerectia, chỉ có anh Stan mới có loại này.”

“Nó là thứ gì?” Trông mặt Von còn đáng sợ hơn lần Jac gặp lại anh sau trận tàn sát Montgomery năm nọ.

“Tình d.ư.ợ.c kết hợp k.í.c.h d.ụ.c, tác dụng làm người ta cảm giác như tình nguyện fuck mày vì yêu mày, biết cách điều phối lại dùng lâu dài kết hợp với một số hương hoa thảo d.ư.ợ.c nữa thì...”

“Thì sao?”

Mặt Jac khó coi hết sức. “Thì làm người ta gần như quên mất mọi tình cảm khác, chỉ cảm thấy say mê với mỗi mình mày mà thôi.”

Tóc bạch kim nhìn người con gái tái nhợt nằm trên giường, trái lại lại bình tĩnh hơn bao giờ hết. “Tại sao tao chưa nghe tới loại này bao giờ?”

Jac quan sát kỹ mặt thằng bạn, biết Von không làm gì xúc động mới thở phào một hơi. “Mày không tham gia cùng bên anh Stan nên không biết cũng phải.”

“Vậy ai mua t.h.u.ố.c đó nhiều nhất?”

Jac nhún vai. “Nhiều lắm, gần như đám chơi cùng anh Stan đều dùng. Ảnh nhân dịp thử t.h.u.ố.c luôn mà,” lại nhìn cô gái trên giường, lắc đầu. “Mẹ kiếp tao không ngờ có người còn kháng lại được Venerectia.”

---------

(*) Tuberose: Hoa huệ tây

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 308: Chương 300: Thuốc (2) | MonkeyD