[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 315: Kẻ Thù Của Lippe (1)
Cập nhật lúc: 28/01/2026 07:02
Khi Nikolai ôm Giselle giả dạng Muggle độn thổ hiện lên trước cổng vào, trời đã đầy sao, ánh đèn từ trang viên thắp lên lung linh đẹp mắt, tiếng nói cười đàn ca rộn ràng theo gió truyền đến bên tai.
Trời lạnh căm mà cô lại mặc mỏng manh, Giselle chỉ có thể tựa cả người vào vòng tay Nikolai tìm hơi ấm. Gã đang mặc một bộ suit đen lịch lãm, áo sơ mi trắng chẽn bên trong, tóc vuốt ngược để lộ vầng trán cao và xương hàm góc cạnh nam tính.
Gã đưa thiệp mời cho người kiểm soát, lại phải nộp luôn đũa phép của mình trong sự ngỡ ngàng của Giselle. Với nhận thức của cô đũa phép lúc nào cũng phải cầm trên tay...
Nên khi gã ôm cô bước vào bên trong, Giselle ngả hết cả người lên Nikolai mà thì thầm:
“Tại sao lại nộp đũa phép?”
“Đó là quy định của Đức, các bữa tiệc có sự góp mặt của chính trị gia không thể để người có vũ trang tiến vào...”
“Cái quy định này sao không áp dụng lên toàn thế giới phù thủy chứ.” Nếu nước nào cũng có quy định thế này phải khỏe rồi không.
Từ cổng vào đến sảnh tiệc ai gặp Nikolai cũng đều gật đầu chào hỏi bằng tiếng Đức, Giselle nghe không hiểu, thả hồn tự hỏi Von có biết tiếng Đức không nhỉ. Lại nghĩ sau này rảnh rỗi cô nhất định phải học tiếng Đức mới được, có lẽ cũng nên học một ít tiếng Pháp rồi Tây Ban Nha lận lưng, đằng nào cũng phải hoạt động ở châu Âu...
Cứ thế đến khi đôi môi Lippe mút lấy vành tai mình, Giselle mới hơi hoàn hồn. “Em thả hồn đi đâu đấy b.úp bê,” gã nói tiếng Anh nghe không hay bằng tiếng Đức.
Đại sảnh đèn màu, mùi hương d.ư.ợ.c và hương hoa thơm ngát, một ban nhạc yêu tinh đang chơi nhạc sống còn người tham dự tay cầm đồ uống đứng từng tụm trò chuyện với nhau.
Cô quan sát một vòng rồi nhận xét: “Chẳng có gì thú vị cả.”
“Không phải ở đây,” gã ôm eo dẫn cô gái băng ngang sảnh, tiến sâu vào các gian phòng bên trong.
“Anh quen thuộc với nơi này lắm à?”
“Ở Đức có mấy chỗ chơi đâu,” gã cười nhạt. “Về phương diện ăn chơi phải thừa nhận không đâu qua được Mỹ Quốc.”
Giselle ngẩn ra, không phải Anh hay Pháp mà là Mỹ, ở tận cái xứ mà vòi bạch tuộc của Morgenstern chưa bao giờ vươn tới được.
Thấy vẻ mặt ngờ nghệch của cô gái, gã tự nhiên véo mũi cô cười cười. “Cái vẻ mặt ngây ngô của em áp lên khuôn mặt này không hợp đâu.” Giselle chun mũi. “Đợi chuyện ở Đức xong anh sẽ đưa em sang Mỹ chơi nhé.”
Gã tự nhiên hứa hẹn như thể giữa cả hai còn tiếp tục dây dưa không dứt vậy.
“Anh nằm mơ quá Nikolai Lippe!”
Đi sâu vào trong là những gian phòng với rất nhiều âm thanh hỗn tạp, trước cửa đều có một người giữ cửa phụ trách. Có phòng đóng kín mít, có phòng khép hờ, tiếng đàn ông đàn bà nói cười cùng tiếng nhạc nhẹ xen lẫn với nhau.
Đi nãy giờ Giselle vẫn chưa thấy ở đây có gì khác lạ, hoặc giả cô đã có ấn tượng không tốt với Lippe nên đóng đinh suy nghĩ những bữa tiệc mà gã lui tới đều xấu xa, nhưng bữa tiệc này thì không như vậy. Đúng là ai cũng đi cùng một cô gái, đều mặc quần áo quyến rũ nhưng bảo là quá đáng thì chưa phải.
Đi xuyên qua hành lang gồm nhiều cửa phòng, đến khi chuẩn bị lên cầu thang thì mới bị chặn lại kiểm tra một lượt nữa xem có cây đũa phép nào bị lén giấu không.
“Chứ em không định sang Mỹ thăm thằng đầu bạc à,” Nikolai đỡ Giselle bước từng bậc cầu thang, cô mang giày cao gót chỉ 5 phân thôi đã đi đứng cheo leo rồi.
“Không! Và làm ơn đừng nhắc đến Montgomery nữa, cậu ấy không có liên quan gì đến chuyện này cả.”
Lảo đảo Giselle vấp té, nhào vào lòng Nikolai nên đành để mặc gã ôm bước qua hết đoạn cầu thang này.
Lên đến tầng 2 thì không còn sảnh lớn mà chỉ là những gian phòng kín cửa. Ánh sáng càng tối tăm hơn, cũng chẳng còn nhiều người qua kẻ lại, chỉ có phục vụ đi đứng chậm rãi.
“Anh có muốn nhắc tới nó đâu, nhưng không nói về Montgomery thì em chẳng thèm nói chuyện gì với anh cả.”
Giselle hơi ngẩng ra, không ngờ gã nói thế với mình. Đương lúc cô bận bịu suy nghĩ nên đáp lại thế nào thì Nikolai đã dẫn cô đến cánh cửa cuối cùng của tầng 2, người giữ cửa gật đầu với họ rồi mở cửa...
Cảnh tượng đập vào mắt mới quen thuộc làm sao... Không gian tối lờ mờ, trên sân khấu ở giữa là mấy cô gái ít vải uốn éo múa cột k.h.i.ê.u d.â.m... Trên ghế bành, sofa, các băng ghế dài đều là bóng đàn ông và phụ nữ quấn lấy nhau. Một nam nhiều nữ đã đành, còn có những ghế một nữ nhiều nam nữa...
Giselle nép sát vào người Nikolai: “Anh dám đưa tôi đến mấy bữa tiệc thế này sao Lippe?” Giọng cô đã nồng nặc sát khí.
Lần trước đi cùng Shaikh là vì nhiệm vụ, Giselle ít nhiều cũng đoán được hang ổ của đám tỷ phú Vùng Vịnh sẽ có cảnh tượng như thế nào. Cả hai cũng chỉ là giả dạng thâm nhập mà thôi.
Còn lần này chính Nikolai Lippe là một phần trong đó.
“Quyền phép của Chủ nhân chứng giám, nếu không vì nhiệm vụ anh sẽ không bao giờ đưa em đến đây đâu.”
Gã ôm cô đến một khu gần như đã kín, Giselle liếc mắt, cô không nhận ra ai cả. Nikolai ngồi vào ghế trống cuối cùng, để cô gái ngồi tựa cả người vào mình.
“Cậu Lippe thật nhàn tản, chả bù cho chúng tôi bận tối tăm mặt mũi.” Một gã râu dê thân hình đồ sộ như mấy người Nga cô đã gặp ở Koldovstoretz lên tiếng.
“Các vị là người có chức quyền dĩ nhiên bận rộn rồi. Lippe tôi chỉ là thường dân vô công rỗi nghề.”
Phục vụ đến đưa menu, Nikolai vỗ vỗ m.ô.n.g cô. “Cưng uống gì gọi đi.”
“Soda đá xay,” tự thấy phát ói với cái giọng nũng nịu ngọt như mía lùi này của mình, à không của cô gái mình đang giả dạng.
Bốn gã đàn ông xung quanh cười vang.
“Cô em này giả vờ hay nhỉ.”
“Cậu tìm đâu cô ả cực phẩm này đấy Lippe?”
“Cô em chưa đủ 18 tuổi à?”
Nikolai véo mũi cô. “Nhìn thế thôi chứ cô ấy dễ thẹn thùng.”
Giselle chun mũi, giả vờ cọ cọ trong lòng người đàn ông không dám nhìn ngang liếc dọc.
“Chậc chậc với cái thân hình này mà lại thẹn thùng thế...”
“Thân hình ác quỷ gương mặt thiên thần à.”
“Cậu Lippe sướng nhỉ, lúc nào cũng húp được các cô em cực phẩm thế này.”
“Ồ cưng mới đến đây lần đầu phải không?” Một gã có vẻ trạc tuổi Nikolai hỏi.
“Vâng,” Giselle lí nhí đáp.
Cả đám lại cười vang.
“Thế chúng ta phải tiếp đãi người đẹp đây thật tốt rồi.”
Nếu sân khấu giữa phòng không phải là đang múa t.h.o.á.t y và xung quanh không có tiếng nam nữ rên rỉ truyền đến thì cô đã nghĩ mấy người này đều là quý ông lịch thiệp...
Bọn họ nói chuyện vài bận, toàn là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, châm chọc móc mỉa nhau rồi cười nhạo những người khác. Giselle giả vờ ngượng ngùng không tiếp, đóng vai cô gái nhỏ tò mò nhìn xung quanh. Bàn bên kia Otto Wittelsbach đang ngồi uống rượu với hai gã khác, bàn đó đặc biệt nhất vì không có bóng hồng nào ngồi cạnh.
Karl Baden và Ragnar ‘Rag’ Schneider hai tay thân tín của Nikolai thì chia ra ngồi hai tụ bài bạc, nhìn Ragnar Schneider Giselle bỗng thấy sao mà quen thuộc, như cô đã gặp ở đâu rồi.
“Cô em để ý anh chàng nào khác rồi kìa Lippe,” đám ở đây cười nhạo khi thấy Giselle chẳng đoái hoài gì đến người đi cùng.
Nikolai nhàn tản uống rượu. “Trong này thì có anh chàng nào hơn được anh hở cưng.”
“Ái chà cậu Lippe tự tin dữ.”
“Tôi mà bằng lứa cậu thì chưa chắc ai hơn ai đâu đấy.”
“Cũng chưa chắc,” gã pháp sư râu dê bỗng kéo dài giọng. “Tôi nghe nói hôm nay Albert Lorraine cũng đến đấy. Chưa chắc ai hơn ai đâu.”
Và trong một hành động vô cùng bất ngờ, Giselle cảm thấy thân người Nikolai căng cứng lại khi nghe đến cái tên đó.
“Albert Lorraine?” Trong bàn hỏi, giọng ngạc nhiên. “Là Lorraine đó à?”
“Chứ còn có Lorraine nào khác nữa à,” râu dê liếc xéo. Thấy tình báo mình đưa ra có sức công phá đến vậy, gã đắc ý nói tiếp. “Mấy năm nay im hơi lặng tiếng chẳng ai biết cậu ta đang làm gì. Giờ mới xuất hiện, lại đ.á.n.h tiếng sẽ đến đây đêm nay, nên tối nay nơi này có nhiều khách quý lắm đấy.”
Rõ ràng là phe Lippe không lường trước được sự xuất hiện của tay Albert Lorraine này. Giselle thầm ước lượng, Lippe dù không phải nắm trùm ở Đức thì cũng là gia tộc có số má, vậy mà cũng không biết được tình báo này, đủ thấy tình hình ở Đức rắc rối cỡ nào.
Cùng bàn chuyển sang nịnh nọt râu dê, lại mời gã đ.á.n.h bài nên kéo nhau sang tụ đang mở sòng. Còn lại một mình Giselle mới thì thầm:
“Albert Lorraine là ai?”
Nikolai đã trở về dáng vẻ lười nhác ban đầu, chỉ Giselle mới thấy đôi con ngươi của gã đã tụ lại mang theo từng tia nguy hiểm, tựa như ẩn dưới vỏ bọc lười biếng là một kẻ săn mồi hung tợn chỉ đang chờ thời cơ chín muồi để tấn công...
“Kẻ thù cũ,” uống cạn ly rượu đặt hơi mạnh xuống bàn.
Nghe Nikolai có kẻ thù làm gã phải dè chừng đến vậy Giselle vui vẻ hẳn lên, giọng nói cũng mang âm vực réo rắt. “Và xu hướng chính trị của tay Albert Lorraine này?”
“Chân đạp hai thuyền,” Nikolai gằn từng chữ, bắt lấy cằm cô gái. “Em vui lắm à?”
“Tất nhiên,” cô đáp vô cùng thản nhiên.
Bàn tay đang bóp cằm bỗng kéo mặt cô đến sát gần mặt gã, hơi thở ươm mùi rượu vang thoảng qua... Từ xa trông lại, như cánh mũi cả hai đang chạm vào nhau, bờ môi chúng chuẩn bị tìm đến nhau...
“Nếu anh bị thương đêm nay, em có cứu anh không b.úp bê?”
“Không,” cô cười híp mắt. Không bồi thêm một vài chú nguyền là đã nể tình Chủ nhân của gã lắm rồi.
Gã cũng không kỳ vọng đáp án nào khác, lại gọi phục vụ rót thêm rượu.
Von Montgomery, Albert Lorraine, hai tay pháp sư mà Nikolai Lippe ghét nhất trần đời. Nhưng cả hai đều có người sẵn sàng nhảy vào biển lửa cứu nguy, duy chỉ gã thì không có.
Không có cô gái nào chịu hi sinh vì Nikolai Lippe cả.
“Fuck!” Vết sẹo trên mặt Nikolai bỗng đỏ lên chứng tỏ tâm tình gã đang rất xáo động. Giselle lại càng tò mò tay Albert Lorraine này là ai, sao đủ sức làm gã nhớ thương khôn nguôi thế này.
Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới, đám đông xôn xao và rồi từ ngoài cửa một toán người bước vào. Đi đầu là một pháp sư trung niên trông khá tinh anh xông xáo, đang cười nói với một người thanh niên, dáng vẻ thân thiết như hai người bạn cũ.
Người thanh niên đó, nói sao nhỉ, cao khoảng 1m8, thấp hơn Nikolai và cũng ốm hơn, bộ suit bespoke cắt may hoàn hảo vừa vặn tôn lên thân hình mảnh khảnh. Bên trong là áo sơ mi trắng mở hai cúc, lộ xương quai xanh thanh thoát treo trên bả vai rộng vừa phải, nửa lịch thiệp xa cách lại nửa lười biến nhàn tản phù hợp với không khí nơi này.
Nhưng thân hình anh ta đẹp 8 thì gương mặt lại hoàn hảo không tì vết 10/10.
Tóc người này đen, không phải đen tuyền kiểu Á Đông mà là đen nâu óng mượt, được chải ngược gọn gàng nhưng vài lọn tóc mai buông nhẹ xuống trán tùy ý. Màu mắt vì xa quá Giselle nhìn không rõ, nhưng ánh mắt tĩnh lặng thâm sâu ẩn sau cặp kính kim loại gọng vàng trí thức. Môi mỏng hơi cong tự nhiên, khi nói chuyện lúc nào cũng nở một nụ cười nhếch nhẹ.
Nhìn anh ta không giống một tay pháp sư dùng đũa phép mà giống một vị giáo sư trẻ tuổi uyên bác giảng dạy Triết học hoặc Kinh tế học ở Đại học O vậy.
Và với người có vẻ ngoài lịch thiệp như vậy, có Merlin mới hiểu tại sao anh ta lại xuất hiện trong bối cảnh này, lại càng điềm nhiên như không chỉ tập trung nói chuyện của mình, chào hỏi người quen, như thể sân khấu thoát ý hay những bóng nam nữ trần truồng ôm nhau xung quanh chỉ là tàng hình.
Khi toán người mới đến đi dần đến phía này, Nikolai rốt cuộc cũng đứng dậy, bày ra bộ dạng thờ ơ lười nhác bắt tay với người pháp sư trung niên tinh anh.
“Chào ông Richter.”
“Ồ anh Lippe, thật hân hạnh cho tôi.” Richter tươi cười. “Tôi đồ rằng hai người đã biết nhau nhỉ, anh Albert Lorraine, đây là cậu Nikolai Lippe.”
“Đâu chỉ biết không, chúng tôi là bạn học ấy chứ.” Giọng Albert Lorraine trầm ấm, accent Anh Mỹ dễ nghe.
Cả hai chạm nhẹ tay nhau rồi thôi.
“Lâu quá không gặp Albert Lorraine,” Nikolai cũng cười nhạt.
“Ồ sao mà tôi quên béng đi được nhỉ! Hai người cùng học ở Durmstrang hết mà,” Richter buôn chuyện.
Một vẻ mỉm cười đầy ẩn ý nở trên môi Albert Lorraine làm gương mặt anh ta càng điển trai hơn. “Đúng vậy, anh Lippe nhỉ.”
Từ nhỉ rơi nhẹ kết câu mang một âm rung quyến rũ.
“Thuở đi học đúng là nhiều kỷ niệm khó quên,” Nikolai như chẳng có việc gì đáp.
“Đáng lý ra nên để hai cậu ôn chuyện, nhưng hôm nay không tiện rồi...” Richter cười nói thêm vài câu rồi cùng Albert Lorraine đi sang các bàn khác.
