[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 313: Nikolai Lippe (3)

Cập nhật lúc: 25/01/2026 08:15

Nikolai Lippe cao ít nhất hơn 1m8, dáng gầy chứ không săn chắc cơ nhờ tập luyện như Von Montgomery. Ngoài vết sẹo vắt ngang mặt ít nhất cũng là kết quả của lời nguyền hắc ám tương tự Sectumsempra, giờ đây chếch phải vai gã đã có thêm một vết sẹo khá sâu từ Diffindo dồn phân nửa ma lực của Giselle lúc còn hóa thân rắn. Phép thuật của chiếc nhẫn chỉ giúp miệng vết thương không chảy m.á.u tiếp chứ không thể làm liền vết sẹo hoàn toàn, nhưng dường như Nikolai cũng chẳng có ý định xóa nó đi, còn khoe khoang với cô là:

“Dấu vết của em để lại trên người anh.”

Tóc gã nâu mềm, chân mày rậm sáng màu còn bên dưới hàng lông mày ấy là một đôi mắt nâu sẫm, tuy đồng màu với mắt Giselle nhưng cho cảm giác hoàn toàn khác biệt. Mắt cô mơ màng luôn phủ một lớp mờ sương, nhìn vừa xa xăm miên man vừa trong veo u uất, còn mắt gã sắc lẹm lúc nào cũng xoáy sâu vào người đối diện.

Thực tế Giselle đã gặp nhiều người có ánh mắt này, nhiều đến nỗi đáng lý ra đây cũng là một đôi mắt đẹp nhưng giờ với cô cũng chẳng mấy ấn tượng.

Mặt Nikolai góc cạnh, xương hàm vuông vức rõ nét, cằm hơi nhọn, toàn bộ đều là đường nét nam tính Đức thường thấy, lần đầu gặp gã không đeo mặt nạ ở Hẻm Knockturn cô cũng chẳng để tâm. 

Song khách quan mà nói Nikolai Lippe là một bạn tình xứng chức. Sau những cuộc ái ân gã đều mang cô đi tắm, tự tay lau mình và hôn nhiều lên vai lưng cô gái. Sau lần đầu tiên muốn hôn môi nhưng đã bị Giselle suýt siết cổ đến ngạt thở bằng tóc, gã không còn đặt chủ ý lên đôi môi mềm của cô nữa, chuyển sang má cổ rồi xuống dần đến vai.

Vì ảnh hưởng của cái lời nguyền c.h.ế.t tiệt từ chiếc nhẫn, cô phải chấp nhận Nikolai làm bạn tình nên không thể tổn thương gã quá trớn. Biết thế nên gã thường cười cợt bảo rằng ngay khi hormone vừa dứt chính mình sẽ độn thổ cách xa cô 800m. Giselle yếu ớt nằm trên giường, không buồn ừ hử gì cả.

Thể lực cũng là vấn đề cô chẳng thể nào hiểu nổi. Nhìn Nikolai có thể ngay lập tức làm việc, trả lời thư từ sau cuộc ái ân trong khi Giselle đã nằm c.h.ế.t giẫm trên nệm giường, ăn cũng chỉ được một chén súp gà rồi thôi, cô buộc miệng hỏi:

“Tại sao các người lại có thể lực tốt đến vậy?”

Đáng kiếp thật, lại lỡ miệng rồi.

Quả nhiên gã ngay lập tức ngẩng mặt lên khỏi đám giấy tờ, hỏi: “Số nhiều là em chỉ cả thằng nhân tình đầu bạc à?”

Trái tim Giselle vụn vỡ khi nhớ đến tóc bạch kim, nhớ đến lời hẹn ước mà chính tay mình phá nát. Cô giả vờ xoay mặt đi không muốn nhìn gã nữa. “Bâng quơ thôi, đừng bận tâm.”

Vài giây lát sau nệm giường chùng xuống, cô lại được gã bế bổng lên tiến về sofa. Ôm Giselle đầy âu yếm trong lòng, Nikolai bưng chén súp nấm đến bên miệng. “Ăn thêm chút nữa đi.”

Biết mình chẳng đủ sức cựa quậy làm gì cho nhọc người, cô cụp mắt ăn từng muỗng nhỏ. 

“Chắc em không biết, các gia đình thuần huyết đều sưu tầm vài phép bùa t.ì.n.h d.ụ.c lận lưng mà.”

Vốn là người ham học hỏi nên cô hỏi lại: “Tại sao lại vậy?”

Lại đút cho cô một muỗng súp nữa. “Tại sao lại không? Lạc thú nhân gian tại sao lại không hưởng thụ?”

Ngay lúc đó dạ dày cuộn trào Giselle bắt đầu nôn mửa. Cô nôn thốc nôn tháo hết tất cả những thứ vừa tọng vào họng, nôn như chưa từng được nôn, như muốn nôn ra hết cả nội tạng tim gan phèo phổi của mình.

Gia tinh lăng xăng chạy quanh dọn dẹp còn Nikolai bị cô gái đẩy ra, mặt tái mét đứng một bên nhìn tình cảnh này. 

Khi cổ họng bớt nhờn nhợn, Giselle vừa súc miệng vừa tự hỏi tại sao các vị phù thủy pháp sư tài ba lỗi lạc từng xuất hiện trong lịch sử lại không chịu nghĩ ra một bùa chú nào trị nôn ói thì gã mới chậm rãi lên tiếng:

“Em chán ghét anh đến thế sao?”

“Chúng ta có quan niệm khác nhau về trải nghiệm t.ì.n.h d.ụ.c,” cô cụp mắt đáp. “Tôi không muốn dính dáng gì với anh cả.”

Giselle thà nhận nhiệm vụ đ.á.n.h g.i.ế.c với đám ma cà rồng còn hơn ở cạnh tên pháp sư này. 

Nikolai đã lấy lại tự tin của mình, cười nhạt nói: 

“Vậy là em chưa hiểu rõ thằng đầu bạc thế nào rồi. Cũng phải... Lúc ở gần thì còn đi học, 17 tuổi đã chia xa... Chậc chậc...”

Giselle có cảm giác không tốt, sao cứ thấy lời gã còn ẩn chứa những tầng ý nghĩ sâu xa nào khác. “Anh nói thế nghĩa là sao?”

Gã để gia tinh giúp cô phù thủy ăn uống, chính mình không cố chạm vào cô nữa mà lười biếng tựa vào sofa đối diện.

“Chứ em cho rằng anh thế này còn thằng Montgomery thì hiền lành chung thủy chỉ thích đụ nhau bằng tư thế truyền thống thôi sao?”

Giselle đỏ mặt, nét ửng hồng lan trên má cô.

Thấy thế Nikolai Lippe càng bạo ngược, càng muốn phá nát hình tượng của Von Montgomery trong lòng cô phù thủy. 

“Montgomery không chỉ có nhiều bí kíp ma thuật t.ì.n.h d.ụ.c thất truyền, phong cách nhà đó ăn chơi hưởng lạc có tiếng trong giới thuần huyết rồi. Có khi chính em đã bị Von Montgomery ếm bùa quyến rũ mà không hay biết đó.”

Càng nói càng thấy hợp lý, chứ sao mà một cô phù thủy như Giselle Morgenstern lại có thể dính líu đến gã pháp sư như Von Montgomery được, bọn họ vốn là hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Nên Nikolai bật dậy phóng tới bên cô gái.

Giselle giật mình: “Anh muốn làm gì?” Đũa phép giơ cao đề phòng.

“Niệm bùa thanh tẩy cho em,” gã cũng rút đũa phép ra. “Chắc hẳn Von Montgomery ểm bùa em rồi.”

“Tránh xa tôi ra!” Cô vung đũa đẩy gã văng ra xa va mạnh lưng vào vách tường gỗ, lại biến vách gỗ thành vật chất lún dính c.h.ặ.t Nikolai vào tường.

Bỗng nhiều tiếng nói từ xa vang đến cùng tiếng chân chạy rầm rầm trên sàn. “Nikolai! Nikolai! Có chuyện gì vậy?”

“Chuyện đéo gì mà mấy nay mày biệt tăm vậy?”

“Móa làm gì mà rùm beng vang hết cả lâu đài...”

Giselle chỉ kịp khoác thêm áo ngoài trước khi cửa phòng ngủ bị phép thuật đ.á.n.h bật mở. Ba gã đàn ông vừa vào nhìn thấy hiện trường cũng không khỏi hoang mang, định chĩa đũa vào người lạ mặt duy nhất trong phòng thì Nikolai kịp thời lên tiếng:

“Karl, Otto, Rag, đừng động thủ! Không sao cả!” Rồi quay sang cô: “Búp bê thả anh xuống đi em.”

“What the fuck b.úp bê?” Một thằng nói tiếng Anh bằng giọng Nga nghe bực tai hết sức.

Giselle ước lượng tình hình, nếu một Nikolai Lippe thì cô tự tin đ.á.n.h thắng chứ cả bốn tay pháp sư và thêm đám gia tinh sẵn sàng bảo vệ chủ nữa thì phần thắng không lớn mà chỉ càng thiệt thân.

Quan trọng là hiện tại cô không thể làm tổn thương Nikolai quá mạnh, lại còn buộc phải làm nhiệm vụ cùng gã...

“Em định tấn công bạn tình của mình thật đấy à Selly?” Gã bị dính c.h.ặ.t trên tường nhìn cô tư lự.

“Mẹ kiếp rốt cuộc là sao?” Một tên khác hét lên, không chờ được phóng luôn bùa lửa về phía cô phù thủy.

Thế là nhiều tiếng hét vang lên cùng lúc:

“Rag!”

“Rag dừng tay!”

Giselle rất bực, Protego che chắn bùa lửa còn đũa phép vung vẩy, cô trói gô tên vừa tấn công mình bằng những sợi dây thừng Incarcerous.

“Selly bình tĩnh đi em!”

“Nè nè cô bình tĩnh nào!” Tên thứ ba trong nhóm vừa mới đến là Wittelsbach đã cùng Giselle và Nikolai làm nhiệm vụ ở Beauxbatons mấy năm trước. “Chúng ta cùng phe mà.”

Hơi thở ra, giải bùa cho Nikolai rồi không để gã kịp nói gì cô chặn ngang. “Tôi về phòng, nếu không có chuyện gì làm ơn đừng tìm tôi.”

Rồi độn thổ về lại phòng ngủ ban đầu của cô.

Giselle cầm đũa phép ngồi lên giường, chiếc giường này nhỏ hơn ở phòng ngủ chính nhiều, cũng không nhiễm mùi của Nikolai, trong không khí không có cái hương vị t.ì.n.h d.ụ.c hoan ái và hương d.ư.ợ.c thư giãn kích tình được gia tinh xông khắp phòng... 

Cô gái từ từ bưng lấy mặt mình...

Giselle không khóc nổi nữa... nước mắt nuốt ngược vào trong... Von Montgomery chàng trai của cô, chúng đã hứa mãi không chia lìa, đã hẹn ước là duy nhất của nhau. Nhưng lại lìa xa như hai cánh chim trời đã đành, giờ đây cô cũng chẳng còn giữ riêng một tấm lòng son với cậu được nữa.

Ôi cô nhớ những ngày tháng yên bình ở Hogwarts làm sao, những buổi sáng ngáy ngủ ở Đại Sảnh Đường thi thoảng bắt gặp ánh mắt tóc bạch kim bên dãy bàn Slytherin. Những ngày dùi mài kinh sử trong thư viện, cậu lúc nào cũng có thể tìm được cô dù cô đã cố tình chọn những góc khuất nhất...

Rồi những đêm tình nồng ý mật ở Phòng Yêu Cầu, khi cô gối đầu lên n.g.ự.c cậu để cậu hôn lên tóc mai, lặng nghe nhịp tim của nhau mà thì thầm tình tự. Cô nhớ như in những sắc tố xám trong đôi con ngươi ấy khi Von nhìn cô, những biểu cảm lạnh lùng, âu yếm, khinh bỉ, làm nũng rồi tức giận của cậu...

Nhớ sao giọng nói lạnh tanh không chút độ ấm của Von Montgomery khi nói chuyện với tụi học trò, và cũng giọng nói đó cố gắng hạ giọng thật trầm thật ấm để quyến rũ cô...

Giselle Morgenstern đã mất hết hi vọng sống, rồi lại thắp lên hi vọng, rồi lại mất dần ánh sáng. Cô không biết mình có thể trở về bên cậu được nữa không khi mà đến cả Ryu-chan cũng c.h.ế.t vì nhiệm vụ tấn thăng... 

Cô không biết phải đối mặt với chàng trai tóc bạch kim của mình thế nào khi tấm thân này đã nhơ nhuốc bùn lầy, phải vui vầy cá nước với chính kẻ mà cô cảm thấy kinh tởm...

“Ôi cô chủ của Amon chuyện gì xảy ra vậy?” Con ma cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân, tự ý bay ra khỏi nơi trú ngụ.

Lau vội giọt lệ đọng bên khóe mi, cô giơ tay phải ra cho Amon xem. “Ông xem giúp cháu chiếc nhẫn này với.”

Chiếc nhẫn Serpico là hai con rắn vòng quanh tạo thành vòng nhẫn, ôm lấy một viên ngọc lục giác màu xanh lá, chính giữa ngọc có một giọt m.á.u đỏ của Giselle khi kích hoạt huyết thuật trước đó. Chiếc nhẫn đẹp ma mị đậm phong cách Slytherin, giá trị ngang với một bảo vật truyền đời.

Con ma bay tới bay lui, chậc lưỡi nói: 

“Bùa phép nguyền rủa mạnh quá, cô lại được nó nhận chủ nên không cách nào phản nguyền được, chỉ có thể chờ bùa chú hết hiệu lực thôi.”

“Tại sao nó lại nhận m.á.u của cháu chứ?” Giselle oán hận, chiếc nhẫn Serpico thì nhận m.á.u của nhà Serpico hay kẻ thù của họ thôi chứ liên quan gì đến người ngoài là cô. 

Nếu lúc đó bức tranh Medusa đẩy cô ra ngoài thì mọi sự yên ổn rồi chăng.

“Thành thật mà nói thưa cô chủ,” con ma nhìn cô kỳ lạ. “Đa số các vật phẩm liên quan đến huyết thuật trên thế gian hiện nay đều sẽ nhận cô làm chủ hoặc làm phụ thuộc, nếu thỏa điều kiện kích hoạt.”

Nói gì như không nói vậy. Giselle lắc đầu. “Không Amon, vô lý lắm.”

“Cô không tin Amon thì cũng phải tin đám nghiên cứu ở Ysmerith chứ. Chẳng phải họ đã kết luận m.á.u của cô là huyết thuật cấp S+ đó sao.”

“Vậy rốt cuộc không thể giải bùa ngay à?”

“Ma thuật t.ì.n.h d.ụ.c chỉ có thể thuận theo nhưng nếu cô muốn hưởng lợi từ đó thì có thể phụ gia thêm những bùa phép khác...”

“Là sao?” Giselle vẫn vô cùng ngờ nghệch với những chủ đề này.

Làn sương bạc của con ma mờ dần. “Bùa phép song tu...”

“AMON!”

Con ma biến mất...

Giselle ở phòng ngủ dành cho khách quý mới hai ngày thì hormone lại tăng cao, cả người khô nóng lại nhớ thương mùi vị của Nikolai. Nhớ vẻ nam tính của gã, mái tóc vuốt ngược ra sau, bóng dáng cao lớn ôm gọn cô trong lòng... Thậm chí đến cả vết sẹo vắt ngang mặt giờ cũng trông quyến rũ đến lạ...

Cõi lòng cô giằng xé đau đớn, biết trạng thái này rõ ràng là vì phép thuật hành hạ nhưng không thôi tự trách mình lại nhớ thương một người đàn ông khác... 

Cô thở hồng hộc vì giận dữ cũng vì bất lực, đi lại lung tung trong phòng còn năng lượng phép thuật vì kiềm nén mà nổ lép bép trên da thịt.

Sau rốt Giselle nảy ra một ý, biến bốn cái cột giường thành bốn cây trụ sắt chắc chắn rồi tự xích mình vào đó, lại hóa ra một miếng vải to buộc quanh miệng đề phòng tự mình c.ắ.n lưỡi...

...Đến khi Nikolai xuất hiện trong phòng đã thấy cô gái sốt cao mê man tự trói mình trên giường, miệng c.ắ.n c.h.ặ.t miếng vải đến bật m.á.u. 

Toàn thân cô đã sốt cao nóng hầm hập, ga giường ướt đẫm vì mồ hôi thấm ra...

Cảnh tượng này khỏi phải nói là có sức công phá tâm lý cực mạnh. Trong mắt gã ánh lên những tia man rợ rùng rợn của loài rắn độc phi nhân tính, thoáng chốc lại có ham muốn hóa rắn để đùa vui với cô thêm lần nữa...

Nhưng may lý trí của gã còn đủ tỉnh táo để nhớ đến cảnh cô treo gã trên vách tường và suýt g.i.ế.c gã chỉ bằng mấy lọn tóc mềm, Nikolai trong bụng nguyền rủa Von Montgomery hàng trăm lần, vừa cầm đũa giải phóng dây xích cho cô.

Gã tiến tới tháo miếng vải cô tự c.ắ.n ra, mùi hương bạn tình xộc thẳng vào mũi làm Giselle lại vô thức rên rỉ... má cọ cọ vào bàn tay người đàn ông.

Tiếng thút thít sầu bi như con thú nhỏ bị thương ấy càng làm gã pháp sư thống hận hơn. Ôm lấy cô gái độn thổ quay trở về phòng ngủ chính...

-----

Lời tác giả: Mình đã beta lại 2 chương 299 và 300 để phù hợp xưng hô hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.