[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 309: Vũ Hán, 2019

Cập nhật lúc: 15/01/2026 14:12

Vũ Hán, Trung Quốc 12.2019

Giselle từng nhiều lần tự hỏi thế giới mình xuyên đến là như thế nào với thế giới kiếp trước của cô. Vũ trụ song song hay một dòng thời gian rẽ nhánh khác? Tại sao có cô J.K.Rowling là phù thủy sáng lập Ban liên lạc học sinh gốc Muggle nhưng lịch sử phép thuật nơi này lại khác biệt với Harry Potter?

Lâu dần cô không còn tò mò muốn biết Trái Đất này là Trái Đất thứ mấy trong Đa Vũ Trụ nữa, cô muốn sống với thực tại của chính mình hơn là níu kéo lấy ký ức ngày cũ. Nhưng rồi khi Giselle xuất hiện trước chợ hải sản Hoa Nam ở Vũ Hán, cô đã không thể nào phân biệt được đâu là hiện thực đâu là hoang tưởng nữa.

Đêm tháng 12 khí trời rét lạnh, Giselle ếm bùa sưởi ấm toàn thân nhưng cái buốt giá trong tim không thể nào xua đi hết. Ryu-chan bên cạnh tưởng cô gái căng thẳng vì nhiệm vụ quan trọng, anh tự nhiên cầm tay cô áp vào tay anh, dịu dàng nói: 

“Đừng lo, chỉ là điều tra một cơ sở nghiên cứu của người Muggle thôi mà.”

Tay Ryu-chan chẳng to rộng hơn tay cô là bao, lại còn thanh mảnh thon dài hơn cả chính tay cô. 

“Anh đừng động viên em cho có, nếu không nghiêm trọng sao lại thành nhiệm vụ tấn thăng của anh chứ.”

Ryu-chan vào Ysmerith còn muộn hơn cô mấy tháng thế mà ngoảnh đi ngoảnh lại đã thăng lên L3, rồi chuẩn bị thành ứng viên đời tiếp theo của Thượng Hội Đồng nếu vượt qua được nhiệm vụ tấn thăng này đây. Trong khi Giselle mới là L2 vì nhiệm vụ thăng cấp lên L3 nên được giao đến giúp sức cho anh.

Ban đầu cô còn nghĩ sau mấy nhiệm vụ trời ơi đất hỡi thì Merlin cuối cùng cũng phù hộ mình rồi, nhưng khi dùng Khóa Cảng đi tới Vũ Hán thì không cười nổi nữa.

“Vậy chỉ có thể cẩn thận gấp bội thôi.” Ryu-chan siết c.h.ặ.t t.a.y cô, đôi mắt mờ đục vẫn như đang nhìn chăm chú vào cô. “Khi cần g.i.ế.c thì g.i.ế.c, đừng mềm lòng với địch nhân nhé Selly!”

Mới vừa thăng lên L2 Giselle còn cảm thán quy tắc không được tàn sát lẫn nhau của Ysmerith, nhưng giờ lại biết nó chỉ dành cho thời điểm bình thường thôi. Với nhiệm vụ tấn thăng thì ai gặp ai g.i.ế.c ai đều được.

Đêm khuya muộn, bầu trời phương Đông không một ánh sao, mọi thứ tối tăm tĩnh lặng bao trùm càng làm lòng người bức bối khó chịu hơn. Mùi hải sản cá tôm tanh mặn từ chợ hải sản theo gió thổi lùa đến, nếu không phải vì đã quen với hoàn cảnh Ysmerith nằm sâu dưới đại dương và gặp qua đám người cá lúc nào cũng có mùi tanh thế này, Giselle chắc hẳn sẽ lợm giọng một hồi.

Ryu-chan dùng một bùa Revelio cao cấp, tìm thấy con đường dẫn xuống cơ sở nghiên cứu bên dưới chợ, họ vừa tàng hình vừa ếm bùa chống radar rồi từ từ đi sâu vào.

Đám thiết bị công nghệ cao của Muggle thật phiền phức, sóng radar hồng ngoại giờ đã có thể nắm bắt hình ảnh phù thủy dùng bùa tàng hình nên Ysmerith phải cải tiến bùa đối kháng mới. Giselle không tham gia vào nhánh nghiên cứu này, cô tự nhận mình có chuyên môn về Runes và ma thuật cổ xưa hơn là sáng chế cải tạo bùa phép. 

Càng đi sâu càng xuống dốc, mùi cá tanh cũng dần bị mùi t.h.u.ố.c khử trùng lấn át, những dòng chữ biển báo tiếng Trung bên trên tiếng Anh bên dưới báo cho biết đây là cơ sở nghiên cứu vacxin gì đó. Nhưng nghiên cứu vacxin thì cứ xây trên mặt đất đàng hoàng chứ cần gì đặt sâu dưới lòng đất thế này.

Dọc đường, vài toán nhân viên nghiên cứu đi ngang qua họ, ai cũng mặc đồ bảo hộ phủ kín từ đầu đến chân, thi thoảng lại có nhân viên đeo bình t.h.u.ố.c đi khử trùng khắp nơi.

Ryu-chan dùng bùa Point Me lại thêm cả một tấm bản đồ mà anh đã chuẩn bị trước, rẽ qua 4 5 đường ngang ngõ tắt mới đến cánh cổng có một toán quân lính vũ trang cả chục người đứng canh gác.

Phía sau họ là cánh cửa điện t.ử ai muốn vào phải quẹt thẻ và mở khóa bằng mống mắt, lại trải qua 7749 lượt kiểm tra nghiêm ngặt mới cho vào.

Nhìn cảnh này Giselle nghĩ ngay đến Thuốc Đa Dịch, lần sau họ có thể giả dạng lẻn vào tiếp. Nhưng Ryu-chan không đồng ý, bảo là kéo dài thời gian càng lâu càng nguy hiểm. 

Nguy hiểm gì chứ? Cô không hiểu mà anh cũng chẳng nói thêm.

Thế là anh bắt giữ một nhân viên chuẩn bị thay ca, dùng thẳng Imperio lên cô ta.

Cô này chỉ biết được vài thông tin như đang nghiên cứu vacxin trị cảm cúm đặc biệt gì đó (kèm một đống từ vựng chuyên ngành hóa sinh mà hai phù thủy nghe chẳng hiểu mô tê gì). Ryu-chan điều khiển cô ta đi trước, cả hai tàng hình theo sau, thản nhiên xuyên qua lớp quân lính vũ trang đến cánh cửa điện cần quét mống mắt.

Thế mà lẻn vào ngon ơ.

Bên trong phòng này cũng có khác biệt gì đâu, cỡ chục nhà khoa học bận rộn nghiên cứu, nếu là tài liệu có gì đó liên quan đến bùa chú hay Runes hay huyền học thì Giselle còn hiểu chứ những sơ đồ phân t.ử, chai lọ chất hóa học xanh đỏ, màn hình hiển thị cấu trúc DNA thì cô hiểu được mới lạ.

Ryu-chan ra hiệu chia ra tìm, Giselle không hiểu: Tìm gì cơ? 

Tìm quản lý nghiên cứu, đến văn phòng ông ta lấy tài liệu đi. 

Cô không muốn tách ra nhưng rốt cuộc cũng nghe lời anh, hướng đến văn phòng quản lý nghiên cứu.

Bùa tàng hình đúng là thứ bùa chú hữu dụng vô ngần, khi đã kết hợp thêm bùa kháng mọi sóng radar quét tới thì có thể lẻn vào bất kỳ nơi đâu. Nếu sau này người Muggle xem lại camera, thấy không có bóng dáng một ai mà bỗng nhiên cửa lại bật mở, chắc hẳn cũng chỉ nghĩ cánh cửa đó bị hỏng hóc gì thôi.

Còn khi muốn lục tìm tài liệu thì cần chút thủ thuật tinh vi hơn. Giselle dùng Alohomora mở cửa văn phòng, ngay lập tức đ.á.n.h bùa choáng lên hai người bên trong rồi niệm bùa che mắt Muggle lên không gian nơi này, dù là camera vẫn thu hình nhưng sẽ không thu được gì thêm nữa. 

Xong xuôi cô bắt đầu mở ra từng tập giấy tờ tài liệu, dùng mắt và não ghi nhớ lại thông tin để trở về Ysmerith trích xuất ký ức ra. Nên cho dù đọc chẳng hiểu gì nhưng cô cũng nhìn rất chăm chú từng trang tài liệu, tự thấy mình như camera chạy bằng cơm.

Lo sợ có sai sót, cô phù thủy lại dùng bùa nhân đôi photocopy mớ giấy tờ đó, rồi dùng bùa thu nhỏ để nhét cho vừa túi áo. Xong xuôi đâu đấy mới đẩy cửa ra khỏi văn phòng.

Vẫn có chút cảm giác không thực. Mọi chuyện sao mà dễ dàng quá.

Gặp lại Ryu-chan anh cũng đã lấy xong mẩu nghiệm nghiên cứu. Ấy vậy mà khi cả hai chuẩn bị rút lui thì bỗng nhiên chuông cảnh báo reo lên inh ỏi, đến khi kịp phản ứng lại thì cánh cửa điện t.ử đã tự động khép kín, nhốt cứng cả đám nhân viên nghiên cứu và hai phù thủy tàng hình trong đây.

Họ phát hiện có kẻ đã lây dính virus, bắt nhốt tất cả lại để khử trùng.

Nhưng thứ t.h.u.ố.c theo đường ống xịt vào thì đâu phải chỉ là khử trùng khơi khơi, là t.h.u.ố.c độc hòng g.i.ế.c c.h.ế.t cả đám ở đây luôn.

Mấy nhân viên người Muggle khóc lóc kêu gào van xin gì đó cũng chẳng ai quan tâm, cửa không mở được còn khí độc tràn vào ngày càng nhiều, vài người đã bắt đầu khó thở ôm cổ lăn lộn trên sàn.

Đến đây lại bàn đến Expulso hay Bombarda đủ khả năng làm vỡ lớp tường kính dày nặng này. Giselle phụ trách ếm bùa che vết và làm bất tỉnh đám người, Ryu-chan phụ trách phá kính. 

Lại bao bọc họ trong một khối bong bóng khí tạm cách ly với khói độc vài phút, nếu mà Ryu-chan không phá vỡ kính được thì cả hai cũng c.h.ế.t ngạt ở đây luôn chứ sao lo nổi cho đám nhân viên nghiên cứu này nữa.

Song Ryu-chan không dùng Expulso cũng chẳng dùng Bombarda. Anh lấy ra con dấu khắc hình trụ nhận được từ lăng mộ ở làng Hogsmeade năm xưa. Trong thời gian rảnh rỗi ở Ysmerith cô đã từng hỏi anh con dấu đó để làm gì, Ryu-chan đùa bảo để đóng dấu tuyên án t.ử hình cho phạm nhân.

Giờ đây, anh gắn con dấu nhỏ xíu đó lên cửa kính, niệm lầm rầm và thế là đùng, hệt như t.h.u.ố.c nổ TNT mọi thứ xung quanh đều bị nổ tung tanh bành.

Vẫn tàng hình Giselle và Ryu-chan chạy về hướng lối ra nhưng bỗng có một luồng sóng phép thuật quét qua người họ, bùa tàng hình ngay lập tức mất hiệu nghiệm.

Có phù thủy khác ẩn nấp quanh đây.

Mà lại là kẻ địch.

Không còn phép ẩn thân, hai phù thủy hiện ra trước mắt đám quân đội Muggle được vũ trang tận răng. Giờ thì Giselle thật sự cảm thấy nguy cơ sát nút, Protego của cô chỉ chắn được một hai viên đạn chứ cùng lúc bị cả chục nòng s.ú.n.g ngắm đến thế này thì chẳng Protego nào trụ nổi. 

Nhưng chúng có độn thổ.

Thử độn thổ. C.h.ế.t tiệt không được. 

Nơi này đã bị ếm bùa chống độn thổ tự khi nào.

Đây là một cái bẫy.

Tại sao chứ, bẫy Ryu-chan để làm gì?

Giselle nhớ lại chiêu cũ, niệm “Nebulus” tạm thời che mắt đám binh lính, cả hai lại tàng hình lần nữa, và lại bị sóng phép thuật xóa tan ảo ảnh một lần nữa.

Song lần này đã để lại dấu vết. Cô phóng ngay mũi tên lửa về phía kẻ rình rập trong khi Ryu-chan tranh thủ đ.á.n.h bùa choáng lên đám quân lính. 

“Oái! Đừng đừng! Là hiểu lầm thôi!”

Giselle lạnh người, là Shaikh. Mắt hồ ly hiện ra, cười vô cùng xảo trá: “Chúng ta cùng phe mà, là hiểu lầm thôi.”

Cô gái đáp lời bằng mấy bùa sấm sét.

Bên kia Ryu-chan đã cắt đuôi được đám quân lính s.ú.n.g ống nhưng chạy ra tiếp thì cũng chỉ có thêm mấy đội quân khác chờ sẵn thôi. Anh chẳng bất ngờ gì khi thấy Shaikh, hỏi gã:

“Anh muốn gì?”

“Không muốn gì cả, đến góp vui thôi.” Shaikh vừa né khỏi Bombarda mà Giselle phóng tới vừa cười nhạt. “Đông vui vậy sao thiếu tôi được.”

“Ả Rập và Nhật Bản không bất đồng lợi ích,” Ryu-chan gia nhập chiến trận làm cán cân nghiêng về phía đông hơn. “Tại sao anh muốn đối chọi với Guda?”

“Đúng là không bất đồng lợi ích nhưng Trung Quốc cho tôi lợi ích lớn hơn anh bạn à.” Hai đ.á.n.h một không chột cũng què, Shaikh không ham chiến, vẫy tay với Giselle như kiểu bạn bè thân thiết chào tạm biệt. “Và tôi không phá, bọn chúng mới phá.” Rồi làm cách gì đó mà độn thổ biến mất tăm.

Bọn chúng là ai?

Là ma cà rồng.

Lucien Rosenvolt thế chỗ Shaikh, nhanh như chớp tặng cho Ryu-chan một viên đạn vào giữa n.g.ự.c dưới ánh mắt bất lực tuyệt vọng của Giselle.

Cô chỉ kịp lấy ra cây quạt giấy của mình, quạt bay Lucien Rosenvolt và đám binh lính Muggle vừa chạy tới.

Đến khi Giselle bắt được cánh tay Ryu-chan, mọi thứ ở cơ sở nghiên cứu này đã bắt đầu sụp đổ, bùa chống độn thổ không còn hiệu lực nữa, anh nắm tay cô độn thổ thoát đi.

“Ryu-chan... Ryu-chan...”

Chẳng rõ hiện ra ở đâu có vương hương hoa thơm nhẹ trong không khí, n.g.ự.c áo Ryu-chan đã ướt đẫm vì m.á.u loang, mặt anh trắng bệch nhợt nhạt.

“Ryu-chan chúng ta trở về Ysmerith đi...” Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, lần này tay cô ấm còn tay anh thì lạnh dần.

Giselle không biết Lucien Rosenvolt đã b.ắ.n ra đạn gì nhưng có thể suy đoán đó là thứ đã được cải tiến để đủ khả năng lấy mạng phù thủy. Như cô dùng bùa làm lành vết thương hay cố gắng lấy viên đạn ra khỏi n.g.ự.c anh đều không được.

“Không kịp rồi Selly,” đôi mắt không có tiêu cự của chàng trai nhìn qua đầu cô gái ngắm cây anh đào khẳng khiu trụi lá dưới bầu trời rạng đông. “Chỉ là cạnh tranh trong thời kỳ tuyển chọn thôi... Đừng nhọc lòng trả thù vì anh...”

Giselle nấc nghẹn, ôm lấy thân thể mảnh mai của anh. “Tại sao chứ Ryu-chan? Có đáng không?”

Có đáng không để phải đi đến bước đường này. Có đáng không phải rơi vào vòng xoáy tranh đoạt địa vị ở Ysmerith. Chúng làm L3 bình thường thôi là được rồi mà, sau 10 năm nữa thì có thể thoát ly trở về với cuộc sống bình thường.

Không, chính bản thân Giselle cũng biết rõ là không thể. Cô không thể chờ 10 năm 8 năm gì cả, đã may mắn sinh ra vào thời kỳ tuyển chọn này rồi thì nhất định phải tham gia thôi.

“Hãy sống tốt Selly. Sống luôn phần của anh nhé em....”

Vài chiếc lá còn níu kéo trên tán cây rốt cuộc cũng lìa cành, chạm vào làn tóc mai của cô gái rồi khẽ khàng đáp xuống thân thể chàng trai. Máu Ryu-chan nhuộm đỏ khoảnh đất quanh gốc cây anh đào, tựa như m.á.u thịt người con quay về với đất mẹ... 

Giselle ngẩng đầu lên, nhìn cây anh đào lá rụng khẳng khiu trong mùa đông khắc nghiệt, nhìn khoảnh trời hừng đông một ngày mới bắt đầu...

Mọi thứ lại không thực. Lại như một giấc mơ hoang đường.

Lời hẹn ước sẽ cùng ngắm hoa anh đào ngày nào... Ngờ đâu lần đầu tiên cô nhìn thấy nó cũng là lần cuối cùng gặp gỡ Ryu-chan...

Giselle nhìn nhà Guda chôn xác anh dưới gốc cây anh đào, họ nói gì đó bằng tiếng Nhật lẫn tiếng Anh mà cô chẳng nghe rõ... Ai đó đặt vào tay Giselle một sợi dây chuyền màu bạc ánh kim treo lá phù bình an mà Ryu-chan đã gửi qua thư cho cô sau khi nghe tin vụ Cúp Quidditch 2012 rồi bị cô gửi trả lại. Lần đó anh giận dỗi không viết thư cho cô mấy tháng liền, còn bảo là đã vứt nó đi rồi. Hóa ra anh vẫn giữ, để giờ đây lá phù bình an lại trở về nằm trong tay cô như thế này...

Vật cũ vẫn còn đây nhưng người đã đi đâu rồi...

The world it carries on

Your memories and song

And your pictures on my wall

Are not forgotten

There was hymns that came from mouths

That turned crosses upside down

But it came through their teeth

With great ease

And all are bobbing heads in sync

And all have got a lot on their minds to think about

But you, you carry on

In pictures and in songs

And the unmade bed you slept in

Where I laid you down to rest one last time

Goodbye, dear friend

Goodbye, dear friend

(Goodbye, Dear Friend - Dear Tick)

Nhưng anh vẫn sống mãi,

Trong những bức ảnh và giai điệu dịu dàng,

Dưới tán cây anh đào mẹ trồng ngày anh sinh ra,

Nơi em đặt anh xuống an nghỉ lần cuối.

Tạm biệt nhé, người anh thân yêu,

Tạm biệt nhé, người bạn của em.

[Ngày 31/12/2019, chính quyền y tế Vũ Hán lần đầu tiên công bố những ca bệnh viêm phổi lạ, không xác định được nguyên nhân.]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.