[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 311: Nikolai Lippe (1) (21+)

Cập nhật lúc: 23/01/2026 12:02

Warning: 21+ Miêu tả hành vi phi nhân loại, phi thực tế, có thể gây khó chịu!!!

Lâu đài Lippe nằm giữa thung lũng được bao phủ bởi một khu rừng nguyên sinh đẹp tuyệt vời. Giselle chỉ biết Đức là quốc gia có nhiều lâu đài cổ nhất trên thế giới nhưng cô vốn thiên vị Hogwarts, cho rằng ngôi trường phù thủy đã là tòa lâu đài huyền ảo nhất rồi. Ấy thế mà đến lâu đài của dòng họ Lippe này lại không thể không thừa nhận vẻ đẹp của nó.

Phòng khách quý của Giselle nằm ở trên tầng cao đủ để từ cửa sổ có thể hướng mắt ra khu rừng xanh mướt ẩn dưới bầu trời trong veo. Dù đứng ở độ cao này cũng chẳng thấy được gì hơn ngoài những tầng lá xanh làm cô nhớ đến những ngày ngồi bên bậu cửa sổ phòng ký túc xá Gryffindor thơ thẩn ngắm Rừng Cấm trải dài đến tận cùng chân trời.

Lippe sở hữu một tòa lâu đài chỉ nhỏ hơn pháo đài Morgenstern đôi ba phần, cũng nuôi mười mấy con gia tinh làm việc cho mình và số gia tài tích lũy nhiều đời đủ để trở thành một trong những dòng họ phù thủy giàu có bậc nhất châu Âu.

Thế thì tại sao gã lại cam chịu phục tùng Morgenstern? Sống một mình một cõi ở nơi này không phải tốt hơn sao, vì sao lại cam chịu bôn ba sương gió vì một lão pháp sư hung bạo g.i.ế.c người như ngóe?

Nghe Giselle thắc mắc thế, Lippe cười gằn làm vết sẹo vắt ngang mặt trông càng đáng sợ. 

“Lippe không bao giờ lựa chọn trung lập. Và em có vẻ đ.á.n.h giá thấp cha mình quá đấy b.úp bê-”

“Ông ta không phải cha tôi!”

“...Thời cha tôi còn sống, Ngài chỉ viếng thăm nơi này một lần đã thuyết phục được dòng họ Lippe đứng về phía Ngài rồi.”

“Chứ không phải bằng vũ lực à,” cô liếc xéo gã.

“Vũ lực thì có gì sai, ai mạnh hơn người đó thắng. Lịch sử Muggle chẳng phải cũng vậy sao.”

Thấy Giselle há miệng toang cãi, gã cười nhạt: “Vậy em nói xem em sống được đến giờ là do cái đầu em thông minh xuất chúng hay nhờ sức mạnh phép thuật của em hơn người?”

“...” 

“Và em có được sức mạnh ấy chẳng phải cũng nhờ may mắn được mang dòng m.á.u của Chủ nhân sao?”

Giselle cay đắng đáp: “Thế nên tôi nên biết ơn ông ta, nên cúc cung tận tụy góp sức vì tham vọng bá quyền của ông ta như anh sao?”

Vết sẹo trên mặt gã càng quỷ dị: “Đó là chuyện giữa hai người, nhưng ít nhất em nên thấy biết ơn vì Chủ đã giữ mạng lại cho gã nhân tình đầu bạc của em.”

“Đó là do tôi đ.á.n.h đổi-”

“Vậy sao? Em thật sự nghĩ Chủ cần thiết cho em lựa chọn đ.á.n.h đổi mà không phải là bắt em làm theo ý Ngài luôn à?”

Giselle nheo mắt nhìn Lippe cũng như gã đang nhìn cô, bỗng bật cười: “Anh đang oán trách việc Chủ nhân của mình chừa cho nhà Montgomery một con đường sống à?”

“...”

“Nếu tôi không chạy đến cầu xin thì ông ta cũng không thực sự tàn sát hết nhà Montgomery làm gì,” cô thở dài cay đắng. “Để mạng Von lại vừa có được một kẻ hầu cận trung thành việc gì cũng dám làm, lại giữ thế lực cân bằng với Lippe. Hai nhóm dưới quyền đấu đá nhau ông ta lại càng ăn ngon ngủ kỹ.”

Cô gái lại như đang tự nói với mình. “Thêm tôi chen ngang, ông ta lại có thêm một con cờ dùng tốt mà thôi.”

Lippe, Montgomery hay cô cũng chỉ là những con tốt thí trên bàn cờ của Morgenstern mà thôi...

“Chẳng sao cả, tôi sẵn sàng làm thanh đao sắc bén của Ngài.” 

“Thế nên anh nên thấy mừng là Montgomery còn sống, ông ta còn cần hai người kiềm chế lẫn nhau. Chứ nếu Montgomery c.h.ế.t thì ngày tàn của Lippe cũng sớm đến thôi.”

Gã cười nhạo: “Lần tới gặp tôi sẽ mời nhân tình của em một ly whiskey lửa để cảm tạ.”

“Anh ấy không phải tình nhân của tôi,” cô nói. “Chúng tôi không có quan hệ gì.”

“Ồ vậy là tôi vẫn còn cơ hội?”

“Tôi được yêu cầu đến trợ giúp anh,” cô lạnh lùng đáp. “Đừng làm tốn thời gian của tôi, Lippe.”

“Đại sự phải chờ thời cơ b.úp bê à,” gã giở giọng âu yếm. “Còn trong thời gian chờ đợi, chẳng phải chúng ta nên tận hưởng chút gia vị cuộc sống sao.”

Giselle nổi hết cả da gà với giọng điệu mơn trớn đó, chuyện ở Vùng Vịnh hiện lên rõ mồn một trong đầu. “Tốt hơn hết là anh nên thành thật, nếu tôi phát hiện ra anh đang câu giờ...”

“Tôi không bao giờ muốn Chủ nhân của mình phải chờ,” gã ngắt ngang.

“Tốt thôi, làm ơn đừng đến làm phiền tôi nếu không có việc gì.”

Giselle quay về phòng đóng cửa mới hơi thở ra. Ứng phó với Lippe thật tốn sức, không phải vì sức mạnh của gã làm cô e sợ, không Giselle tự tin mình có thể chiến thắng gã, mà là vì gã luôn nhìn cô không kiêng dè. Từ lần đầu tiên giáp mặt ở phòng huấn luyện khi Morgenstern lôi cô từ dưới sông Thames lên, Lippe luôn nhìn cô bằng ánh mắt tham lam thèm muốn như thế. 

Nghỉ ngơi mãi cũng chán, không việc gì làm Giselle gõ gõ vào cái ấm trà hoa sen định gọi Amon ra trò chuyện giải khuây.

Nào ngờ làn sương bạc còn chưa tụ hình thì tiếng Amon đã gấp gáp vang lên:

“Rốt cuộc cô chủ cũng gọi Amon ra rồi...”

“Chuyện gì vậy Amon?” Giselle nhíu mày, mấy năm nay bôn ba cô đem theo ấm trà bên người bằng cách biến nó thành mô hình nhỏ xíu rồi xỏ vào dây chuyền đeo lên cổ, nên cấm tiệt Amon nếu chưa được cô gọi thì không được phép tự ý bay ra.

“Cô chủ mau xem, chiếc nhẫn của cô...”

Nhẫn gì? Còn chưa kịp nhớ thì từ trong ấm trà một vật thể bỗng nhiên phóng ra, bay v.út vào ngón giữa bàn tay phải của cô. 

Hóa ra là chiếc nhẫn rắn ngọc lục giác trong bức tranh quý bà Medusa ở Hogwarts. Cũng chẳng để cô định hình mọi chuyện, chiếc nhẫn tự động lôi cô gái độn thổ biến mất tăm...

...Giselle hiện ra giữa một gian phòng như hầm ngục, cô ngay lập tức muốn tháo chiếc nhẫn khỏi tay nhưng không được, cùng lúc đó cảm giác nguy cơ cực độ phủ xuống... Protego vô thức hiện ra che chắn.

Một tiếng đùng cực lớn vang lên khi loài sinh vật đó va phải bùa khiên, đẩy ngã Giselle xuống sàn. Cô lăn sang trái niệm “Bombarda” vào con vật vừa tấn công mình.

Đó là một con rắn khổng lồ...

Cô phù thủy ớn lạnh cả người khi tận mắt chứng kiến một con rắn dài hơn 5m với bề ngang to hơn cả bắp đùi cô đang trườn tới bằng một tốc độ phi lý. 

Incendio, Bombarda hay mũi tên lửa cô phóng ra đều không xi nhê gì với sinh vật này, nó kháng lửa đã đành, lại có cách thu người súc lực để bật phóng ra xa, cặp răng nanh độc địa chỉ chực chờ c.ắ.n phập vào người cô gái nếu cô không nhanh chân né kịp.

Hai ba lần như vậy Giselle biết lửa bình thường không đối kháng được, bắt đầu gọi “Eldrkonungr Logi” nhưng... nhưng thế mà không được! 

Tại sao phép thuật không thể thực hiện?

Lại né sang bên tránh khỏi cú táp của con rắn, Giselle lại thử một bùa sấm sét mà cô đã học được ở Aethelgard nhưng vẫn không được.

Tựa như không gian nơi này bị phong bế khỏi thế giới phép thuật bên ngoài, không cho bất kỳ bùa phép nguyền rủa cấp cao nào chui vào nơi đây.

Quái lạ thật.

Chỉ có vài bùa hệ lửa hệ nước bình thường được dạy ở Hogwarts là có hiệu nghiệm thôi, nhưng sinh vật này lại kháng hết những phép bùa đó. Tựa như nơi này là lãnh địa của con rắn, nó là bá chủ còn Giselle chỉ là con mồi chờ làm thịt.

Dựng một chướng ngại bằng đất đá chắn trước mặt mình để tranh thủ thời gian, Giselle cố tháo chiếc nhẫn khỏi tay một lần nữa, không được, cô c.ắ.n răng dồn nửa lượng ma lực của mình niệm:

“Diffindo!” 

Với một nửa ma lực của cô phù thủy, một vết cắt sâu hoắm mới xuất hiện trên lớp vảy dày như tường đồng giáp sắt của con rắn dài 5m. Nó rít lên đầy đau đớn, lưỡi thè ra xì xì nhưng mặc kệ m.á.u chảy lênh láng, đuôi con vật vung tới quật ngã cô phù thủy. 

Bị ngã bất ngờ cô chỉ kịp niệm Protego nhưng con rắn dùng sức nặng thân mình tiếp tục đ.á.n.h tới làm vỡ bùa khiên, và trong một sát na cô chưa né kịp, nọc độc từ răng nanh rắn bay ra dính lên n.g.ự.c áo. 

Chiếc áo đang mặc ngay lập tức xè xè như bị axit đổ lên, độc tính ăn mòn mạnh đến độ chỉ trong hai hơi thở đã thấm vào làn da trần của cô gái.

Mẹ kiếp thật.

Giselle vận dụng hết mọi ma lực trong người bao lấy vết thương không cho độc tính ăn mòn tiếp nữa nhưng thời gian càng lâu ma lực tiêu hao càng nhanh. Trong mười hơi thở cô đã bắt đầu choáng váng, không kịp định thần thì con rắn súc lực phóng tới quấn c.h.ặ.t lấy cô.

C.h.ế.t tiệt.

Lớp vảy cứng như thiết siết c.h.ặ.t lấy toàn thân Giselle làm cô không thở được, lại bị độc tính ăn mòn dần dần, bên tai là tiếng con rắn lè lưỡi xì xì kinh khủng như đang chờ cô bị độc c.h.ế.t để nuốt gọn vào bụng.

Không còn bùa phép nào hữu dụng trong trường hợp này nữa, cô cố dứt tay ra cầm đũa phép đ.â.m mạnh vào chiếc nhẫn ngọc lục giác, đồ rằng phá hủy vật này ít nhiều sẽ làm con rắn bị ảnh hưởng vì nếu nó và cô đã xuất hiện ở đây thì chắc hẳn đều có liên quan đến chiếc nhẫn.

Ấy thế mà chiếc nhẫn nhỏ xíu đó lại bùng lên một làn sóng năng lượng khủng khiếp bao phủ lấy cô phù thủy lẫn con rắn khổng lồ...

C.h.ế.t tiệt thật, là một lời nguyền cổ xưa... 

Dưới sự bao phủ của phép thuật, vết thương hai bên đều lành lại, độc tính trên n.g.ự.c áo cũng tan đi nhưng cô gái đã hoàn toàn bất tỉnh...

Thấy cô bất động, con rắn ấy vậy mà nới lỏng vòng vây, từ từ thả cô gái nằm xuống sàn...

Đôi mắt vàng kim lạnh lẽo của sinh vật quét qua cơ thể Giselle, cái lưỡi chẻ thè ra rung rung nếm thử mùi hương trên da thịt mịn màng. 

Ma thuật của chiếc nhẫn đã làm con rắn tiến vào trạng thái giao phối, hormone d.ụ.c tình khiến từng thớ cơ của nó rung nhẹ thấp âm tầng khi lớp vảy cứng rắn ma sát trên sàn. 

Con rắn nhỏ vài giọt nọc độc lên quần áo Giselle, xèo xèo axit ăn mòn chẳng mấy chốc đã đốt cháy toàn bộ vải vóc nhưng lớp da trần hoàn toàn lành lặn.

Đầu rắn tiến sát đến gương mặt bất tỉnh của cô gái nhân loại, lưỡi thè ra chạm nhẹ vào má và rồi cái l.i.ế.m thứ hai nó l.i.ế.m lên đôi môi nhợt nhạt của cô.

Thân rắn dài ngoằn bắt đầu quấn quanh tấm thân cô gái nhỏ. Vòng đầu tiên vòng qua đôi chân mảnh khảnh, lớp vảy sần sùi cọ nhẹ lên làn da mang đến xúc cảm tê dại lạ lùng. 

Giselle nhíu mày, rên khẽ một tiếng. 

Vòng thứ hai vòng qua eo, siết vừa đủ để giữ cô cố định mà không làm gãy xương. Vòng thứ ba vòng qua n.g.ự.c và vai, mang cổ của con rắn xòe rộng che chắn cho đầu cô như một mái vòm. Phần thân dài dư thừa cuộn lại bên cạnh tạo thành một vòng bảo vệ khổng lồ chuẩn bị cho quá trình giao phối trường kỳ.

Cô gái lại khẽ rên. Lần này không chỉ là tiếng rên của cô, hormone từ chính con rắn Veles trong não bộ cũng hóa thành hữu hình thông qua hơi thở và làn da Giselle bắt đầu tiết ra. 

Con rắn khổng lồ cọ đầu vào cổ cô, lưỡi l.i.ế.m dọc theo đường cong hàm dưới rồi lại chạm nhẹ lên môi. Bị khí lạnh đ.á.n.h úp, cô gái vô thức l.i.ế.m môi kháng cự. 

Toàn bộ cơ thể con rắn rung động thấp tần truyền qua da thịt Giselle từng nhịp từng nhịp đập tựa như nhịp tim thứ hai. Và cũng chậm rãi như thế, cơ quan s.i.n.h d.ụ.c kép của nó dần xâm nhập vào giữa hai chân cô...

Giselle nức nở đau đớn. Thân rắn co giãn theo từng nhịp, siết nhẹ rồi thả ra, giữ cô phù thủy nằm yên trong vòng quấn như một cái trứng được ôm ấp. 

Quá trình giao phối kéo dài hàng giờ... nhịp nhàng, không vội vã. Con rắn khổng lồ lại có những chuyển động nhẹ nhàng bất ngờ, vừa đủ để không làm bị thương cô gái nhỏ.

Cả căn hầm chỉ truyền đến những tiếng xì xì khi vảy rắn ma sát trên sàn đá lạnh và chạm vào da thịt, cùng tiếng rên rỉ sầu bi vô thức của cô gái nhân loại...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.