[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 310: Nhiệm Vụ

Cập nhật lúc: 23/01/2026 12:01

Khi Giselle hiện ra nơi khoảnh sân của pháo đài Morgenstern, cô vẫn đang mặc trên người bộ quần áo chiến đấu cùng Ryu-chan. Cả người cô xác xơ lấm lem như vừa trải qua một trận tập kích sống c.h.ế.t. Giselle ngẩng đầu nhìn khoảnh trời trên cao không một vì sao nào chiếu rọi, chỉ có tiếng sóng vỗ vào đá ghềnh ào ào hung dữ.

Cô không rõ tại sao mình lại về đây. Đáng lý ra cô không nên xem nơi này là bến đỗ của mình, nếu có một nơi gọi là nhà thì phải là căn nhà Liu ở Phố Bát Giác mới đúng...

Nhưng không, hẳn nhiên điều trái tim mách bảo khác với lý trí chỉ dẫn. Tòa pháo đài u ám sừng sững giữa biển của dòng họ ma cà rồng-phù thủy huyết thuật này đã nhận m.á.u của cô, chấp nhận cô là chủ nhân đời tiếp theo. Cô căm ghét lão mặt cây nhưng sau rốt cũng không thể phủ nhận mối liên hệ giữa cả hai. Cô đã chứng kiến lão sống dở c.h.ế.t dở nơi Rừng Cấm cô độc, chứng kiến lão từ lúc lão thoi thóp hơi tàn đến khi thực hiện nghi lễ sống lại rồi đến bây giờ trở thành kẻ k.h.ủ.n.g b.ố khét tiếng. Lão cũng đã chứng kiến cô khi còn là cô nhóc bé con chưa biết gì về thế giới phù thủy hiểm ác cho đến tận lúc này.

Giselle cười, nụ cười đắng cay... Cô cũng quen biết Von và Ryu-chan từ thuở mới chân ướt chân ráo bước vào thế giới phép thuật đấy thôi, nhưng rồi một người vì bi kịch mà xa cách, một người lại lìa xa trần thế. Ấy vậy mà lão mặt cây vẫn sống an nhàn tự tại...

Thế gian sao mà bất công đến vậy...

Như giờ đây khi Giselle ngẩng đầu nhìn trời đêm thăm thẳm mà tiếc thương người bạn cũ, thì bên trong tòa pháo đài đèn đuốc sáng trưng điểm tô thêm một phần uy nghiêm cổ kính cho kiến trúc nơi này, tiếng nói cười cùng nhạc điệu rền vang rộn rã như thể đám người trong đó đang ăn mừng thắng lợi vẻ vang lắm...

Mà họ thắng thì kẻ thua lại chính là những người yếu thế, phù thủy gốc Muggle và phe sáng...

Bụp một con gia tinh hiện ra: “Mừng cô chủ trở về...” Lyra vui mừng cúi đầu chào. 

Giselle không ngắm nhìn bầu trời đêm nữa, cúi xuống nhìn sinh vật bé nhỏ đang mặc chiếc áo tươm tất, cài hai bông hoa đỏ và đen trên n.g.ự.c áo. Đôi tai của Lyra cũng đeo thêm một chiếc vòng trang sức khắc hình rắn và nhành cây gia huy Morgenstern.

“Cô chủ về đúng lúc lắm, chủ nhân đang tổ chức tiệc mừng công...”

“Không, cháu không tham gia đâu Lyra,” cô đáp. “Dẫn cháu về Tháp Tây đi, đừng giao thoa với đám người đó.”

“Vâng thưa cô chủ.”

Pháo đài khổng lồ đường đi ngõ tắt đan xen, muốn tránh né đám đông ở sảnh đường nhà chính không khó. Khi Giselle đi ngang qua, tiếng cười nói và âm nhạc truyền đến càng lớn, hòa cùng mùi rượu bia thơm nồng, mùi hoa cỏ thảo d.ư.ợ.c... 

Cô đứng lại lắng nghe, giữa những ồn ào náo nhiệt đó, tiếng đàn ông hô hào quát tháo và giọng phụ nữ yêu kiều rên rỉ cũng đan xen...

“Montgomery có tham dự không?” Cô hỏi Lyra.

“Có thưa cô, tất cả quý ông quý bà Sứ giả Thần c.h.ế.t đều tham dự hết.”

Xuyên qua lớp tường đá dày lạnh lẽo, Von Montgomery có lẽ đang cầm ly vang đỏ nói chuyện với vài người khác nữa. Hoặc có lẽ cậu sẽ đứng bơ vơ một mình, mấy năm trôi qua nhưng cái danh phản bội chủ nhân chắc vẫn còn đeo bám lấy cậu.

Giselle muốn chạy vụt vào trong ôm chầm lấy Von, để nhìn thấy cậu vẫn sống khỏe mạnh bình an, để vùi đầu vào bờ vai cậu mà nức nở kể cho cậu nghe những nỗi nhớ nhung và đau đớn mà cô đã trải qua.

Nhưng không được. Còn chưa được. Cô vẫn bị Ysmerith cầm tù, tương lai sau này không biết sẽ ra sao lại còn lão mặt cây nhìn chằm chằm. Lão dễ gì chấp nhận cho cô tìm đến Von trong khi lão còn cần đày đọa cả hai...

“Thưa cô chủ, cô có muốn dự tiệc không? Lyra sẽ mang lễ phục đến cho cô ngay.”

“Không đâu Lyra, đi thôi.”

“Hay nếu cô muốn gặp cậu Montgomery, Lyra sẽ giúp cô truyền lời mời cậu đến Tháp Tây.”

Lời đề nghị hấp dẫn làm sao. Ôi cô nhớ Von xiết bao, nhớ vòng tay vững chãi ấm áp của cậu, nhớ những chiếc hôn vỗ về an ủi... 

“Đừng tự tiện hành động không đúng mực Lyra. Chủ nhân của bà không phải là một người dễ dàng tha thứ cho sai lầm của gia tinh đâu.”

“Cô chủ đừng lo, ông bà chủ ít khi trừng phạt chúng gia tinh lắm.”

“Thật ư?”

“Vâng, bà chủ nghiêm khắc nhưng thưởng phạt theo nội quy gia tộc Morgenstern từ xưa, hiếm khi gia tăng hình phạt. Còn chủ nhân... ông ấy không bao giờ để mắt đến chúng gia tinh cả.”

Cũng đúng, Morgenstern đâu để vào mắt những sinh vật nhỏ yếu này, có khi lão thấy đ.á.n.h gia tinh còn làm lão mất mặt tốn thời gian hơn ấy chứ.

“Nhưng bà cũng không được dị nghị chuyện của chủ nhân như thế Lyra,” Giselle vừa đi vừa nói. “Cháu không ở đây thường xuyên, không thể bảo vệ gia tinh ở Tháp Tây được đâu.”

Dọc đường về Tháp Tây, thật ngạc nhiên là quang cảnh đã khác trước hoàn toàn. Đồ vật trang trí tinh xảo được bày biện khắp nơi, tác phẩm nghệ thuật, tượng giáp, bình hoa cổ vật quý giá được chọn lựa tỉ mỉ làm bừng sáng lên không gian vốn tối tăm của những bức tường hành lang lạnh lẽo.

“Tại sao bây giờ lão mặt cây lại chịu trang trí rồi?”

Tại sao mới có mấy năm mà phong cách của lão lại đổi khác rồi.

“Cô hỏi những thứ này hở thưa cô? Là chiến lợi phẩm được các quý ông quý bà đem về dâng tặng cho chủ nhân.”

Cái gì mà chiến lợi phẩm chứ, là tài sản đám Sứ giả Thần c.h.ế.t cướp của g.i.ế.c người đoạt được thì có...

“Đợt trước số sính lễ của cô được bà chủ đem về đã được chúng gia tinh cất kỹ vào kho, còn chờ cô quyết định.”

“Cứ để đó đi Lyra,” Giselle mệt mỏi, không biết cô có sống sót qua nhiệm vụ kế tiếp hay không, hơi đâu mà lo mấy chuyện này. “Bà giúp cháu chuẩn bị nước tắm nhé.”

Cô gái quăng mình lên ghế bành trong phòng ngủ chính Tháp Tây, cảm thấy toàn thân rệu rã đến độ phải dùng hết sức bình sinh mới có thể đứng lên lần nữa. Nhắm mắt lại chỉ thấy những hình ảnh ở Vũ Hán đan xen, cảnh cô vung quạt quạt tung hàng hà sa số chai lọ hóa học mẫu vật thí nghiệm... Cảnh Lucien Rosenvolt bóp cò nhắm ngay n.g.ự.c Ryu-chan... Rồi cuối cùng là cảnh anh m.á.u chảy lênh láng cầm lấy tay cô lần cuối dưới gốc cây anh đào trơ trụi lá...

“Nước tắm đã chuẩn bị xong thưa cô chủ.”

“Đỡ cháu với Lyra,” Giselle ngả gục phải tựa vào gia tinh mới bước vào nhà vệ sinh được, cũng là Lyra giúp cô cởi quần áo ngồi vào bồn tắm. 

“Cô chủ bị thương à? Để Lyra gọi Seris đến...”

“Không sao đâu.” 

Nước ấm vừa phải, hương hoa thơm nhẹ, Giselle duỗi cả người trong làn nước dịu êm ấy. Hình như đây là lần đầu tiên kể từ khi vào Ysmerith cô được ngâm mình trong bồn tắm thoải mái mà không phải nơm nớp lo sợ điều chi.

Đáng kiếp thật, ở chỗ của tay k.h.ủ.n.g b.ố ác độc nhất thế giới cô mới có thể tìm thấy chút bình yên ít ỏi.

Là Merlin hay vị thần số mệnh nào thêu dệt nên kiếp sống tréo ngoe này vậy.

Đến khi Lyra đỡ ra khỏi bồn tắm Giselle đã suýt ngủ quên mất, con tinh phải gọi thêm mấy gia tinh nữ khác đến giúp cô chủ lau người thay quần áo chải lại tóc tai.

Cô gái nằm sấp trên giường ngủ mê mang trong khi đám gia tinh thoa thảo d.ư.ợ.c và hương d.ư.ợ.c chăm sóc tóc, lại thoa đủ thứ d.ư.ợ.c liệu lên khắp người.

Suốt mấy ngày liền tình cảnh ở Tháp Tây đều như thế. Giselle ăn rồi ngủ vùi, ngủ như chưa từng được ngủ, ngủ bù cho biết bao năm tháng nhọc nhằn đã qua. Ngủ để quên đi cái c.h.ế.t của Ryu-chan dẫu hình ảnh anh ra đi trong lòng cô vẫn hiện về theo từng cơn mộng mị.

Càng ngủ Giselle lại càng mơ, mơ thấy ba má, giáo sư Conner, chú Chong rồi hình bóng một người phụ nữ không rõ mặt mày đứng từ xa lạnh lùng nhìn cô... Cô mơ thấy Von đối diện tia phép xanh lá, cô lại lao tới kéo cậu né ra, lại bị mặt cây lôi cổ xềnh xệch quẳng xuống đại dương mênh m.ô.n.g không thấy bến bờ...

Nên càng ngủ lại càng mệt, cơn mỏi mệt mất tinh thần kéo quỵ Giselle. Cô phù thủy không suy nghĩ được gì cũng chẳng muốn làm gì. 

Ngủ li bì đến hơn 10 ngày, rốt cuộc hôm đó lão mặt cây cũng rảnh rang mà nhớ đến đứa con gái ruột thừa này...

“Đồ vô dụng yếu ớt! Chỉ thế thôi mà không vực dậy nổi ư?”’

Thấy cô bước vào phòng lão liền sỉ vả không thương tiếc.

“Với kẻ g.i.ế.c người như ngóe như ông thì hiểu gì về sự trân quý của sinh mạng chứ.”

Oạch!

Ngay lập tức cô bị đ.á.n.h văng vào tường, mấy cái ghế vốn là chỗ ngồi của Sứ giả Thần c.h.ế.t bay v.út đến. Đũa phép trên tay Giselle tia nhanh biến chúng thành mấy chiếc lá đến chỗ cô chỉ nhẹ nhàng rơi lả tả xuống...

“Dám trả treo với ta là vì nghĩ bản thân đủ sức chống lại ta rồi sao?”

Morgenstern vẫn ngồi yên vị trên ngai vàng đen của mình, chống cằm hứng thú nhìn Giselle lồm cồm bò dậy.

Không, cô biết mình vẫn chưa đấu lại mặt cây. Thân thể ngồi đó tựa như một hố đen năng lượng khổng lồ, lớn hơn bất kỳ thực thể nào khác mà cô từng đối mặt. Mustafa Shaikh hay Lucien Rosenvolt hay Francesco di Velmont so với năng lượng của Morgenstern cũng phải yếu hơn bốn phần, nói gì đến Giselle chỉ mới đ.á.n.h ngang tay mắt hồ ly.

Nhưng bị đ.á.n.h làm tinh thần cô gái phấn chấn, phủi phủi bụi bặm đi tới kéo một chiếc ghế còn lành lặn ngồi xuống đối diện lão ta.

“Tôi cần nhờ ông đưa về Ysmerith.”

Đó là lý do Giselle phải quay về pháo đài. Nhiệm vụ của cô là phụ trợ cho ứng viên tấn thăng, chỉ người đó mới có khóa cảng quay về Ysmerith mà thôi. Nhưng khóa cảng của Ryu-chan anh đã cất ở đâu đó chẳng ai biết, có lẽ vì đề phòng bất trắc nên giấu ở nơi an toàn định chờ xong chuyện mới lấy ra, nhưng anh ra đi nhanh quá chẳng kịp nói lời nào với cô.

Tim Giselle nhói lên khi nghĩ đến Ryu-chan nhưng mặt ngoài cố trấn tĩnh nhìn vào gương mặt dữ tợn của Morgenstern. 

“Nếu ông dư thời gian thì nói rõ luôn rốt cuộc ông muốn tôi làm gì ở Ysmerith.”

Đến bây giờ Giselle mới có thể nhìn chính diện gương mặt Gideon Morgenstern. Các lần trước kể từ khi lão thực hiện tế lễ sống lại, gương mặt lão là một mảng đen mơ hồ chỉ có đôi mắt đỏ m.á.u hiện rõ, ai nhìn vào cũng vậy. Lão dùng bí thuật gì đó làm vặn vẹo ánh nhìn của người khác.

Để chi ư, Giselle nghĩ có lẽ để hù dọa. Dù là phù thủy nhưng phép thuật vặn vẹo ánh sáng là thứ gì đó huyền ảo thâm sâu, nhìn lão như vậy người ta sẽ chỉ cảm thấy sợ hãi hơn mà thôi.

Đến tận lúc này Giselle mới chân chính nhìn rõ được, vì rốt cuộc sức mạnh ma pháp của cô đã đạt đến trình độ đủ nhìn chính diện vào mặt cây.

Mặt Gideon Morgenstern trắng nhợt nhạt nhưng đáng c.h.ế.t là gương mặt ấy chỉ như một gã đàn ông mới ngoài 30 tương tự đám ma cà rồng như Lucien Rosenvolt hay Francesco di Velmont.

Mẹ kiếp lão ta và Bà Mèo uống m.á.u người để giữ vẻ thanh xuân à? Dù gì trong dòng họ Morgenstern cũng đã có người từng dùng m.á.u như thế...

“Ta muốn mi làm gì mi còn chưa đoán được sao?” Lão thản nhiên đáp.

“Ông muốn tôi tham gia thời kỳ tuyển chọn?”

“Đúng vậy, đó là tính hữu dụng duy nhất của mi đấy,” lão nhếch môi khinh miệt. “May mắn của mi là sinh ra đúng thời điểm.”

Giselle bỗng nhận ra: “Ông cũng từng là ứng viên à?”

“Ysmerith là tổ chức ngu xuẩn, quá cứng nhắc với nguyên tắc xưa cũ không chịu thay đổi,” giọng lão ngân nga.

Cô bĩu môi, là không thỏa điều kiện của người ta lại còn bảo người ta quá cứng nhắc.

“Nên ta không dại gì phải ở lại cầu cạnh bọn họ, trong khi có cả một thế giới đang chờ chủ nhân mi chinh phạt.”

Vậy là lão đã thoát ly. Mà vì thoát ly nên mới dám ngông cuồng ngang nhiên k.h.ủ.n.g b.ố thế giới phù thủy thế này, chứ nếu là thành viên của Thượng Hội Đồng thì chỉ có thể sống ẩn dật kín tiếng biến mất giữa dòng chảy thời gian thôi.

“Vậy giờ tới thời kỳ tuyển chọn ông muốn cài nhân tuyển của mình vào.”

Đôi mắt đỏ au như con rắn độc ác nhìn chằm chằm vào Giselle. “Ban đầu ta không kỳ vọng gì nhiều vào đứa con gái yếu đuối như mi. Mang dòng m.á.u quyền năng nhưng quá ngu muội yếu nhược...”

Nè nè sao lại rủa xả tôi nữa rồi.

“...Dám phí phạm tính mạng trân quý chỉ vì một thằng nhóc con của kẻ phản bội. Nên ta thấy mi kết hôn với Lucien Rosenvolt là tốt nhất, tên nhóc đó ít ra cũng chắc suất trong Thượng Hội Đồng.”

Bỗng lão thở dài đ.á.n.h thượt, pha thêm chút quan tâm trìu mến. “Bây giờ thì mi phải tự lo phấn đấu thôi...”

Giselle nổi hết cả da gà da vịt... Lão mặt cây lại khùng điên cái gì nữa vậy.

“Tôi sẽ làm nhiệm vụ tấn thăng nhưng c.h.ế.t sống không rõ...”

“Ngu ngốc! Đi làm mấy cái nhiệm vụ vô ích đó làm gì, chỉ để bán thành quả cho kẻ khác!”

“...” Chứ không sao tấn thăng được?

Lão liếc nhìn cô, ánh mắt như thể nhìn một đứa ngốc. “Vào Ysmerith bao nhiêu năm cũng chẳng nắm bắt được hết. Não mi đúng là vô dụng.”

Nè nè c.h.ử.i được c.h.ử.i quài nha.

“Đến khi được chọn, hãy chọn Runes...” Nói rồi Gideon Morgenstern phất tay đẩy Giselle ra khỏi phòng. “Còn muốn ta đưa về Ysmerith, trước hết hãy đến hỗ trợ Lippe đi...”

“Này giúp Lippe là thế nào? Này...”

Gọi với vào nhưng cửa phòng đã đóng, bùa phép đẩy cô rơi vào vòng tay một người đứng chờ sẵn bên ngoài.

“Ồ là em à b.úp bê,” gã khẽ cười. “Chúng ta có duyên quá nhỉ.”

Giselle vội thoát khỏi cái ôm của Lippe, da gà da vịt nổi hết cả lên. “Duyên con khỉ! Mắc gì chủ nhân của anh toàn giao nhiệm vụ cho tôi làm với anh vậy?” 

Giselle phủi phủi góc áo vừa bị gã chạm vào, cô còn chưa quên cảnh tượng kinh tởm ở Vùng Vịnh đâu.

Đôi mắt Lippe ánh lên những tia nguy hiểm khi thấy động tác miệt thị mình như thế của cô gái. “Vậy chứng tỏ Chủ hài lòng với tôi...”

“Đừng nói nhảm nữa, rốt cuộc là làm gì?”

“Lần này không nhanh được đâu.”

Gã đưa tay ra, Giselle đành đặt tay vào tay gã và rồi cả hai xoay tròn biến mất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.