[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 308: Hôn Lễ Không Thành
Cập nhật lúc: 05/01/2026 09:03
Trước đêm cưới 2 ngày Giselle mới được Bà Mèo tháp tùng đến dinh thự Velmont, nhìn từ ngoài chẳng thể nào biết được nơi này là hang ổ ma cà rồng mà chỉ như một thái ấp biệt phủ của băng đảng mafia nào đó mà thôi.
Dấu ấn nhân loại đậm đặc đến độ garage chứa đầy xe oto các loại, người ra kẻ vào mặc quần áo đắt tiền. Và cũng chẳng phải tổ chức lễ cưới ở nơi này mà chỉ làm đại diện cho nhà gái thôi, liên minh Morgenstern-Velmont kết minh với Rosenvolt, chẳng khác nào tuyên bố thống nhất phân nửa giới ma cà rồng cả.
Dẫu vậy, Giselle nằm ngoài trung tâm của mọi quyền mưu đó. Người ta chỉ cần biết cô dâu là con gái của Morgenstern có dây mơ rễ má liên đới giữa phù thủy và ma cà rồng là được, chứ thật ra chẳng cần biết mặt mũi cô gái đó thế nào, cuộc sống của cô ấy ra sao.
Vì như lẽ thường tình, hai chục năm của cô gái chỉ như một cái chớp mắt với ma cà rồng, và nếu cô sống thọ đến tuổi đời tối đa của phù thủy thì cũng chỉ quanh 150 tuổi, bằng 1/3 tuổi thọ ma cà rồng mà thôi.
Đem một cô gái người thường sẽ c.h.ế.t già gả cho một tay ma cà rồng trưởng thành, người ngu cũng biết ý nghĩa của cuộc liên hôn này là tất cả những gì ngoài ý nghĩa thực sự của một mối hôn nhân.
Nhưng thể diện bề ngoài vẫn phải có. Bà Mèo thay mặt cô dâu nhận rất nhiều lễ vật quà tặng từ các coven ma cà rồng trên thế giới (dĩ nhiên là phải giữ bí mật với phù thủy rồi, nên Morgenstern mới cất công sang tận đây nhờ nhà Velmont đại diện giúp). Sính lễ từ nhà trai đem đến chất đầy sảnh dinh thự, trong khi căn phòng Giselle tạm ở thì chứa đầy hộp quà trang sức.
Những thứ đó lóe sáng lên giữa ánh nến lập lòe, giữa căn phòng trang trí theo phong cách gothic đen đỏ làm Giselle đôi lúc hốt hoảng lại nghĩ mình xuyên đến thời Phục Hưng rồi.
Mà tò mò xem chi cho mệt, khi hủy hôn thì mấy thứ này cũng phải gửi trả lại thôi.
Lễ chứng hôn diễn ra ở một hầm mộ dưới lòng thành Rome vào lúc nửa đêm. Đoàn xe đưa dâu xuất phát từ dinh thự Velmont lúc 11 giờ 20 phút, đi bằng oto đen tuyền trang trí dây ruy băng đỏ au mới buồn cười. May mà lão mặt cây không đồng ý ngồi lên thứ “vật phẩm Muggle ô uế” chứ nếu không Giselle nghĩ mình có thể cười cả đời khi nhớ lại cảnh lão ta ngồi trong oto.
Đoàn xe lặng lẽ chạy băng qua cả thành Rome, khi đỗ gần một tiểu thánh đường để di chuyển bên lối nhỏ xuống hầm ngục, cảm giác giễu cợt dâng lên trong lòng cô phù thủy. Một hầm ngục linh thiêng của ma cà rồng Ý lại nằm bên dưới kiến trúc tượng trưng nhất của Giáo hội Công giáo, sát bên Tòa Thánh Vatican.
Lẽ nào các Hồng Y Giáo Chủ không hề hay biết?
Không, không thể nào không biết được. Đám ma cà rồng Velmont này sống cũng có bí ẩn gì lắm đâu, đoàn đưa dâu rình rang băng ngang thành Rome thế này cơ mà.
Vậy chỉ có thể là biết mà không thể làm gì hơn. Nhiều khả năng hai phe đã đạt thành hiệp nghị, Velmont được quyền sinh sống ở Rome, giữ được thánh địa của mình nhưng không được săn mồi ở đây...
Đến đây Giselle mới phát hiện mình bị hổng một chỗ kiến thức rất lớn: Giáo hội Công giáo và các tôn giáo lớn khác có người sử dụng được phép thuật hay có năng lực siêu nhiên không? Chắc chắn phải có chứ. Nếu không tại sao các vị thần linh và ma quỷ trong tín ngưỡng thì lại có thể ký kết giao kèo với nhân loại đó?
Vậy những người đó gọi là gì, năng lực của họ ra sao? Họ học tập, phát triển, làm việc ở đâu, đóng vai trò gì trong thế giới siêu nhiên?
Cô gái lại nghĩ, Ysmerith quản lý hết thảy thế giới siêu nhiên, nhưng không hề thấy nhắc đến thế lực của các tôn giáo lớn. Vậy có thật họ quản lý hết thảy không? Hay chỉ là một nhóm đa số được các thế lực ủng hộ, vẫn còn nhóm nhỏ chống đối hoặc đứng bàng quang bên ngoài là các nhà thờ Kito giáo này?
Mải mê suy nghĩ một hồi, đoàn đưa dâu đi xuống hầm ngục lúc nào không hay. Nơi này ẩm thấp chỉ có những ngọn đuốc soi sáng, bóng áo chùng đen hắt lên trên tường tựa như bách quỷ dạ hành.
Như gì nữa, bọn họ đúng là ma quỷ trên thế gian rồi.
Đi sâu xuống dưới một quãng nữa thì đoàn rốt cuộc dừng bước tại một khu vực giống như là nghĩa trang lăng mộ, làm Giselle nhớ đến nghĩa trang Hogwarts nơi chứa khối lập phương Runes bảo vệ trường.
Trong lễ đường đã hiện diện rất nhiều ma cà rồng, mùi m.á.u tươi tanh tưởi vương không khí làm cô mắc ói. Giselle toàn thân căng cứng, không thể lơ là phút nào khi đứng giữa mấy chục tay ma cà rồng mà cô lại bị xem là cá thể yếu nhược.
Khi đoàn đưa dâu xuất hiện, người chủ trì hôn lễ cũng rục rịch chuẩn bị và ai đó lôi một nam một nữ Muggle trần trụi bị trói gô bước vào. Trước đó Giselle đã biết được nghi thức kết hôn của đám-hút-máu này phải có một cặp nam nữ cũng là vợ chồng mới cưới làm vật tế lễ, nữ sẽ bị ma cà rồng nam hút m.á.u đến c.h.ế.t còn nam thì dành cho ma cà rồng nữ.
Vì Giselle không hút m.á.u được nên sẽ thay bằng một chén m.á.u hứng ra từ cổ của nam Muggle vô tội. Và chính cô phải là người c.ắ.t c.ổ hứng m.á.u rồi uống đó.
Đúng là ma quỷ mà.
Song cô dâu đã đến, người chủ hôn cũng có, vật tế lễ đã sẵn sàng. Vậy còn chú rể đâu?
“Lucien Rosenvolt đâu rồi?” Francesco di Velmont gắt lên, chỉ còn 5 phút nữa là đến 12 giờ.
Đoàn nhà Rosenvolt cũng cuống cuồng cả lên.
“Có việc chậm trễ...”
“Xin thứ lỗi...”
“Việc gì phải vội, chưa đến giờ mà.”
“Chúng tôi đang đi tìm.”
“Lucien Rosenvolt đã biến mất từ trưa rồi.”
Dĩ nhiên ai cũng đen mặt. Đương trường xôn xao nhốn nháo nhưng mãi tới khi tiếng chuông đồng hồ điểm ngày mới vang vọng thì cả tà áo của Lucien Rosenvolt cũng chẳng thấy đâu.
Khoảng 4 phút sau nửa đêm khi Francesco di Velmont và Morgenstern suýt đ.á.n.h trọng thương trưởng lão Rosenvolt thì có mấy con dơi từ ngoài bay vào, hóa thành ma cà rồng loan báo:
“Đã tìm thấy cậu Lucien...”
“Nó đâu rồi? Đem nó về đây ngay!”
“Cậu ấy...”
“Nói mau!”
“Cậu ấy đang phát điên vì uống m.á.u quá nhiều...”
Nhưng một con dơi khác do phía Velmont phái đi thì lại báo:
“Lucien Rosenvolt tham gia tiệc độc thân cùng 49 nữ hầu, Blood Ecstasy đến... đến phát cuồng.”
Cả lễ đường nín lặng vài giây trước khi bùng nổ.
Blood Ecstasy là từ mà ma cà rồng dùng để chỉ hành vi vừa l.à.m t.ì.n.h vừa hút m.á.u đối tượng. Còn người hầu, thì well, với quý tộc ma cà rồng mà nói thì chúng sẽ nuôi rất nhiều nguồn m.á.u tươi bên mình.
Thật ra trong trường hợp nào khác thì hành vi này của Lucien Rosenvolt cũng chẳng là gì, vì đám ma cà rồng ở đây ai cũng giống như ai. Nhưng hành vi này lại xuất hiện ngay trước lễ kết hôn liên minh thì đúng là như một cái tát vào mặt mũi danh dự đàng gái.
Thêm nữa phía Velmont và Morgenstern vốn là phe mạnh hơn trong liên hôn này, Rosenvolt thấp hơn nhưng lại cả gan làm vậy thì ai mà chịu cho nổi.
Và thế đấy, Ifrit đã làm đúng như giao kèo, Giselle Morgenstern từ nay đã không thể kết hôn nữa.
⍏⍐⍖⍗
Lần đầu tiên giáp mặt Lucien Rosenvolt là 5 ngày sau hôn lễ, Giselle khi đó đã về lại khách sạn Nocturne Palais chuẩn bị quay về Ysmerith. Bà Mèo và lão mặt cây bỏ đi khi nào cô chẳng rõ, nhưng số lễ vật quà cưới và cả sính lễ mà cô gái nhận được đều thuộc về cô chứ không phải trả lại. Phía nhà Rosenvolt còn gửi thêm quà tạ lỗi, và tất cả những thứ đồ đó Giselle đều để Bà Mèo kiểm kê quản lý rồi đem về pháo đài giúp.
Có người sẵn lòng làm thay mình thì dĩ nhiên phải để người ta làm rồi.
Lucien Rosenvolt hiện ra trong bộ dạng đẹp trai ngời ngời, chẳng chút suy suyển nào sau vụ hủy hôn. Cứ như thể nhà Rosenvolt không hề trách phạt gì anh ta vậy.
Một chàng trai tóc vàng mắt xanh lơ, cao 1m8 mặc âu phục như mấy tay dân chơi thứ thiệc đứng trước mặt mình, Giselle đơ mất một lúc mới nhận ra anh ta là ma cà rồng. Có lẽ đeo lens hoặc cũng có thể là dùng bí thuật gì đó để che giấu màu mắt.
“Lần đầu chính thức gặp gỡ, chào em, anh là Lucien Rosenvolt.”
“Thật hân hạnh.”
Anh ta nheo mắt đ.á.n.h giá cô gái từ đầu đến chân rồi chậc chậc tiếc rẻ. “Thật đáng tiếc, tôi lại bỏ lỡ một người vợ xinh đẹp thế này.”
“Anh có việc gì thì nói nhanh lên,” cô tỏ vẻ mất kiên nhẫn. “Tôi có nhiệm vụ trong người đấy.”
Nhắc tới Ysmerith cũng chẳng làm anh ta đứng đắn hơn, vẫn treo nụ cười lười nhác muốn đ.á.n.h đó.
“Đúng là sai lầm mà, tôi biết em ở Ysmerith mà lại ỷ y không điều tra thêm. Tai hại, thật là bị cái tôi cao ngạo hại mà.”
Mặt Giselle đầy dấu chấm hỏi.
“Cái mặt này của em hợp với giả vờ ngây thơ lắm đấy,” anh ta bỗng nheo mắt nguy hiểm. “Em nghĩ không ai điều tra được quan hệ giữa em với đám phù thủy Wubār à?”
Cô gái nhún vai: “Tra thì tra, chuyện đó có gì phải giấu.”
“Và tôi cũng bỗng nhiên biết được có thứ bùa phép Ả Rập nào đó đã thao túng tôi đêm đó...”
Giselle bĩu môi: “Tự mình gây ra giờ lại đi kiếm chuyện đổ thừa.”
Trong một sát na cô cảm nhận rõ ràng rằng gã ma cà rồng trước mặt muốn g.i.ế.c c.h.ế.t mình, nhưng giây phút đó trôi qua mau hơn cả một cái chớp mắt.
Đánh thì đ.á.n.h, ai sợ ai.
Cô không chắc mình có thể thắng Lucien Rosenvolt hay không, nhưng chắc chắn đ.á.n.h đ.ấ.m giữa đất Rome này thì người thiệt thòi chỉ có thể là anh ta. Lại còn bị đeo thêm tội danh “thẹn quá hóa giận tính trả thù hôn thê cũ” nữa.
Dẫu vậy Giselle tự nhắc mình cảnh giác, hiện giờ không thể động thủ nhưng quay về Ysmerith hoặc ra khỏi phạm vi thế lực nhà Velmont thì rất có thể cô sẽ phải giáp mặt với tay ma cà rồng này lắm.
“Tôi thừa nhận sai lầm của mình, đã đ.á.n.h giá thấp em để bị tính kế thế này...”
“Tôi không tính kế gì anh cả, Rosenvolt.”
“...Em với Shaikh tính hay lắm, giờ tôi biện giải thế nào thì cũng giống như đang tìm cớ chứ đâu ai tin tôi bị ma quỷ Ả Rập ếm đâu nhỉ.”
Giselle đúng lúc tỏ vẻ bất ngờ. “Ma quỷ Ả Rập nào mà ếm được ma cà rồng như anh chứ? Anh tìm lý do thì cũng hợp lý chút.”
Đúng là Ifrit không mạnh đến độ có thể thao túng một ma cà rồng bậc cao như Lucien Rosenvolt mà không để lại dấu vết gì. Nhưng sức mạnh của quỷ được triệu hồi và bùa phép hiển linh phụ thuộc vào sức mạnh của người thực hiện nghi lễ và giá trị hiến tế.
Giselle Morgenstern là phù thủy quyền năng, mang trong mình nhiễm sắc thể ma cà rồng lại có thể chất nguyền rủa bẩm sinh, tất cả những thứ đó tổng hòa lại làm Ifrit mà cô triệu hồi đủ sức ểm bùa lên Lucien Rosenvolt.
Lại nói, bùa ếm che mắt này thật ra cũng đâu mạnh mẽ gì. Chỉ cần làm Lucien Rosenvolt quá trớn không kịp dừng lại đúng lúc mà thôi.
Vì thế, nếu thừa nhận thần quỷ Ả Rập thao túng được mình thì chẳng khác nào thừa nhận quý tộc ma cà rồng lại yếu hơn đám quỷ nhãi nhép được.
Cho nên khi Lucien Rosenvolt giận dữ bỏ đi, chỉ để lại một câu “Chờ đó” thì Giselle cũng có phần cảm thông cho anh ta.
Gã ma cà rồng đi rồi cô gái mới thu lại vẻ cợt nhả trêu tức mà ngồi ngẫm nghĩ về mọi chuyện.
Hành động của cô là đổ vạ có-chủ-đích lên Shaikh chứ chẳng phải vô tình gì cả. Sẽ không ai nghĩ cô có thể giao kèo với thần ma Ả Rập vì vốn dĩ bùa phép mỗi hệ phái tín ngưỡng là khác nhau, quỷ thần của tôn giáo này không phản ứng với người thuộc nền văn minh phù thủy kia.
Nhưng nếu có Amon đứng giữa đại diện tế lễ thì lại khác.
Thế đấy, mọi manh mối sẽ chỉ hướng về Shaikh, tưởng gã ra tay trợ giúp Giselle phá hủy cuộc liên hôn này. Shaikh phủ nhận cũng chẳng sao, vì ai sẽ thừa nhận trong hoàn cảnh này chứ.
Giselle không chắc Shaikh sẽ phản ứng thế nào, giờ phút này cô chỉ cảm thấy chạnh lòng vì bản thân mình đã trở thành người thế này ư. Lợi dụng người không liên quan chỉ để đạt được mục đích của mình.
Nếu lão mặt cây biết cô gái nhỏ nghĩ gì sẽ cười khẩy, chì chiết cô yếu đuối ngu muội. Shaikh từ đó giờ đã lợi dụng cô mấy bận, chuyến nhiệm vụ ở Vùng Vịnh đấy thôi, cô trả đũa lại thì có gì sai.
Nhưng Giselle không bao giờ muốn thế. Nếu cứ ăn miếng trả miếng với nhau, g.i.ế.c cha báo thù rồi bị con báo thù lại, oan oan tương báo bao giờ mới dứt.
Dùng chính cách tiểu nhân để trả đũa thì cô cũng có khác gì tiểu nhân đâu.
G.i.ế.c người vì báo thù thì cũng là tay sát nhân mà thôi.
