[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 314: Nikolai Lippe (4)
Cập nhật lúc: 25/01/2026 08:15
Giselle cảm thấy mình đang ngâm mình trong một bể nước ấm áp, lưng cô áp vào một tấm thân đàn ông rắn rỏi, trong khi m.ô.n.g liên tục bị thúc sâu vào. Có lẽ vì nước ấm nên lần này còn chưa quá thoát lực, cô nhắm mắt hơi nghiêng đầu để mặc đôi môi ướt át hôn từ dái tai xuống vùng cổ trắng ngần.
“Tỉnh rồi à, cảm thấy thế nào?”
Tay gã nắn bóp n.g.ự.c trái, nhũ hoa sưng tấy đau đớn bị chạm đến liền gợi lên xúc cảm tê dại. Tay kia đang ôm eo chống đỡ cho cô lại luồn xuống bụng dưới, nhào nặn lông mu rồi đột ngột tập kích hột le dưới làn nước.
Một trước một sau cùng đến làm Giselle vô lực run rẩy, xụi lơ trong vòng tay người đàn ông. Khoái lạc xen lẫn đọa đày, cô gái chỉ có thể rên rỉ thút thít vừa mê hồn vừa bi thương làm Nikolai càng khoái trá hơn.
“Giờ tôi mới hiểu tại sao thằng Montgomery lại mê em đến vậy... Đụ em sướng c.h.ế.t đi được...”
“Đừng nhắc đến cậu ấy!”
“Em thấy có lỗi với nó à?” Phía sau đ.â.m vào rút ra nhịp nhàng, phía trước thì nắn bóp bầu v.ú, gã thở ra từng tia nóng rực quanh tai cô. “Cũng tội cho em, ngây thơ như vậy. Em tưởng nó sẽ giữ thân vì em sao?”
“Cậu ấy không liên quan gì đến chuyện này cả Nikolai.”
Khi tên mình được đôi môi bướng bỉnh của cô gái thốt ra, Nikolai Lippe rốt cuộc cũng không nỡ hành hạ cô nữa. Nhìn cô nhắm mắt vẫn chau mày đớn đau lòng gã cũng nhói lên từng cơn như vậy...
Đáng c.h.ế.t thật.
Không rõ gã căm ghét điều gì hơn, ghét Giselle vì dù hứng tình với mình vẫn giữ chút tỉnh táo mà nhớ thương kẻ khác; hay ghét Von Montgomery vì sao đều tán tận lương tâm như nhau nhưng đầu bạc lại có được tình yêu của cô còn gã thì không; hay ghét chính mình lại có bốn phần thật lòng với Giselle Morgenstern.
Đến khi dòng t.i.n.h d.ị.c.h nóng bỏng lại đầy ứ bên trong, gã từ đằng sau c.ắ.n lấy cổ cô để lại một dấu răng sâu hoắm rướm m.á.u. “Em nói xem hết giai đoạn này em có m.a.n.g t.h.a.i không?”
“Không bao giờ... có chuyện đó đâu...” Cô run rẩy tận hưởng dư âm cao trào, toàn thân rệu rã tan nát...
“Biết đâu được, nếu có chắc Chủ sẽ yêu cầu đứa trẻ theo họ Ngài trước.”
Gã quấn Giselle trong khăn tắm dày ẵm lên bờ để gia tinh thay bể nước.
“Đầu anh suy diễn quá xa rồi Nikolai. KHÔNG BAO GIỜ!”
Giờ gã mới hiểu hàm ý của cô. “Em đã dùng bùa triệt sản à? Thế thì sao vẫn còn gả em cho ma cà rồng?” Đặt cô lên giường cho gia tinh chăm sóc, lại ngồi vào bàn ăn. “Mà cũng có lý, dù gì phù thủy với ma cà rồng khó sinh sản tự nhiên...”
Giselle để mặc gã tự biên tự diễn, cô chỉ mong có chiếc đồng hồ của giáo sư Magnus ở đây để tua nhanh thời gian. Cô sắp không chịu nổi tình cảnh này rồi...
“Nếu em không ăn nữa thì sẽ không kịp đâu đấy Selly,” không biết qua bao lâu Giselle nghe thấy gã gọi tên mình.
Cô buồn ngủ mắt m.ô.n.g lung. “Kịp làm gì?”
“Đi chơi.”
“Không.”
“Dự tiệc mừng của đám tông đồ của cha em...”
“Không.”
“Được rồi, chịu em luôn. Chúng ta phải làm nhiệm vụ...”
“Thật không?” Cô hé mắt.
“Anh lừa em làm gì.”
“Tôi không thấy có động lực nào để anh nói thật với tôi cả.”
“Anh không đùa giỡn với việc công đâu b.úp bê. Lần này là nhiệm vụ yêu cầu.”
Giselle thỏa hiệp, ngồi dậy đến bên bàn ăn. Thời gian này ăn uống với cô chỉ để bổ sung thể lực, đồ ăn đưa vào miệng chẳng có vị gì...
“Rốt cuộc là làm gì?”
“Đại sự ở Anh đã thành, bây giờ đến Đức. Người của Ngài đang tham gia tranh cử kỳ bầu cử tới nhưng đối thủ cũng là một tay khó chơi, người Đức ủng hộ gã hơn là phe ta.”
“G.i.ế.c c.h.ế.t?”
Nikolai bật cười. “Anh tưởng em còn chưa dùng Avada Kedavra lần nào chứ?”
Đúng là chưa, nhưng tay cô đã nhuốm đầy m.á.u từ lâu rồi.
“Đó chẳng phải là phong cách của các người sao, ai cản đường thì g.i.ế.c quách cho xong.”
“Thời trước thôi. Thời thế hiện nay công khai g.i.ế.c ch.óc chỉ tổ gây hiệu ứng ngược, nên Ngài mới chuyển sang chiến tranh mềm...”
“Vậy lợi ích các người đưa ra không đủ hấp dẫn với kẻ đó?”
“Rất tiếc, chúng tôi đã thử rất nhiều đề nghị rồi, không có thứ gì đủ hấp dẫn với hắn ta cả.”
“Lời nguyền Độc đoán?”
“Anh đã bảo rồi, đó là một tay khó chơi. Hắn ta biết mình có thể bị dính Lời nguyền Độc đoán nên đã tự dùng cách phẫu thuật não như đám binh lính Muggle đợt trước rồi...”
Giselle hơi ngẩn ra. Ác chiến đó.
“Vả lại hàng rào bảo vệ quanh hắn ta rất mạnh, chúng ta không thể trực tiếp tấn công.”
Nếu không phải nhiệm vụ của mình cô ắt hẳn sẽ vỗ tay khen hay. “Vậy anh định làm gì?”
“Chỉ còn cách truyền thống, thao túng phiếu bầu cử tri thôi.”
“Ha, với thế lực nhà Lippe còn không đủ sức chi phối quốc gia sở tại của mình sao? Anh cần đến tôi làm gì!”
Vẻ mặt Nikolai từ lười nhác chuyển sang hung ác, vết sẹo ngang mặt lại đỏ lên dữ tợn. Gã gằn giọng độc địa:
“Đức không phải là nơi dễ tung hoành như Anh, Chủ cần đảm bảo chiến dịch thắng lợi.”
Cô bĩu môi. “Hóa ra là do Lippe vô năng nên mới cần giúp sức.”
Gã bỗng động thân phóng tới bóp c.h.ặ.t chiếc cổ thanh mảnh của cô gái. “Cái miệng của em cần dạy dỗ đấy b.úp bê.”
Giselle để mặc tay gã bóp cổ mình. “Anh định g.i.ế.c tôi đó à?”
Nikolai thở dài, nới lỏng tay chuyển sang vuốt ve âu yếm gò má cô gái. “Anh không thể, cũng không nỡ...”
Ngón tay định chạm lên môi nhưng Giselle nghiêng đầu tránh đi. “Nếu chiến dịch này thành công anh có thể xin Chủ một ân huệ... Anh sẽ xin cưới em nhé?”
“Sẽ không có chuyện đó đâu!” Cô nổi hết cả da gà. “Bớt giả vờ giả vịt với tôi đi Nikolai Lippe!”
Có thể gã thật sự muốn kết hôn với cô, nhưng cũng chỉ vì cô là trực hệ của Chủ nhân gã mà thôi. Sinh ra hậu đại kế thừa dòng m.á.u của cô sẽ có phép thuật mạnh mẽ hơn người, đúng là huyết thuật mà.
Gia tinh hiện ra đưa đến một vại độc d.ư.ợ.c bốc khói nghi ngút. Vừa ngửi tới mùi vị này cô gái ngạc nhiên:
“Thuốc Đa Dịch? Anh định để tôi giả dạng ai vậy?”
“Đến đây chọn đi,” gã ra hiệu cô đi theo sang một gian phòng nhỏ thông với phòng ngủ chính.
Dù ở đây đã nhiều ngày nhưng Giselle cũng không thực sự tò mò không gian sống của gã, cô dành phần lớn thời gian ngủ vùi trên giường mà thôi. Nên giờ mới nhận ra có đến mấy gian khác thông với phòng ngủ chính này.
Cô đi theo gã đến một gian nhỏ chỉ bày mấy kệ tủ đựng chai chai lọ lọ, nhưng đáng chú ý là mỗi lọ bề ngoài đều có dán một tấm ảnh chụp hình người.
“Merlin ơi!” Phần lớn là ảnh tĩnh, nghĩa là những người này đều là Muggle. Và hầu hết các lọ dán hình phụ nữ chứ đàn ông chỉ chiếm 1/3.
“Em thích ai thì tự chọn đi,” gã đứng sang bên để Giselle nhìn rõ hơn.
Rốt cuộc cũng hiểu nơi này để làm gì. Các chai lọ đựng mẫu vật tóc, m.á.u, da, móng tay của mỗi người được dán ảnh để dùng cho Thuốc Đa Dịch.
Thật ra bảo để giả dạng dùng trong các nhiệm vụ bí mật này kia thì Giselle ít nhiều còn hiểu được, nhưng đằng này toàn là phụ nữ...
“Anh đừng nói với tôi anh có sở thích giả dạng phụ nữ nha?”
Sau lưng truyền đến tiếng cười khẽ. “So với việc đó, anh thích tình nhân của mình giả dạng thành nhiều kiểu phụ nữ hơn.”
Dạ dày cô lại co thắt...
“Nếu em biết kho của Dietrichson lớn gấp ba kệ tủ này...”
Giselle phải vịn vào gia tinh kẻo ngã. “Thôi đừng... làm ơn...”
Sau rốt cô chọn một lọ đựng nhiều sợi tóc của một cô gái trẻ bằng tuổi mình, tóc vàng mắt xanh ba vòng đầy đặn. Giselle đoán đây là người Địa Trung Hải, hi vọng chẳng ai từng gặp cô gái Muggle này...
“Yên tâm đi, những người này đều cách rất xa, anh sưu tầm qua các chuyến du lịch xa không thôi. Chứ nếu ở gần thì cần gì đa dịch giả dạng làm gì.”
Trực tiếp bắt người tới là được...
Giselle nghe ra hàm ý đằng sau lời nói đó, cô lại nhớ đến chuyện ở Vùng Vịnh.
“Càng lúc tôi càng phải wow ồ về lối sống của anh đấy Nikolai.”
Gã bật cười. “Ngây thơ thật, anh không phải người đầu tiên cũng chẳng phải người duy nhất.”
“Ồ vậy cả đám Sứ giả Thần c.h.ế.t đều như thế sao?”
Bỏ qua giọng điệu mỉa mai của cô, gã hỏi sang một chủ đề khác. “Em có biết đợt đó chúng tôi đã phải thủ tiêu bao nhiêu ả tình nhân của lão Seth Montgomery không?”
Giselle hơi run. “Ơ... bốn người?”
Von từng nói cha cậu có tình nhân mà “không chỉ một người” nên đoán bốn đã là con số rất khủng khiếp với nhận thức của Giselle rồi.
Nikolai bật cười, cười đến rung hết cả người, cười vô cùng sảng khoái. Gã càng cười cô càng quê độ, cảm thấy như đang bị cả đám bạn cười nhạo vì cái chuyện ai cũng biết mà mình không biết vậy.
Nên cô chun mũi. “Bộ anh mắc cười lắm à!”
Thấy cô gái bất giác làm nũng với mình cõi lòng gã cũng hơi chao nghiêng. “Chín người.”
“Chín?”
“Người trẻ nhất chỉ bằng 1/3 số tuổi của lão thôi.” Được đà gã sấn tới luôn. “Thằng cha đã thế thì thằng con khác chỗ nào. Biết đâu em ở đây nhớ thương nó còn nó ở Mỹ lại đang trái ôm phải ấp phì phèo t.h.u.ố.c ở cái bar Muggle nó mở ấy chứ.”
Giselle lạnh lùng. “Nikolai anh đi quá xa rồi!”
Nói đoạn, cô bịt mũi uống hết vại Thuốc Đa Dịch gia tinh đưa tới, mùi hành tây lẫn cùng kem đ.á.n.h răng, không tính là dung dịch khó nuốt nhất cô từng uống.
Vài phút ngứa ngáy qua đi, Giselle cảm thấy mình cao lên cũng thêm 7 8 phân vì quần áo đang mặc giờ trông như minisize.
“Nhưng tóm lại là tôi cần làm gì?” Ợ mùi hành tây...
“Trong các bữa tiệc mỗi tay Sứ giả Thần c.h.ế.t sẽ đi cùng một cô gái.”
“Và một gã tông đồ thuần huyết như anh lại chịu cặp kè cùng một cô gái Muggle à?”
Gia tinh đưa cô vào phòng phục trang, gã cũng theo vào.
“Cái l*n của đàn bà nào cũng như nhau thôi. Anh không hứng thú với đàn bà Muggle nên cũng tiện bề trao đổi hơn. Nhiều tay thích chơi swap bạn tình đương trường...”
Giselle mắc ói tiếp. “Và anh định đem tôi đến bữa tiệc như thế sao?”
“Anh không nghĩ gã nào chạm đến em sáng mai vẫn còn đủ năm ngón tay đâu. Well các bữa tiệc này không chỉ có Sứ giả Thần c.h.ế.t, đôi khi nhiều người khác cũng được mời tới tham dự.”
“Và lần này ai bất hạnh vậy?”
“Vài gã ứng cử viên đảng phái đối địch... Không, đừng mặc bộ đó.”
Giselle vừa lấy ra một bộ váy satin màu vàng rượu vang lấp lánh, với cô là đã khá ngắn rồi.
“Tôi cũng không có quyền chọn quần áo nữa sao?”
Nikolai tiến tới tự chọn lựa một chiếc váy rời ngắn cũn cỡn màu nâu đất, lại thêm một chiếc áo bra tệp màu đưa cô. “Mặc cái này.”
Giselle đanh mặt, không nhận. “Không!”
“Mặc hở hang cũng không phải em.”
“Đây là thân thể của tôi, tôi không thích mặc thế.”
Gã dịu giọng dỗ dành. “Chỉ là một lớp vải một lớp da thôi... Chúng ta cần hợp tác ăn ý, chẳng phải em cũng muốn xong nhiệm vụ sớm sao.”
Cô mím môi, đành thỏa hiệp. “Làm ơn ra ngoài, tôi cần thay quần áo.”
Nikolai ngẩn ra, hơi bật cười nhưng cũng chịu ra ngoài.
Đợi không còn ai khác Giselle mới đứng trước gương ngắm nghía toàn bộ thân thể cô gái này, đẹp thật, nhan sắc không thua kém bất kỳ người mẫu nào, lại có thân hình bốc lửa đầy đặn.
Nhưng lòng cô tràn ngập một nỗi bi ai, chợt nhận ra người Muggle sống giữa thế giới này sao mà mù mờ đáng thương. Họ như tầng lớp thấp kém hơn bị phù thủy và ma cà rồng nuôi thả...
Các cô gái Muggle xinh xắn thì bị mấy tay phù thủy kinh tởm như đám Sứ giả Thần c.h.ế.t thu thập mẫu vật, họ đâu hay biết cách xa quốc gia mình sống có một thân thể giống y hệt mình đang trở thành công cụ t.ì.n.h d.ụ.c mua vui cho đám đàn ông phù thủy này.
Rồi những người bình thường lương thiện, một ngày lỡ va phải ma cà rồng là hóa thành thức ăn cho chúng.
Lúc Giselle bước xuống lầu Nikolai đang cùng Otto Wittelsbach bàn bạc lại kế sách lần cuối. Otto Wittelsbach là một pháp sư ngoài 30 chỉ thở thôi đã mang đến cảm giác tàn bạo hung ác.
Mắt gã lướt nhìn Giselle, hoàn toàn hờ hững nói: “Tôi đề nghị cô nên giả dạng người nào đó ít thu hút hơn.”
Nikolai cắt ngang: “Tao chưa đi cùng ai kém thu hút cả Otto, thế càng dễ bị nghi ngờ hơn.”
“Còn tôi thì nghi ngờ tại sao các người không ếm bùa phát hiện giả dạng như Gringotts,” cô bĩu môi.
Sau việc ở Vùng Vịnh mà không biết khôn tăng cường phòng thủ, để mặc cho người khác dùng Thuốc Đa Dịch dạo vòng trước mặt, đám tông đồ của Morgenstern chẳng khôn ngoan là bao...
“Vì phe ta cũng giả dạng, nhiều thằng cởi mặt nạ xuống vẫn mang một lớp da giả mạo khác,” Otto Wittelsbach châm chọc.
Lọc lừa dối gian, đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã mà.
