[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 312: Nikolai Lippe (2)

Cập nhật lúc: 23/01/2026 12:02

Toàn thân Giselle không chỗ nào không nhức mỏi, ngay khi cô nhận thức được điều đó, mắt còn chưa kịp mở đã vươn bàn tay ra gọi đũa phép đến. Cây đũa gỗ thủy tùng nghe tiếng gọi của chủ nhân mà bay vọt vào tay.

“Chà ấn tượng đấy,” giọng trầm khàn của người đàn ông vang lên. “Nhưng em không cần thêm cây đũa phép nào nữa đâu khi đã có đũa phép của anh trong em rồi...”

Giselle run rẩy vì nhận thức được có thứ gì đó nóng bỏng cứng rắn đang thúc sâu vào mình...

“Shit... b.úp bê em muốn kẹp c.h.ế.t anh đấy à,” cùng lúc một thứ gì đó mềm mại ẩm ướt hôn nhẹ lên má cô.

Khi hơi thở nóng ấm xa lạ phả vào mặt, Giselle mới từ từ nhấc lên mi mắt nặng trĩu của mình. Đập ngay vào mắt là gương mặt đàn ông trẻ chỉ mới 20 mấy, có lẽ cũng được tính là ưa nhìn nếu không có vết sẹo dài ghê rợn vắt ngang nửa mặt. Giờ đây cùng với những chuyển động thân thể, vết sẹo đó đỏ ửng rợn người.

“Nikolai Friedrich Lippe,” gã hơi dừng lại quan sát đôi mắt m.ô.n.g lung còn mơ màng chưa định hình được sự việc của cô phù thủy. “Tên tôi, nếu em chưa biết b.úp bê xinh xắn ạ.”

Nói rồi gã lại đột ngột thúc vào thật sâu, cảm giác tràn đầy nóng bỏng cùng thứ xúc cảm của d.ụ.c vọng mê hồn làm Giselle rên rỉ, n.g.ự.c cô phập phồng, mắt lại nhắm nghiền chau mày.

“Sao thế?” Bàn tay chai sần đột ngột vuốt ve nơi chân mày nhăn lại đó. “Nói gì với tình nhân của em đi chứ...” Lại vuốt xuống gò má cao đầy mồ hôi của cô gái, yêu thương áp lòng bàn tay mình vào nửa bên má cô.

“Tại sao lại thế này?” Cô thở không ra hơi hỏi gã, mắt vẫn nhắm c.h.ặ.t. 

Nhưng nhắm mắt chỉ càng làm các giác quan khác tăng cường, mọi thứ lại sóng sánh tròng trành theo từng cú ra vào của người đàn ông đang hì hục trên thân cô đây.

Gã chống lưng, cầm lấy tay phải đang buông thõng của Giselle, hôn lên chiếc nhẫn ngọc lục giác ở ngón giữa. “Nhờ chiếc nhẫn này đấy.”

Giselle định rụt tay tháo ra, nhưng Lippe nhanh hơn nắm lấy cổ tay cô giơ lên quá đầu. 

Thân dưới gã bắt đầu thúc đẩy dồn dập bỏng rát, đùi gã ma sát vào má đùi non của cô... Tay giơ lên cao làm đôi n.g.ự.c no đủ ưỡn thẳng hơn, đầu v.ú sưng tấy run run, Lippe cúi xuống c.ắ.n mạnh vào nhũ hoa phải...

Giselle rền rĩ thút thít...

Cô không hét to lên nổi nữa, chỉ có thể phát ra những âm thanh trầm muộn bằng giọng mũi. Vẻ đẹp yếu ớt bi thương của cô gái là thứ mà đám Sứ giả Thần c.h.ế.t muốn chà đạp nhất, Lippe không kiêng dè gì động mạnh thân, âm thanh xác thịt hoang lạc làm người ta đỏ mặt...

Đến cuối cùng khi dòng t.i.n.h d.ị.c.h nóng bỏng tuôn trào, cả người cô gái cũng run rẩy mất tự chủ, ngón chân co quắp lại mười ngón tay cào cấu vào tấm lưng trần của người đàn ông. 

Hormone giao phối vẫn còn rất mạnh, dù đã trở lại hình dáng con người bùa phép của chiếc nhẫn vẫn còn đó...

Khi Nikolai Lippe thở rầm rì nằm xuống nệm giường kéo cô ôm vào lòng mình, Giselle không còn sức lực để giãy ra nữa. Linh hồn cô chia làm hai nửa, một nửa đau đớn tan tác như kẻ ngoài cuộc quan sát chính mình đang tình tứ trào dâng với gã pháp sư mà mấy chục tiếng trước bản thân còn thấy kinh tởm. Một nửa kia lại đang cảm nhận từng tia thỏa mãn khi t.ì.n.h d.ụ.c được giải phóng, từng thớ cơ thả lỏng khi cả thân người được bao phủ bởi hormone nam tính...

Tự trách mình rồi làm gì được nữa...

“Chuyện này bao lâu mới kết thúc?” Cô khàn giọng mỏi mệt.

Gã chưa đáp mà gọi “Resi, Sepperl,” hai con gia tinh hiện ra bên giường. “Resi mang thức ăn vào đây, Sepperl chuẩn bị nước tắm, gọi cả Fritzl đem t.h.u.ố.c vào.”

Những tiếng bụp và tiếng gia tinh qua lại chuẩn bị lăng xăng trong phòng. Giselle chẳng buồn nâng mi mắt, cô mệt người mệt lòng, cuộn mình trong lòng Nikolai Lippe tìm kiếm an ủi...

“Anh cũng chẳng biết, mới trải qua lần đầu thôi,” gã vuốt ve lưng cô, tiếng tim đập trầm ổn. “Nhưng em thấy đó, chúng ta làm mấy chục tiếng rồi ảnh hưởng của bùa phép cũng đâu giảm đi chút nào.”

Trong đầu Giselle nhớ lại cảnh tượng mình bị con rắn lớn 5m quấn c.h.ặ.t ở gian hầm ngục lạnh lẽo. Bất hạnh là dù cô đã bất tỉnh nhưng ký ức đó vẫn hiện rõ mồn một trong đầu.

“Thưa chủ nhân, nước tắm đã sẵn sàng rồi,” gia tinh đi tới bên mép giường.

Lippe động thân ngồi dậy, cứ thế trần truồng bế ngang cô gái vào phòng tắm, sau lưng đám gia tinh bắt đầu lăng xăng dọn lại phòng ốc chăn nệm.

Phòng ngủ chính của các lâu đài quý tộc lúc nào cũng được xây kèm với phòng tắm, nhà vệ sinh, phòng thay quần áo, chủ nhân hiện tại lại là người biết sống hưởng thụ nhất, thế là phòng tắm được thiết kế thành một hồ nước nhỏ như phòng tắm huynh trưởng ở Hogwarts vậy. 

Nikolai Lippe bế Giselle xuống hồ nước ấm, tự tay tắm cho cô.

“Chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Cô lặp lại, toàn thân mềm nhũn để mặc gã tắm táp cho mình. Dưới ảnh hưởng của lời nguyền, cô gái thừa nhận Lippe là bạn tình của mình, gã chăm lo âu yếm cho cô là điều hiển nhiên.

Thứ bùa phép g.i.ế.c người.

Da thịt được nước ấm và xà phòng thơm phức vỗ về, cô lại càng mệt mỏi lười biếng hơn, gục đầu trên vai người đàn ông yếu ớt như một con mèo nhỏ dịu ngoan. 

“Đó là chiếc nhẫn của bà cố ngoại anh,” gã vừa xoa bóp tắm rửa vỗ về Giselle vừa nói, giọng trầm khàn đầy thỏa mãn sau cuộc ái ân. “Bà thuộc dòng họ Serpico.”

Cô thở dài bất lực. 

Lịch sử phù thủy có nhiều dòng dõi lạ lùng, không được xếp vào 31 dòng họ cao quý không phải vì không thuần chủng mà đơn giản vì chính xã hội phù thủy cũng ít khi tiếp xúc với họ. Serpico được biết đến là “gia tộc rắn”, những người mang họ này từng xuất hiện trong xã hội phù thủy đều có khả năng điều khiển rắn thần sầu. Và đặc biệt đều là phụ nữ nên Serpico đôi khi được gọi là Quý Bà Rắn.

Thật ra chỉ có thế thôi, họ cũng chẳng làm gì ảnh hưởng trong dòng chảy lịch sử nên chỉ có vỏn vẹn mấy dòng giới thiệu đó thôi.

“Nói rõ xem nào Lippe.”

“Nikolai,” bọt xà phòng và sữa tắm quét qua làn da, xúc cảm tay gã không còn sần sùi mà dịu êm hơn, nhẹ đùa giỡn với bầu v.ú no tròn của cô. “Gọi tên anh đi b.úp bê.”

“Nikolai,” Giselle ngả người ra sau, cho phép bàn tay gã xoa nắn da thịt mình. “Nikolai.”

“Selly,” gã ngân tên cô. “Búp bê của anh.”

“Không phải của anh,” đột ngột cô gái trợn trừng mắt đẩy mạnh n.g.ự.c Nikolai ra. “Hãy nhớ cho kỹ, nếu không phải vì cái bùa phép cổ xưa c.h.ế.t tiệt đó thì chúng ta không liên quan gì nhau đâu.”

Tình nhân đột ngột trở mặt làm Nikolai thoáng sững sờ. Vết sẹo trên mặt vì t.ì.n.h d.ụ.c thỏa mãn đã dãn ra, gương mặt gã lười biếng trông cũng ưa nhìn một dạng thẩm mỹ nhất định. 

“Này thì chưa chắc,” gã lại kéo cô vào lòng xoa bóp tiếp. “Hãy thử ở bên anh đi, nhỡ đâu em thấy thích anh hơn thằng đầu bạc đấy.”

Tim Giselle nhói lên, Von Montgomery, cô có lỗi với cậu biết bao... Lời hẹn ước là duy nhất của nhau nay lại bị chính tay cô phá vỡ.

“Quay lại chủ đề đi Nikolai.”

“Rắn là đồng bạn của Serpico, nhờ đó mà gia tộc này thông thạo nhiều phép thuật hắc ám hơn hẳn phù thủy bình thường. Thế là cũng có nhiều kẻ thù hơn.” 

Gã xả nước, bắt đầu lấy khăn lau mình cho cô. “Một kẻ thù đã ếm lời nguyền Maledictus lên Serpico.”

Lời nguyền Maledictus làm một người phụ nữ dần biến thành rắn đến khi mất dần lý trí, người đó sẽ sống kiếp rắn mãi mãi. Không có cách hóa giải nhưng có thể chặn đứng bằng cách đừng sinh sản hậu đại. Có nghiên cứu cho rằng Maledictus chỉ sinh con gái và truyền từ mẹ sang con gái nhưng không thể kết luận chính xác vì chưa đủ mẫu thống kê.

Nikolai bế bổng cô ra khỏi hồ tắm, trở về phòng ngủ gã đặt cô lên giường để gia tinh lau tóc chăm sóc cơ thể, còn mình thì khoác áo choàng rồi bắt đầu ăn uống. Thể lực xuống nhanh phải bổ sung bằng thực phẩm, nếu không khi hormone tăng cao lại không đủ sức.

C.h.ế.t tiệt thật sự.

“Và tiếp sau đó?”

“Không chỉ nguyền Maledictus, tay đó còn đề phòng Serpico không sinh sản để tuyệt hậu, nên ếm nguyền lên chiếc nhẫn của bà cố, cưỡng ép Serpico bắt buộc giao phối...” 

Nikolai Lippe ăn nhưng mắt vẫn ngắm nghía cô gái đang ngồi trên giường mình được gia tinh vây quanh điểm trang. 

“Cái bức tranh ngục giam là vẽ hầm ngục bà cố bị hắn ta bắt ép rơi vào thời kỳ giao phối đó...”

“Bức tranh nào?” Giselle hơi giật mình, mắt m.ô.n.g lung nhìn gã. 

Giọng cô mềm dịu như tơ, toàn thân vì bị ảnh hưởng bởi bùa chú mà toát ra vẻ quyến rũ mê hồn. Mùi hương thân thể truyền đến bên mũi làm Lippe xuyến xao, bụng dưới lại nóng lên...

“Sepperl đem bức tranh đến đây.”

Bức tranh mà gia tinh đem đến đúng là chỉ vẽ một gian hầm ngục với con rắn hổ mang chúa cái đang cuộn tròn quanh một tay pháp sư. Hóa ra là bị bắt vào trong tranh, bảo sao không gian bị ngăn cách làm Giselle không thể gọi bùa chú quyền năng được.

“Vậy tại sao bức tranh giấu chiếc nhẫn lại ở trong Hogwarts?” Giselle không hiểu yêu hận tình thù của mấy gia tộc lâu đời, cô thấy mình dính số con rệp mới bỗng nhiên va phải bức tranh quý bà Medusa c.h.ế.t tiệt đó để bị dính nguyền thế này.

Người ta đi phiêu lưu khám phá thì tìm được báu vật tài sản quý giá, còn cô chỉ toàn vướng vào hàng đống thứ rắc rối bullshit.

“Người nhà Serpico không cách nào phá hủy chiếc nhẫn được nên chỉ còn cách vứt chiếc nhẫn đi càng xa càng tốt. Tên kẻ thù lại từng là học sinh Hogwarts nên gửi bức tranh về Hogwarts coi như vật quy nguyên chủ.”

Nên chính ra nhà trường cũng biết ý đồ đằng sau bức tranh không tốt nên đã nhét nó vào kho cũ dưới tầng hầm... Cũng tại cô tò mò mà thôi... 

Gia tinh bê đến mấy dĩa bánh ngọt, Giselle định tự cầm ăn nhưng mệt quá làm rớt luôn dĩa bánh xuống đùi. Chẳng rơi vỡ gì nhưng Nikolai tức giận gầm lên: “Resi tự phạt!”

“Resi xin lỗi chủ nhân! Resi xin lỗi quý cô...” Con gia tinh run rẩy cầm cây cời lò sưởi tự đập lên đầu mình cốp cốp. “Resi hư! Resi làm chủ phật ý...”

Mấy con gia tinh khác run rẩy đứng im không dám lại gần, Giselle choáng váng. “Nikolai dừng lại! Là lỗi của tôi-”

“Chủ nhân không bao giờ có lỗi b.úp bê,” gã nói. “Được rồi cút ra ngoài. Nửa năm này đừng xuất hiện trước mặt ta nữa.”

“Xin chủ nhân thương xót...” Con tinh khóc lóc, đập cây sắt liên tiếp vào đầu làm đầu u lên những cục nần đỏ au m.á.u chảy lênh láng. “Resi đã biết sai, xin chủ nhân đừng...”

“Dừng lại!” Cầm đũa phép Giselle ếm bùa ngăn con gia tinh tự hành hạ, nhưng sức không đủ làm phép thuật cô yếu đi nhiều, cả người lung lay sắp ngã.

“Bọn mi còn không mau kéo nó ra ngoài!” Nikolai quát tháo đám gia tinh run như cầy sấy đứng hầu xung quanh. “Xéo ra hết, gọi gia tinh khác vào.”

Rồi gã bước tới đỡ cô nằm xuống giường. “Đã mệt đến cỡ vầy còn lo cho đám sinh vật hạ đẳng đó làm gì.” Tự tay đút cho cô một miếng bánh xốp kem. “Nhà anh có nhiều gia tinh lắm, c.h.ế.t vài con có sao đâu.”

“Là do tôi bất cẩn chứ gia tinh không có lỗi gì cả,” cô ăn từng miếng bánh nhỏ, trong lòng tự hỏi S.P.E.W chưa vươn tay kiểm soát tới giới quý tộc Đức hay sao.

Lại có gia tinh khác đưa t.h.u.ố.c tới, Nikolai cầm lấy ân cần nói. “Là Wiggenweld, uống đi em.”

Wiggenweld không tác dụng gì nhiều vì việc mất thể lực chỉ có thể tự bổ sung bằng ăn uống nghỉ dưỡng thôi. 

Nhà Lippe đúng là nhiều gia tinh, lớp kia vừa bị đuổi ra lớp này kéo vào lại thoăn thoắt xoay quanh chăm sóc cô.

Ăn được chút ít Giselle mới thở hơi ra, hỏi tiếp: “Nhưng đến đời mẹ anh thì lại sinh ra con trai à?”

“Cha anh bảo đó là do huyết thống Lippe đủ sức áp chế lời nguyền Maledictus.”

Cô gái bắt đầu mơ màng trên nệm chăn êm ái. “Vậy Maledictus chẳng ảnh hưởng gì đến anh sao?”

Nếu đúng như nghiên cứu thì Maledictus chỉ có ảnh hưởng lên phụ nữ. Còn hình dạng rắn của Nikolai hẳn là phép hóa thú.

Phân phó giao việc cho gia tinh xong người đàn ông cũng leo lên giường, ôm Giselle vào lòng. “Muốn biết thì ở bên anh đi Selly.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.